Trong Zidane, không tồn tại cái gọi là tình yêu với Juve
Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 1

Đêm thứ Bảy, Zinedine Zidane sẽ dắt các cầu thủ Real Madrid bước ra Cardiff để đối đầu với Juventus. Liệu ông có chút gì đó khó xử khi chạm trán đội bóng cũ? Câu trả lời là Không. 

Cách đây vài ngày, Zinedine Zidane khảng khái nói rằng, Juventus “là một đội bóng vĩ đại”, giúp ông “trưởng thành” và khoảng thời gian 5 năm ở đây “chiếm một vị trí đặc biệt trong trái tim”. Tuy nhiên, HLV 44 tuổi cũng nhấn mạnh, Real mới là “đội bóng của cuộc đời” và khiến ông luôn suy nghĩ về. 

Để làm rõ mối quan hệ giữa Zidane và Juventus, cần trở lại thời điểm năm 1996, khi tiền vệ 24 tuổi bắt đầu trăn trở về tương lai. Là một người nhiều tham vọng, anh muốn tới một CLB lớn thay vì chôn vùi tài năng ở miền Tây Nam nước Pháp. Sau 4 năm gắn bó với Bordeaux, Zidane chỉ 1 lần duy nhất giành danh hiệu, là chiếc Cúp Intertoto mà anh mô tả là “vô nghĩa”. 

Nhưng đến Juve, mọi thứ không như là mơ. Đầu tiên, Zidane phải làm việc với HLV thể lực Giampiero Ventrone, người biến các buổi tập luyện thành một cực hình. “Trước khi đến, Deschamps đã kể về ông ta, song thực tế còn khủng khiếp hơn nhiều”, Zidane nhớ lại, “Thường thì khi kết thúc, tôi luôn ói mửa vì quá mệt và căng thẳng”. 

Zidane không thể cùng Juventus giành chức vô địch Champions League sau 2 thất bại trong các trận chung kết liên tiếp trong đó có 1 lần trước chính RealZidane không thể cùng Juventus giành chức vô địch Champions League sau 2 thất bại trong các trận chung kết liên tiếp trong đó có 1 lần trước chính Real

Trên sân, Zidane được coi là một sự thay thế cho Paulo Sousa và chơi dưới hàng tiền vệ của sơ đồ 4-3-3 bên cạnh Deschamps cùng Antonio Conte. Anh phải vật lộn để chứng tỏ mình. Có thời điểm, Zizou còn rơi ra khỏi đội hình xuất phát. 

Sự nghiệp của Zidane chỉ thực sự cất cánh khi Marcelo Lippi chuyển sang đá 4-4-2 và tiền vệ người Pháp được phép dâng cao, sau đó phát triển rực rỡ dưới thời Carlo Ancelotti, trong vai trò số 10 của hệ thống 4-3-1-2. Anh trở thành nhân tố chủ chốt dẫn tới 2 chức vô địch Serie A cùng 4 danh hiệu khác. 

Nhưng một lần nữa phải nhắc lại, Zidane là người đầy tham vọng và luôn ước mơ vươn tới đỉnh cao. Điều này khiến anh đau đớn trong thất bại trước Dortmund ở trận chung kết Champions League năm 1997, và rơi vào trạng thái tuyệt vọng một năm sau đó, khi lại là kẻ về nhì ở trận chung kết với Real. “Đó là khoảnh khắc buồn bã và đau khổ, nhưng tôi phải cố nuốt trôi”, Zidane chia sẻ với trang web của UEFA.  

Khi đội bóng không thể đáp ứng ham muốn, một cuộc chia tay là tất yếu. Trong đêm Gala định mệnh năm 2000, Zidane lập tức trả lời “Có” cho câu hỏi “Cậu muốn chơi cho Real không?” trên chiếc khăn ăn của Chủ tịch Florentino Perez. Anh cảm thấy Real mới là nơi có thể cho mình mọi thứ, đồng thời cứu lấy sự nghiệp có nguy cơ bị hủy hoại ở Juve.

Trong cuộc điều trần năm 2004 về nghi án sử dụng doping ở Juventus, Zidane đã thừa nhận, bị ép uống các loại chất cấm trong suốt 5 năm tại Delle Alpi, bao gồm Esafosfina, Neoton, Samyr và cả Creatine, chất giúp tăng trưởng cơ bắp. “Trước và sau khi chơi cho Juve, tôi không bao giờ động đến những thứ đó. Ở Juve, họ nói với tôi đó là sinh tố”, Zidane cho biết. 

Ngay sau khi chuyển tới CLB thành Madrid, Zidane đã có chiếc cúp Champions League danh giá mà ông hằng ao ướcNgay sau khi chuyển tới CLB thành Madrid, Zidane đã có chiếc cúp Champions League danh giá mà ông hằng ao ước

Vì vậy, không quá khi nói rằng, Zidane thực sự đã đếm từng ngày để đào thoát khỏi Juve. Trong buổi lễ ra mắt tại Bernabeu, anh tuyên bố “không thể chờ đợi ngày này lâu hơn được nữa”. Và tiền vệ người Pháp đã quyết định đúng, Real đã trở thành CLB của cuộc đời. 

Ở đó, anh rực sáng trong Giải ngân hà Los Blancos, giành Champions League với cú volley kinh điển vào lưới Leverkusen. Bây giờ, Perez tiếp tục tin tưởng đặt Zidane vào ghế HLV, để rồi tiếp tục chiến thắng ở Champions League và đứng trước cơ hội làm nên lịch sử với 2 lần vô địch liên tiếp. 

Tại Cardiff đêm thứ Bảy, Juventus chỉ đơn giản là vật cản trước ngưỡng của vinh quang. Dĩ nhiên trong trường hợp giành chiến thắng, không gì có thể ngăn cản Zidane ăn mừng. Vì Real là tình yêu. 

Chia sẻ

Bình luận 1