Tỉnh cơn mê Old Trafford rồi Rooney lại chìm vào ác mộng Goodison Park
Lam Nguyên

Chia sẻ

Bình luận 0

Thời còn là cậu bé lớn lên ở Croxteth (Liverpool), Wayne Rooney luôn ấp ủ giấc mơ trở thành đội trưởng của CLB Everton. Nhưng giấc mơ khi thành hiện thực lại hóa cơn ác mộng ám ảnh. 

Sau hơn 5.500 ngày tính từ khi có trận ra mắt Everton ngày 17/8/2002, Rooney, giờ đã gấp đôi tuổi 16 khi ấy, mới có cơ hội mang chiếc băng đội trưởng khát khao, dẫn cả đội hình xuất phát bước ra khỏi đường hầm.Cảm giác làm đội trưởng CLB lớn lên từ tấm bé hẳn rất đặc biệt với Wayne Rooney - chân sút nhiều bàn nhất lịch sử Manchester United và đội tuyển Anh, cho dù anh cũng làm đội trưởng Man Utd hai mùa cuối và 23 lần mang băng đội trưởng “Tam Sư”.

Lần thứ hai khoác áo Everton tưởng chừng như quả ngọt với Wayne Rooney. Anh liên tiếp ghi bàn giúp Everton thắng trận mở màn Ngoại hạng Anh, cầm hòa Man City. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, nửa xanh Merseyside bại trận trước Chelsea, Totteham rồi cả đại diện nước Ý là Atalanta ở Europa League với lối chơi rệu rã và không chút kháng cự.

Anh đã từng là hy vọng của màu áo XanhAnh đã từng là hy vọng của màu áo Xanh

Trở lại thời điểm năm 2004, HLV David Moyes (khi đó dẫn dắt Everton) đã đề nghị Rooney (khi đó 18 tuổi) làm đội trưởng, trong nỗ lực níu kéo chân sút thần đồng ở lại sân Goodison Park. Nhưng “gã Sherk” vẫn dứt áo ra đi với tham vọng chinh phạt thế giới bóng đá. Hat-trick trong trận đấu mở màn màu áo Quỷ Đỏ tại Champions League của Wayne Rooney chính thức là lời chào nặng ký đến các cầu thủ tên tuổi khắp châu Âu.

Với United, Rooney hoàn thành bộ sưu tập danh hiệu đồ sộ. Anh vô địch Ngoại hạng 5 lần, FA Cup, League Cup 3 lần, Siêu Cúp Anh 4 lần và cả Champions League, Europa League và cả FIFA Club World Cup. Trong khoảng thời gian đó, phòng truyền thống của Everton không có thêm chiếc cúp nào.

Và mặc dù là biểu tượng ngỡ không thể thay thế ở Old Trafford nhưng với phong độ kém cỏi, Rooney được CLB “tạo điều kiện” ra đi. Đau không? Đau chứ. Khi người ta đau, người ta thường nhớ nhà. Vậy là sau 13 năm lưu lạc, đứa con Rooney trở về nơi bắt đầu để chữa lành những vết thương lòng tại nơi anh luôn được nhắc đến.

Anh vừa lại từng là màu hy vọng của màu áo XanhAnh vừa lại từng là màu hy vọng của màu áo Xanh

Chưa hết, sự trở về của Rooney được xem như một tín hiệu phục hưng của Everton, nhất là sau mùa Hè sôi động cùng vị HLV tham vọng Ronald Koeman. Đoàn tụ đội bóng xưa cũ, hưởng lương cao nhất đội (dù đã cắt giảm lương kha khá), ra sân và ghi bàn – còn gì tuyệt vời hơn với một cầu thủ bị cho là hết đát?

Nhưng rồi Rooney cảm thấy mọi thứ như sụp đổ trước mắt, giống với những ngày cuối cùng anh ở Goodison Park 13 năm trước, khi Everton kết thúc ở vị trí 17 với chỉ 39 điểm. Với 5 bàn thắng ở mùa giải này, Rooney không phải bản hợp đồng hớ của Everton và anh cũng không muốn đến đây để dưỡng già. Nhưng thực sự đội bóng đang gặp rắc rối vì muốn tìm cho con cưng Rooney một vị trí chơi cạnh Gylfi Sigurdsson.

Phải chăng Rooney không thể có cái kết viên mãn như anh mong muốn, trong lần trở về này? Mọi thứ càng tệ hơn sau trận thua Atalanta 1-5 ở Europa League. Tờ Gazzetta dello Sport của Ý có lời nhận xét khiến Rooney đau đớn: “Anh ấy chỉ là một tượng đài biết đi, thật xót xa khi thấy tình cảnh bây giờ của Rooney”.

Nhưng thực sự hy vọng đó hoàn toàn vô vọngNhưng thực sự hy vọng đó hoàn toàn vô vọng

Rooney, với tư cách là một cầu thủ Everton, hẳn sẽ tự dằn vặt mình vì phong độ không tốt, không thể vực dậy đội bóng. Nhưng anh có lỗi gì chứ? Hạt nhân của đội bóng không thể là một cầu thủ 32 tuổi không còn ở giai đoạn sung sức nhất. Rooney xứng đáng được nhìn nhận đúng hơn vai trò ở Everton: Anh chỉ là đầu tàu tinh thần ở CLB, không phải cầu thủ “gánh team”.

Rooney là biểu tượng xung đột ở Everton, một đội bóng gần như mất phương hướng dù đã chi rất nhiều tiền nâng cấp đội bóng. Rooney làm đội trưởng – vai trò anh hằng mơ ước nhưng mình anh không thể mang đến một diện mạo mới cho đội bóng được. Các ông chủ ngoài rót tiền thì hầu như không có định hướng gì xuyên suốt, dù trong tay CLB vẫn còn những tài năng trẻ hứa hẹn tỏa sáng.

Việc đem Rooney về sân Goodison Park là một câu chuyện tốt nhưng người ta không rõ đó có phải ý của giám đốc bóng đá CLB Steve Walsh không hay là một phút bốc đồng của các ông chủ. Ngay cả chuyện chọn HLV mới cũng bị ông chủ Farhad Moshiri nhúng tay quá sâu vào với tuyên bố “CLB sẽ bổ nhiệm HLV mới”.

Sức mạnh của Rooney đã ở lại Old Trafford mất rồi, cũng như cả tuổi thanh xuânSức mạnh của Rooney đã ở lại Old Trafford mất rồi, cũng như cả tuổi thanh xuân

Người này đã chi nhiều tiền đầu tư vào CLB và cảm thấy có quyền quyết định ai là HLV tiếp theo chăng? Với một đội bóng tầm trung như Everton, vũ khí mạnh nhất của họ là tính ổn định. Bơm tiền xây đội hình nhưng lại phá vỡ kết cấu ổn định thì trông mong gì thành công. Sau trận thua Southampton 1-4, Everton chìm dần về phía đáy bảng xếp hạng trong nỗi u uất hoang tàn của Rooney.

Khi Wayne Rooney ra mắt Everton lần 2, anh từng nói là “Sẽ rất đặc biệt nếu có danh hiệu gì đó cùng Everton. Đó sẽ là đỉnh cao sự nghiệp của tôi”. Giờ đây, nếu Rooney có thể vực dậy tinh thần cho toàn đội để chiến đấu cho suất trụ hạng (không sớm tý nào đâu) thì đó cũng đã là một mùa giải thành công của anh rồi.

Ngỡ đã tìm được bến đỗ bình yên nhưng Rooney vẫn phải chiến đấu. Có lẽ đó là số mạng của một chiến binh.

Chia sẻ

Bình luận 0