Tim Cahill – người viết lịch sử của bóng đá xứ Chuột túi
Mạnh Tùng (theo Fourfourtwo)

Chia sẻ

Bình luận 0

Màn ăn mừng bằng những cú đấm boxing với cột cờ phạt góc luôn là hình ảnh quen thuộc xuất hiện cùng đội tuyển Australia trong suốt 3 kì World Cup vừa qua. Cầu thủ vĩ đại nhất mọi thời đại của họ - Tim Cahill – đã ghi được 5 bàn thắng tại đấu trường World Cup, nhiều hơn những gì mà siêu sao hàng đầu thế giới Cristiano Ronaldo làm được.

Và ở tuổi 38, giờ đây Cahill đang chuẩn bị bước vào kì World Cup thứ 4 trong sự nghiệp của mình. Mục tiêu lớn nhất của anh chắc chắn là việc có được bàn thắng tại 4 kì World Cup, điều chỉ có có Pele, Uwe Seeler và Miroslav Klose làm được.

Và cuộc trao đổi với FourFourTwo dưới đây phần nào lột tả được nguyên nhân vì sao một anh chàng nhỏ con như Tim Cahill lại có thể trở thành cầu thủ xuất sắc nhất trong lịch sử Australia và đang đứng trước cơ hội làm nên lịch sử tại World Cup.

- Sinh ra và lớn lên trong một gia đình có nhiều mối liên hệ tới môn bóng bầu dục, có khó khăn lắm không khi anh phải đưa ra quyết định về việc theo đuổi bóng đá?

+ Thực ra mọi thứ lại rất dễ dàng bởi vì tôi không có thể hình lý tưởng để chơi môn thể thao đó. Tôi luôn là người phải khóc thét lên khi chơi bóng bầu dục cùng với các anh em họ hàng của mình bởi vì họ quá đô con. Nhưng dẫu sau tôi vẫn là một fan cuồng nhiệt của bóng bầu dục.

- Có phải bố mẹ anh đã phải đi vay 10.000 USD để anh có thể tới nước Anh thử việc ngay từ khi còn ở tuổi teen?

+ Chính xác không phải là 10.000 USD nhưng đúng là họ đã phải vay tiền để có thể mua vé máy bay cho tôi sang thử việc tại Millwall. Đó thực sự là một sự hy sinh lớn lao của cha mẹ và tôi sẽ không bao giờ quên. Millwall và tôi đã đạt được thỏa thuận để chơi bóng tại giải hạng Ba. Đó chính là cơ hội đầu tiên để tôi thử sức mình.

Cahill khởi nghiệp nơi trời Âu tại CLB Millwall và từng gây ấn tượng mới màn ăn mừng sau khi ghi bàn mang về chiến thắng trước Sunderland tại bán kết FA Cup 2004Cahill khởi nghiệp nơi trời Âu tại CLB Millwall và từng gây ấn tượng mới màn ăn mừng sau khi ghi bàn mang về chiến thắng trước Sunderland tại bán kết FA Cup 2004

- Vậy có đúng là HLV Mick McCarthy đã dành cho anh cơ hội để thi đấu trong màu áo của Cộng hòa Ireland tại World Cup 2002, bởi nghe nói ông của anh là một người gốc Cộng hòa Ireland?

+ Đã có một cuộc điều tra về việc này, nhưng tôi là một người được sinh ra ở Australia. Tôi chỉ biết hát quốc ca Australia và tôi nghĩ rằng nếu muốn chơi cho một ĐTQG nào, bạn phải hát được quốc ca của đất nước ấy. Tôi rất vui khi nhận được lời đề nghị đó nhưng tôi là người Australia. Tôi cũng đã có hộ chiếu của Anh, nhưng lúc đó thực sự tôi cảm thấy mình chưa đủ tốt, vẫn chỉ đang là một “gã học việc” tại Millwall. Bản thân tôi cũng mãi đến năm 24 tuổi mới có lần đầu tiên khoác áo ĐTQG Australia, bởi tôi đã từng thi đấu cho Samoa khi còn trẻ. Nhưng cuối cùng mọi thứ cũng được thu xếp ổn thỏa và tôi có thể chơi cho Australia.

- Anh đã tái hiện cách ăn mừng của Ryan Giggs khi ghi bàn mang về chiến thắng trước Sunderland cho Millwall tại bán kết FA Cup 2004. Lý do gì khiến anh lại làm như vậy?

+ Đó đơn giản chỉ là trùng hợp tình cờ bắt nguồn từ sự phấn khích của tôi mà thôi. Tôi đã chạy dọc cả chiều dài sân bóng giống như Forrest Gump vậy. Thật tuyệt vời khi ghi được bàn thắng đó và nó cũng góp phần tạo nên một phần quan trọng trong lịch sử của Millwall. Đội bóng giành quyền vào chơi tại chung kết FA Cup gặp Manchester United, với những ngôi sao như Roy Keane, Cristiano Ronaldo, Ruud van Nistelrooy… Đó thực sự là một trải nghiệm tuyệt vời và ai có thể là người tiếp theo ở Millwall giúp đội bóng làm được những điều như thế cơ chứ?

- Vậy sau đó, việc anh chuyển tới chơi cho Everton đã diễn ra như thế nào?

+ Tôi nhận được rất nhiều sự quan tâm. Tôi nhớ rằng khi tôi gặp David Moyes và Bill Kenwright, họ nói: “Chúng tôi không thể đảm bảo việc anh luôn được ra sân, nhưng chúng tôi biết anh có thể ghi bàn, biết được sự nguy hiểm của anh và chúng tôi biết anh là người có tham vọng.”

Tôi đáp lại: "Ồ hãy nhìn xem, tất cả những gì tôi cần là các ông nói sẽ cho tôi một cơ hội và sau đó tôi sẽ chứng minh khả năng của mình với các ông”. Vậy đấy. Mọi chuyện chỉ đơn giản như vậy thôi. Tôi rất biết ơn Everton và đến giờ vẫn thường xuyên nói chuyện với David Moyes và Bill Kenwright.

- Anh có thể chia sẻ thêm về tầm ảnh hưởng của David Moyes đối với sự nghiệp của anh?

+ Ông ấy có ảnh hưởng rất lớn đối với tôi. David Moyes giống như một người cha đã chỉ dạy cho tôi rất nhiều điều và luôn là người mà tôi gọi điện xin ý kiến mỗi khi cần đưa ra một quyết định quan trọng. Ông dành sự tin tưởng cho tôi ngay từ những ngày đầu tiên và điều đó làm tôi cảm thấy có một món nợ ân tình với ông ấy.

Chuyển sanh Everton, anh nhanh chóng chứng tỏ khả năng và quen thuộc với các CĐV bằng màn ăn mừng thep kiểu "đấm cờ góc"Chuyển sanh Everton, anh nhanh chóng chứng tỏ khả năng và quen thuộc với các CĐV bằng màn ăn mừng thep kiểu "đấm cờ góc"

- Đến tận lúc này anh đã “tha thứ” cho trọng tài Pierluigi Collina vì từ chối bàn thắng của Everton trong trận đấu với Villarreal tại vòng loại Champions League 2005 chưa?

+ Điều đó bây giờ cũng không còn nhiều ý nghĩa nữa. Mùa bóng trước đó, chúng tôi đã làm việc rất chăm chỉ để có thể giành quyền góp mặt ở trận đấu ấy và đó là một trải nghiệm tuyệt vời. Đội đã bán đi Wayne Rooney, đưa về Marcus Bent và tôi, rồi sau đó vẫn kết thúc mùa giải trong top 4.

- Trận derby Merseyside anh để lại nhiều kí ức nhất trong anh là trận đấu nào?

+ Chiến thắng 3-0 trước Liverpool, nơi Lee Casley ghi bàn và tôi thì nhảy đè cả lên người cậu ấy để ăn mừng. Tôi thực sự yêu bầu không khí mà các CĐV tạo ra và cũng may mắn khi có được tới 5 bàn thằng vào lưới Liverpool. Tôi thực sự yêu thích các trận cầu lớn.

- Anh có thể lý giải cách ăn mừng bàn thắng theo kiểu “đấm cờ góc” của mình không?

+ Mọi chuyện bắt đầu từ một lễ kỷ niệm kung-fu mà tôi đã giúp biên đạo cho một trong những đồng đội tại tuyển Australia là Archie Thompson. Lý do bởi vì chúng tôi đã cùng nhau chơi những trò chơi như thế trên máy tính. Một trải nghiệm đáng nhớ và dần dần nó trở thành “thương hiệu” của tôi. 

- Anh cảm thấy thế nào khi có được bàn thắng đầu tiên tại World Cup, trong trận đấu giữa Australia và Nhật Bản vào năm 2006. Đó cũng là bàn thắng giúp mang về chiến thắng đầu tiên của Australia ở một kì World Cup.

+ Tôi vào sân từ băng ghế dự bị và rồi đã ghi bàn. Đó thực sự là một cảm giác tuyệt vời khi biết rằng mình vừa góp phần tạo nên một dấu mốc lịch sử cho bóng đá Australia.

Cahill có bàn thắng đầu tiên tại World Cup vào lưới ĐT Nhật Bản năm 2006Cahill có bàn thắng đầu tiên tại World Cup vào lưới ĐT Nhật Bản năm 2006

- Vậy còn trận đấu với Italia tại vòng 1/8 năm đó? Anh có cảm thấy đội nhà đã bị loại một cách đầy bất công không?

+ Mọi thứ đã kết thúc và tôi cảm thấy mọi chuyện đều ổn. Việc thua trận rõ ràng rất đáng buồn, nhưng nó mang lại cảm giác tự hào bởi tất cả những gì mà mình đã đạt được. Sự khôn ngoan của người Italia đã giúp họ giành được chiến thắng. Đó là một cú ngã rất đẹp và tinh quái của Grosso, nhưng chúng tôi đành phải chấp nhận điều đó thôi. 

- Cũng trong năm đó, anh được đề cử vào danh sách ứng viên cho giải thưởng Ballon d'Or. Anh có bao giờ nghĩ mình có thể trở thành người chiến thắng trong cuộc đua năm đó được không?

+ Tôi nghĩ là mình không có cơ hội nào để có thể đạt đươc điều đó cả. Nhưng bản thân tôi cũng thấy rất tự hào khi một cầu thủ Australia được góp mặt trong danh sách này. Điều này cũng khiến cho các CLB khác bắt đầu có những liên hệ nhưng tôi đã chỉ dành sự tập trung của mình vào Everton. Có thể tôi đã có cơ hội được khoác áo những CLB lớn hơn, nhiều quan trọng là được ra sân thi đấu hàng tuần và có được những bàn thắng.

- Nhưng anh có bao giờ nghĩ Everton có thể giành được chức vô địch FA Cup 2009, khi Louis Saha đã mở tỉ số trận đấu chỉ sau khi bóng lăn được 25 giây?

+ Tôi cảm thấy chúng tôi đã có một cơ hội lớn để vô địch. Đó là điều mà câu lạc bộ cần có được. Nhưng rồi Chelsea đã có những sự thay đổi người hợp lý để đảo ngược tình hình. Dẫu sao hành trình đến với trận chung kết năm đó cũng rất tuyệt vời.

- Làm thế nào mà anh vẫn luôn là một tiền đạo sắc bén khi chỉ cao có 1m78 vậy?

+ Đó là vấn về về sự khổ luyện, nỗ lực hằng ngày và cả mong muốn của bản thân nữa. Luôn có những bài kiểm tra xem bạn có thể bật nhảy được cao bao nhiêu, nhưng nếu không có trái bóng ở đó thì tôi chẳng bao giờ nhảy cao hết sức cả. Việc chọn vị trí và bật cao đánh đầu vẫn luôn là sở trường của tôi.

Năm 2012, Cahill quyết định chia tay Everton để chuyển sang New York Red Bulls làm đông đội của Thierry HenryNăm 2012, Cahill quyết định chia tay Everton để chuyển sang New York Red Bulls làm đông đội của Thierry Henry

- Việc quyết định chia tay Everton có phải là điều khó khăn nhất anh từng trải qua?

+ Câu trả lời là cả có cả không. Khi ấy tôi đã 32 tuổi và quyết định sẽ tới chơi bóng tại MLS để trở thành đồng đội của Thierry Henry và Rafa Marquez tại New York Redbulls. Đó là bước đi đúng đắn vì nó cho phép tôi vẫn có thể tiếp tục sự nghiệp thi đấu quốc tế, điều rất quan trọng đối với tôi.

Cho dù Everton muốn bán tôi cho một câu lạc bộ tại Premier League thay vì MLS, bởi họ sẽ thu về được nhiều tiền hơn, nhưng tôi đã nói với họ rằng tôi sẽ không đến thi đấu cho một câu lạc bộ Premier League nào khác cả.

- Nói về sự nghiệp thi đấu quốc tế, bàn thắng vào lưới Hà Lan tại World Cup 2014 có phải là pha lập công đẹp nhất trong sự nghiệp của anh?

+ Đúng vậy, chính nó, bởi vì rất khó để có thể ghi bàn ở tình huống như thế. Bản thân tôi vẫn luôn là người cố gắng chắt chiu những cơ hội mình có được và đã cố thử vận may xem sao. Và rồi bóng nằm gọn bên trong khung thành đối phương. Một cảm xúc kì lạ lan tỏa khắp cơ thể tôi vào lúc đó và tôi đã ăn mừng như một gã điên vậy.

- Có nhiều ý kiến cho rằng việc anh lựa chọn tới Trung Quốc thi đấu là vì yếu tố tiền bạc? Anh nghĩ sao về việc này?

+ Thực ra tôi không thấy có gì đáng bận tâm khi họ thích bàn tán về việc mình chơi bóng tại Trung Quốc. Ở tuổi 35, tôi giành chức vô địch Asian Cup và rồi sau đó một CLB hàng đầu tại Trung Quốc gửi lời đề nghị cho tôi. Đó là một lời đề nghị tuyệt vời. Tôi đến đó, vẫn ghi được những bàn thắng và đối đầu với những cầu thủ hàng đầu như: Momo Sissoko, Demba Ba, Gio Moreno, Fredy Guarin, Obafemi Martins và Avraam Papadopoulos…

Những trải nghiệm khi sinh sống tại Thượng Hải và Hàng Châu cũng rất tuyệt vời. Khi tôi tới ra mắt CLB, có tới hàng ngàn CĐV chào đón tôi tại sân bay. Họ thực sự rất cuồng nhiệt. Và điều quan trọng nhất tôi vẫn duy trì được sự ổn định của mình cùng ĐT Australia tại vòng loại World Cup 2018.

Năm 2018, Cahill quay trở lại Millwall để tăng khả năng cạnh tranh và mức độ luyện tập nhằm chuẩn bị tốt nhất cho kì World Cup cuối cùng trong sự nghiệpNăm 2018, Cahill quay trở lại Millwall để tăng khả năng cạnh tranh và mức độ luyện tập nhằm chuẩn bị tốt nhất cho kì World Cup cuối cùng trong sự nghiệp

- Nhưng rồi anh vẫn chuyển tới Millwall vào đầu năm nay. Có vẻ như đây là nơi phù hợp hơn để chuẩn bị cho hành trình tại World Cup sắp tới?

+ Điều rõ ràng nhất có thể thấy được là khả năng cạnh tranh và mức độ luyện tập tại Anh. Những số liệu thống kê của tôi trong lần tập trung ĐTQG gần nhất cho thấy sự tiến bộ, vì thế việc trở lại Millwall là điều tốt nhất mà tôi có thể làm.

- Có tin đồn rằng anh đang có dự định trở thành HLV của Melbourne City?

+ Là một cầu thủ bóng đá, luôn có những cơ hội mở ra theo nhiều hướng khác nhau. Có thể tôi sẽ trở thành một HLV trong tương lai, nhưng trước mắt tôi vẫn thích thú với việc được ra sân và chơi bóng hơn.

- Anh cảm thấy thế nào khi mọi người coi mình là cầu thủ Australia xuất sắc nhất mọi thời đại?

+ Đối với tôi, khả năng của bạn sẽ được đánh giá dựa vào những gì bạn cống hiến cho đất nước của mình. Tôi luôn đặt tổ quốc lên hàng đầu, và dành mọi sự ưu tiên hơn so với việc thi đấu ở câu lạc bộ. Nếu tôi được ra sân, đó là điều tuyệt vời. Nhưng nếu phải ngồi dự bị, đó không phải là vấn đề lớn và tôi sẽ bình tĩnh chờ đợi cơ hội của mình. Tôi đã chạm tới cột mốc 50 bàn thắng cho ĐTQG, thi đấu tại 3 kì World Cup và ghi được 5 bàn tại đó. Vì vậy, tôi cảm thấy tự hào vì những khoảnh khắc mà mình đã đem lại cho tổ quốc của mình.

Chia sẻ

Bình luận 0