Tam sư cần một kẻ sét đánh không chết như Southgate
Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 0

Nếu bạn đã trải qua thời điểm đen tối nhất của cuộc đời, sợ hãi là khái niệm không bao giờ tồn tại. Một khi đã không sợ hãi, khó khăn chỉ khiến bạn thêm phấn khích. Vì vậy, Southgate không phải một canh bạc.

Một ngày tháng Tư năm 2008, Gareth Southgate ngồi ở nhà và xem trận bán kết lượt đi Champions League giữa Man United-Barca cùng con gái Mia. Phút thứ 3, Ronaldo đá hỏng quả 11m. Mia quay sang và hét lên: “Bố, hắn ta bị què”. 

Southgate mỉm cười và nói với Mia, rằng nó đã xem quá nhiều phim Mỹ. Tất nhiên ông không thể trách con gái mình vì đã chạm vào vết sẹo cuộc đời, đeo đẳng suốt 20 năm qua.  

CHẠY ĐÂU CHO THOÁT
Đó là một đêm tráng lệ tại Wembley và Gareth Southgate bước tới chấm 11m. Anh chậm rãi đặt quả bóng xuống và lùi lại. Với dáng vẻ hết sức tự tin, hậu vệ của tuyển Anh chạy lên rồi vung chân, đưa quả bóng đi sệt về bên trái. 

Thật không may, Andreas Kopke đã đoán được ý đồ đó và ngả người. Quả bóng bị chặn lại dễ dàng. Southgate thở dài, cám cảnh cho số phận. Phía đằng xa, Terry Venables cắn móng tay, Paul Gascoigne ném mạnh chai nước và đám đông người Anh gục xuống dưới cánh tay. Tất cả bắt đầu khóc. 

Southgate luôn biết cách đứng dậy sau những khó khăn như khi ông sút hỏng quả luân lưu khiến ĐT Anh dừng bước ở bán kết EURO 1996...Southgate luôn biết cách đứng dậy sau những khó khăn như khi ông sút hỏng quả luân lưu khiến ĐT Anh dừng bước ở bán kết EURO 1996...

Vài giây sau, Andreas Moeller dứt điểm thành công đưa nước Đức vào chung kết EURO 1996. Tam sư, với tư cách chủ nhà, dừng bước. Từ đó đến nay, đã 20 năm, họ không bao giờ vào đến bán kết giải đấu lớn một lần nữa. 

“Tại sao không cho nó nổ tung, con yêu?”, mẹ của Southgate nói khi anh buồn bã trở về nhà. Ai mà biết được. Mọi thứ đã có thể rất dễ dàng. Đưa bóng lên cao một chút, xa một chút, sút mạnh hơn một chút và rồi, bùm, nước Anh vào chung kết. Nhưng đây là bóng đá. Nếu tất cả đều hoàn hảo đã không có nỗi đau của những tội đồ, như Stuart Pearce, Chris Wodlde năm 1990 hay Roberto Baggio năm 1994.

Một cơn bão chỉ trích giáng xuống đầu hậu vệ 26 tuổi. Hầu hết người hâm mộ xứ sương mù đều quy trách nhiệm cho Southgate và thậm chí, sẽ giết chết anh ta nếu vô tình bắt gặp ngoài đường phố. Southgate cùng vợ là Alison phải trốn đến Bali để lánh nạn, chờ cho đám mây đen qua đi.

Nhưng dù đã ở một nơi cách quê nhà tới 10.500 km, anh vẫn không thoát. Một ngày nọ, Southgate đến thăm một ngôi đền Phật giáo bị cô lập bởi hồ và núi lửa. Khi đang tận hưởng sự hùng vĩ của thiên nhiên, một nhà sư tiến lại và nói: “Anh là Southgate, kẻ đá hỏng phạt đền”. Southgate chết đứng, giống như một kẻ giết người vừa bị vạch mặt dù cố gắng lẩn trốn vào đám đông.

CON NGƯỜI CỦA THỬ THÁCH
Cuối cùng, Southgate quyết định trở về và đối diện với thực tại. Anh tham gia vào quảng cáo Pizza Hut, tự chế giễu mình khi đội một chiếc túi giấy lớn để che đi khuôn mặt. Anh cũng chấp nhận xuất hiện trên truyền thông để nói về khoảnh khắc tồi tệ đó. 

Và, thay vì từ bỏ, Southgate luôn sẵn sàng để tiếp tục khoác áo tuyển Anh, với mong muốn đòi lại những gì đã mất. Từ căm ghét, những người xứ sương mù chuyển sang ngưỡng mộ cách Southgate xử lý và vượt qua nghịch cảnh. Không còn những tiếng la ó, họ cổ vũ anh.

Cũng giống như vào năm 2009, Southgate bị sa thải bởi Middlesbrough sau 3 năm dẫn dắt. 3h sáng, ông vẫn không thể ngủ. Alison xuống lầu và nhìn thấy. Cô hỏi, nửa đùa nửa thật: “Anh đã không bị sa thải, phải không?”. “Thực ra là có”, Southgate bình thàn đáp.

... hay như khi ông bị Middlesbrough sa thải... hay như khi ông bị Middlesbrough sa thải

Buổi chiều, ông đến trường đón các con, Mia và Flynn như thường lệ. Ông thoải mái bắt tay các phụ huynh khác và cười lớn khi bọn trẻ chạy và hét một cách ngây thơ: “Bố của tớ vừa bị sa thải”. 

Nếu bạn đã trải qua thời điểm đen tối nhất của cuộc đời, sợ hãi là khái niệm không bao giờ tồn tại. Một khi đã không sợ hãi, khó khăn chỉ khiến bạn thêm phấn khích. “Tôi thích đi ra khỏi vùng thoải mái và đương đầu với thử thách”, Southgate nói vào năm 2013, “Tôi luôn nói với các con, không làm những cái gì dễ dàng và đừng ngại trải nghiệm”. 

Vì vậy, dẫn dắt tuyển Anh không phải công việc nhiều áp lực với Southgate, một kẻ “sét đánh không chết”. Ông có thể xử lý tốt và đưa tuyển Anh đến đỉnh cao nếu như được tin tưởng. Một trong những vấn đề của Tam sư là các HLV trước đây luôn sợ sệt và thận trọng quá mức. Southgate thì khác. Ông thích những thứ mới mẻ và sẵn sàng mạo hiểm. 

Southgate không phải một canh bạc với FA và họ nên thử, một lần.

Chia sẻ

Bình luận 0