Trần đời này, có ai đen đủi như chàng Ballack
Lam Nguyên (theo FT)

Chia sẻ

Bình luận 4

Điều gì làm bạn nhớ khi nhắc đến Michael Ballack? Một cầu thủ tài năng nhưng lại quá đỗi đen đủi suốt sự nghiệp, kẻ về Nhì đáng nhận được sự tôn trọng của người chiến thắng. Số phận mang đến cho Ballack nhiều thứ nhưng đồng thời cũng lấy đi vận may của anh, biến anh thành niềm cảm thán của nhiều thế hệ người hâm mộ. 

Mọi thứ trong ngôi nhà thời thơ ấu của Ballack đều gợi nên ký ức của một kỷ nguyên đã mất. Gia đình anh sống ở tầng thứ 8, Dr Salvador Allende Strasse 168, Karl-Marx-Stadt, Đông Đức (trước đây). Anh đã có 13 năm sống trong môi trường Chủ nghĩa Xã hội, quen với những nề nếp đặc trưng của một xã hội kỷ luật, đề cao tinh thần tập thể.

Ballack sinh ra tại biên giới Ba Lan vào ngày 26/9/1976, trùng với tuần lễ nhiều ngôi sao lớn như Ronaldo, Totti hay Shevchenko xuất hiện trên cõi đời. Nhìn thân hình sơ sinh của cậu bé Ballack, các bác sĩ đã kịp nhận xét rằng cậu có thể giành HCV Olympic môn trượt băng. Nhưng Ballack chọn bóng đá, theo học tại ngôi trường thể thao nổi tiếng Đông Đức năm 12 tuổi.

Đây là hình ảnh tiêu biểu của Michael Ballack thời Neverkusen với hat-trick về NhìĐây là hình ảnh tiêu biểu của Michael Ballack thời Neverkusen với hat-trick về Nhì

Một năm sau đó bức tường Berlin sụp đổ nhưng ngôi trường Cộng hòa Dân chủ Đức vẫn tồn tại. Thế hệ của Ballack là những người cuối cùng học chơi bóng theo cách của các nước khối XHCN: Dậy lúc 6h sáng và dành 4 tiếng mỗi ngày để tập chơi bóng tốt cả hai chân. Có lẽ không phải ngẫu nhiên mà hai cầu thủ xuất sắc nhất nước Đức sau thống nhất – Ballack và Matthias Sammer – đều từ Đông Đức.

Rico Steinmann – thần tượng thời thơ ấu của Ballack đã nói rằng ông đôi khi không thể phân biệt đâu là chân thuận hay không thuận của anh và cho rằng đó là “dấu vết” của trường học thể thao Đông Đức. “Dấu vết trường học Đông Đức” ảnh hưởng đến cả tính cách của Michael Ballack.

Các cầu thủ xuất chúng Tây Đức thường mang tố chất lãnh đạo, ngược lại Ballack lại quá dễ thương và có hơi hướm “xã giao” trong giao tiếp thường nhật. Theo một cựu cầu thủ Đức, phong cách đề cao tập thể ở các trường học Đông Đức không thích hợp với vai trò thủ lĩnh. Ballack giống một cầu thủ kiểu mẫu hơn: chăm chỉ, hay cười và không phản kháng.

San Bayern Munich, tuy rằng cũng có vài chức VĐQG (điều hiển nhiên) nhưng vinh quang châu lục vẫn lảng xa BallackSan Bayern Munich, tuy rằng cũng có vài chức VĐQG (điều hiển nhiên) nhưng vinh quang châu lục vẫn lảng xa Ballack

Các cầu thủ Đức có khuynh hướng phát triển chậm và ở tuổi 23, Ballack vẫn không được chơi bóng thường xuyên ở Bundesliga. Anh chọn con đường sự nghiệp êm ả, đi từ CLB Chemnitz đến FC Kaiserslautern, Bayer Leverkusen trước khi gia nhập CLB lớn nhất nước Đức – Bayern Munich và hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời đề nghị hấp dẫn khác.

Tài năng của Ballack là không phải bàn cãi. Anh là sự kết hợp giữa thể hình lý tưởng và kỹ thuật tuyệt vời, to cao vạm vỡ như trung vệ nhưng chuyền chọt như một tiền vệ kiến thiết, giỏi không chiến và “có bản năng săn bàn của tiền đạo”, theo lời HLV Klaus Toppmoeller. Với 31 bàn thắng/70 trận cho đội tuyển quốc gia, Ballack có tỉ lệ ghi bàn ngang Michael Owen (cho Anh) và hơn cả Thierry Henry (cho Pháp).

Trong hai mùa giải chơi cho Bayern, anh đạt hiệu suất ghi bàn gần 1 bàn/trận ở Bundesliga. Không chỉ tài năng, Ballack còn đẹp trai một cách lôi cuốn. Hàm vuông và trán rộng, Ballack trông như một chiến sĩ nghiêm trang với vẻ đẹp của một pho tượng trác tuyệt. Các cầu thủ khác lao vào trận đấu hùng hục như ra trận còn Ballack cứ thong dong tự tại như một lãng tử.

Tuy vai trò của Ballack tại ĐT Đức là rất lớn nhưng vẫn không khoả lấp được vận đenTuy vai trò của Ballack tại ĐT Đức là rất lớn nhưng vẫn không khoả lấp được vận đen

“Chàng trai ấy chơi bóng dễ dàng làm sao!”, Wesley Sneijder đã cảm thán như thế khi Hà Lan gặp Đức năm 2004. Rất nhiều người Đức tin rằng Ballack đã phải thành công rực rỡ hơn nữa. Năm 2002, người ta gọi anh là “Kẻ thua cuộc thiên bẩm” sau khi anh cùng Leverkusen về nhì ở Champions League, Cúp Đức và Bundesliga. Cả ĐT Đức ở World Cup cũng không có kết quả tốt. Năm 2000, Ballack phản lưới nhà trong trận đấu quan trọng, trực tiếp khiến CLB mất danh hiệu quốc nội.

Nhưng những trải nghiệm đó không làm Ballack hoảng sợ. Anh ở Bayern thêm 4 mùa giải, “vô đối” ở giải Quốc nội nhưng danh hiệu châu Âu cấp CLB vẫn lảng tránh anh. Ballack rời Bayern đến Chelsea với hy vọng “giải đen”. Bayern Munich mất người nhưng cố tỏ ra kiêu hãnh: Quan chức CLB nói rằng Ballack là một cầu thủ tham lam, không yêu nước và chỉ “giỏi đánh đầu”, mất cũng chả sao.

Tại World Cup 2006, Ballack chơi bóng dưới sức và phần nào chứng minh Bayern không sai. Anh chơi không tệ nhưng không có bàn thắng hay những pha bóng quyết định trên đường đến Bán kết của tuyển Đức. Nhưng vai trò ngoài chuyên môn của Ballack còn quan trọng hơn: anh giúp định hình bản sắc Đức.

Đỉnh điểm là cú đá hỏng penalty của John Terry, đá bay giấc mơ vô địch Champions League đã rất gầnĐỉnh điểm là cú đá hỏng penalty của John Terry, đá bay giấc mơ vô địch Champions League đã rất gần

Hè năm ấy, nhiều người đã nói về “chủ nghĩa dân tộc mới của Đức” khi mà đột nhiên, người Đức tin tưởng vẫy lá cờ của họ. Kể từ khi thống nhất, đây là lần đầu tiên cả phía Đông lẫn phía Tây đều cùng nhìn về một hướng. World Cup là lần đầu tiên cậu bé Ballack đến từ Đông Đức, trong một gia đình thất nghiệp ở thị trấn bị lãng quên Chemnitz, cảm thấy mình thực sự là người Đức chứ không phải đồ bỏ đi trong Cộng hòa Liên bang.

Ngay cả chơi bóng dưới sức, Ballack vẫn là lợi ích hữu hình mà việc thống nhất mang đến cho người Đức ở phía Tây bức tường Berlin.Ballack từng nói “Bạn sẽ học được nhiều điều ở nơi nhiều tiền nhất vì đó là nơi thứ bóng đá tuyệt nhất diễn ra” nhưng anh khẳng định anh đến Chelsea là vì HLV Mourinho – người liên tục nhắn tin ve vãn Ballack suốt World Cup với lời hứa hẹn cùng nhau chinh phục Champions League.

Mourinho là một mẫu HLV độc tài và ông cực thích các cầu thủ chuyên môn tốt, kỷ luật, chơi bóng tập thể và biết nghe lời như Michael Ballack vậy.Nhưng vào thời điểm Chelsea bước vào trận chung kết UEFA Champions League năm 2008 gặp M.U, Mourinho không còn ở đấy với Ballack.

Chelsea chơi không tệ nhưng vận đen lại đeo bám họ trên chấm luân lưu, như một định mệnh không thể khác của Ballack: Vua về nhì. Khoảnh khắc chứng kiến Terry sút hỏng luân lưu, Ballack đã đổ sụp giữa các cầu thủ Chelsea – hình ảnh hiếm hoi của một cầu thủ luôn cố gắng vững vàng giữa cuộc đời. “Phận sao phận bạc như vôi”, Ballack hay Black (màu đen – tiếng Anh) đây?

Chính anh cũng không thể hiểu nổi vì sao vinh quang cao nhất cứ mãi trốn tránh anh như một trò đùa. Một năm sau, Chelsea gặp Barcelona ở Bán kết Champions League với trận lượt về chứng kiến nhiều pha tai tiếng. Trọng tài ngó lơ hàng loạt tình huống phạm lỗi của Barcelona và cũng ngó lơ luôn những tình huống penalty mà Chelsea đáng được hưởng, trong nỗi tức giận của Drogba, Lampard hay Ballack.

Nhưng phận oan khiên của Ballack không dừng lại ở đó. Iniesta sút bóng và chính Ballack vô tình cúi đầu né bóng khiến bóng tìm khe hẹp bay thẳng vào lưới đưa Barca đi tiếp. Chúng tôi không trách Ballack tình huống đó, chúng tôi chỉ không hiểu tại sao anh lại đen đủi đến như vậy mà thôi. Còn Ballack? Anh phẫn nộ đuổi theo trọng tài chính, gầm thét như không thể kiềm chế nỗi đau thua trận quyết định cứ kéo dài dai dẳng suốt một thập kỷ.

Người ta từng bảo tạo hóa không công bằng, rằng Ballack vừa đá bóng hay vừa đẹp trai ngời ngời. Nhưng tạo hóa công bằng theo cách khác, “hồng nhan thì bạc phận”. Một số phận bóng đá khiến người ta yêu, người ta đau và người ta tiếc nuối.

Chia sẻ

Bình luận 4