Sẽ ra sao nếu Gerrard nhận lời đầu quân cho Man United?
Sơn Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Hôm nay là sinh nhật tuổi 38 của Steven Gerrard. Thời còn thi đấu, tân HLV của Rangers từng giành mọi danh hiệu vô địch ở cấp CLB cùng Liverpool, ngoại trừ Premier League. Cùng trong thời gian đó, M.U đã vô địch nước Anh tới 7 lần. Mọi chuyện sẽ ra sao nếu như Gerrard đầu quân cho "Quỷ đỏ", thay vì gắn bó gần như cả sự nghiệp với Liverpool?

Trong cuốn tự truyện phát hành năm 2015 của Gerrard, trang cuối quyển sách là một câu ngắn gọn: "Tôi chơi bóng vì Jon Paul". Tên đầy đủ của anh là Jon-Paul Gilhooley, cổ động viên nhỏ tuổi nhất thiệt mạng trong thảm họa Hillsborough năm 1989, và cũng là anh họ của Steven Gerrard.

Cái chết của người anh họ khiến cậu bé Gerrard khi đó mới lên 8 tuổi chợt thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về gia đình, về bóng đá, về sự sống và cái chết. "Cảm giác khó chịu vô cùng khi một trong những người thân thiết của bạn qua đời", Gerrard chia sẻ. "Nhìn gia đình anh ấy vượt qua nỗi đau đã giúp tôi trở thành cầu thủ sau này".

Gerrard có mối quan hệ khá tốt với các cầu thủ của M.U khi cùng đá cho ĐT Anh nhưng mối thù địch của anh với CLB thành Manchester là không thể chối bỏGerrard có mối quan hệ khá tốt với các cầu thủ của M.U khi cùng đá cho ĐT Anh nhưng mối thù địch của anh với CLB thành Manchester là không thể chối bỏ

Steven Gerrard không phải cầu thủ ghét M.U ngay từ tấm bé. Gerrard cho biết đến trước khi nhận tin dữ từ người anh họ, trong nhà anh có đủ áo đấu của các CLB: Everton, Tottenham, Norwich, Real Madrid, Barcelona, và cả Manchester United. Chỉ đến khi nghe người cha kể về lịch sử hào hùng của Liverpool, cộng thêm thảm họa Hillsborough diễn ra, Gerrard mới gắn trọn trái tim cho The Kop.

Đó cũng là lúc Gerrard buộc phải trở thành một kẻ mang tiếng xấu là "antifan M.U". Trong tự truyện, anh viết: "Tôi được dạy để ghét bỏ M.U. Những điều đó như mũi khoan cắm thẳng vào đầu chúng tôi, hằn sâu trong tim, gắn liền với tâm hồn từng CĐV Liverpool, như một vết xăm không bao giờ xóa nổi. Dù về mặt địa lý hay bóng đá, chúng tôi cũng không bao giờ ưa nổi nhau. Nhưng mọi chuyện còn có nguyên nhân sâu xa khác: Liverpool đã thống trị bóng đá Anh suốt một thời gian dài, cho đến khi Sir Alex Ferguson tới đưa M.U cất cánh".

Bản thân Gerrard cho biết anh vô cùng ngưỡng mộ những cầu thủ M.U từng sát cánh với anh tại ĐT Anh như Paul Scholes, David Beckham, Gary Neville, Rio Ferdinand và Wayne Rooney. Gerrard thậm chí còn khen ngợi Rooney là một trong 4 người đồng đội xuất sắc nhất anh từng được chơi cùng bên cạnh Xabi Alonso, Fernando Torres và Luis Suarez. Ngược lại về phía M.U, Carrick và Gary Neville từng đến dự đám cưới của Gerrard hồi năm 2007.

Tuy vậy, điều đó chẳng thể ngăn Gerrard ngừng ghét bỏ M.U: "Tôi tôn trọng Ferguson, Roy Keane và Ryan Giggs, cũng như những gì họ đạt được tại CLB. Nhưng điều đó không có nghĩa thái độ thù địch mất đi. Họ chính là kẻ thù. Tôi từng đổi áo với rất nhiều cầu thủ, nhưng không có cái nào là của M.U cả. Họ cũng vậy thôi. Tôi còn nhớ năm 2000, khi Danny Murphy ghi bàn duy nhất giúp Liverpool thắng M.U, các CĐV của họ vây lấy xe bus bên ngoài sân Old Trafford hát vang: "Bọn khốn cặn bã, chúng tao sẽ giết chúng mày ở khu ổ chuột Liverpool".

Du rất tôn trọng Sir Alex nhưng Gerrard không muốn đầu quân dưới trướng của ôngDu rất tôn trọng Sir Alex nhưng Gerrard không muốn đầu quân dưới trướng của ông

Ghét M.U cũng là lý do khiến Gerrard từ chối "Quỷ đỏ" ít nhất 1 lần trong sự nghiệp. Khi biết cuốn tự truyện của Sir Alex Ferguson có nhắc đến mình kèm lời chê "tôi chưa bao giờ nhìn nhận cậu ấy như một cầu thủ hàng đầu thế giới", Gerrard lập tức phản pháo:

"Tôi từng nhận được một bức thư họ gửi cho tôi năm 13 tuổi, nói M.U muốn ký hợp đồng 7 năm", Gerrard chia sẻ. "Rồi họ lại cố gắng chiêu mộ tôi đầu mùa giải 2002/03, nhưng tôi lại từ chối. Chính người đại diện của tôi nói vậy. Bản thân Gary Neville trong thời gian triệu tập lên ĐT Anh từng gõ cửa phòng tôi nói chuyện, kể M.U muốn tôi đầu quân cho họ như thế nào. Gary nói chính Fergie bảo cậu ấy đến thuyết phục tôi".

"Đến năm 2004, Ferguson từng khen tôi là cầu thủ có ảnh hưởng nhất ở Anh, và đội bóng nào cũng muốn có tôi trong đội. Vậy nên tôi cảm thấy thực sự tổn thương khi 13 năm sau đó, trong tự truyện của mình, ông ấy lại viết chê tôi không phải cầu thủ hàng đầu. Dù sao tôi vẫn rất hâm mộ Ferguson. Nếu chơi trong đội hình M.U khi đó hẳn tôi sẽ hòa nhập nhanh thôi. Chơi cạnh Keane, Beckham bên cánh phải, Giggs cánh trái, và Van Nistelrooy phía trên", Gerrard chia sẻ.

Từ những gì Gerrard chia sẻ, có thể thấy M.U thực sự nghiêm túc muốn chiêu mộ anh đầu những năm 2000. Vậy M.U sẽ ra sao nếu như có Gerrard ở thời điểm đó?

Điều đầu tiên có thể suy đoán: Nếu Gerrard tới, M.U sẽ có một tiền vệ trung tâm cực kỳ xuất sắc thay thế Roy Keane đã luống tuổi, còn Scholes thường xuyên gặp chấn thương. Gerrard có thể là mảnh ghép hoàn hảo nhất giúp Ferguson vận hành sơ đồ 4-3-3 ông đang thử nghiệm khi đó, trong bối cảnh bom tấn Juan Veron chơi ngày một phập phù.

Gerrard đã có mọi danh hiệu vô địch cấp CLB trừ Premier LeagueGerrard đã có mọi danh hiệu vô địch cấp CLB trừ Premier League

Gerrard có thể không vô địch Champions League cùng Liverpool, nhưng anh lại có chức vô địch Premier League cùng M.U ngay trong năm 2003, rồi 5 năm sau vô địch Champions League. Mọi thứ có thể sẽ rất khác nếu Gerrard nhận lời đầu quân cho M.U. Tuy nhiên cuộc sống không có chữ nếu, và Gerrard luôn chọn con đường ở lại dù được M.U hay Chelsea chèo kéo.

Trong màu áo Liverpool, Gerrard chính là người mở đầu cho cuộc lội ngược dòng giành thắng lợi trận chung kết Champions League 2005 trước AC Milan. Giữa 3 hậu vệ cao to của Milan là Maldini, Stam và Nesta, Gerrard vẫn có thể chọn vị trí bật cao đánh đầu tung lưới Dida. Bàn thắng của Gerrard làm nhiều người liên tưởng đến Roy Keane trong trận bán kết lượt về M.U gặp Juventus ở Champions League 1998/99.

Cùng với Liverpool, Gerrard đã giành chức vô địch FA Cup, League Cup, UEFA Cup và Champions League. Danh hiệu duy nhất anh còn thiếu là Premier League, và điều đó vẫn ám ảnh anh đến tận ngày giải nghệ. Gerrard và Liverpool từng đến rất gần chức vô địch vào năm 2014, nhưng chính anh lại là người đá văng cơ hội ấy.

"Tôi di chuyển để đỡ bóng. Trái bóng trượt dưới chân tôi, làm tôi trượt ngã. Tôi ngã sóng soài trên mặt cỏ. Tôi cố đứng dậy, chạy nhanh hết sức có thể bằng cả trái tim. Tôi đuổi theo Demba Ba như thể cuộc sống của tôi dựa cả vào đó. Tôi biết điều gì sẽ xảy ra nếu như không thể bắt kịp anh ấy. Nhưng mọi thứ đều vô vọng. Không thể ngăn lại. Ba ghi bàn. Hết thật rồi. Pha trượt chân khiến tôi phải trả giá", Gerrard viết trong tự truyện.

Cú trượt chân tai hại trong trận gặp Chelsea đã khiến Gerrard mất đi cơ hội lớn nhất vô địch Ngoại hạng AnhCú trượt chân tai hại trong trận gặp Chelsea đã khiến Gerrard mất đi cơ hội lớn nhất vô địch Ngoại hạng Anh

Anh đau đớn nhận xét: "Định mệnh giành danh hiệu khi đó nằm trong tay Man City chứ không còn là của chúng tôi nữa. Liverpool không thể lội ngược dòng như phép màu tại Istanbul. Ngày hôm đó trên xe chở đội, dù vẫn nghe được bài ca "Bạn sẽ không bao giờ cô đơn" được các CĐV cất lên, nhưng tôi cảm thấy cô đơn vô cùng. Tôi đã không khóc suốt nhiều năm trước đó, nhưng lần này cảm xúc không thể ngăn những giọt nước mắt liên tục tuôn rơi".

Mất chức vô địch Premier League năm đó, Liverpool cũng mất luôn Luis Suarez trong mùa Hè. Không còn chân sút tốt nhất kể từ thời Fernando Torres, Liverpool thi đấu trầy trật trong mùa giải 2014/15. Trận lượt về gặp M.U ở Premier League, trong cảnh đội nhà bị dẫn trước, Gerrard được HLV Brendan Rodgers tung vào sân với hy vọng xốc lại tinh thần toàn đội.

Gerrard ở trên sân vỏn vẹn đúng... 38 giây, rồi nhận thẻ đỏ vì phạm lỗi thô bạo với Ander Herrera. Trận derby nước Anh cuối cùng của anh kết thúc theo cách không thể nào lãng xẹt hơn.

Những gì xảy ra hôm đó đến giờ Gerrard vẫn nhớ như in: "Buổi sáng trước trận đấu, tôi cảm thấy mình như một con thú bị nhốt trong lồng. Lúc khởi động ngoài sân, tôi nghe rõ từng lời các CĐV M.U chế giễu: Steve Gerrard, Gerrard... nó trượt chân rất ngu, biếu bóng cho Demba Ba... Steve Gerrard, Gerrard... Mày chỉ suýt vô địch thôi... Những lời ấy khiến cơn nóng giận trong tôi ngày một lớn hơn".

"Bóng lăn, tôi lao vào xoạc bóng của Juan Mata, giành được bóng. Rồi Ander Herrera băng tới lập tức, rất nhanh. Tôi chuyền bóng đi, đúng lúc Herrera xoạc bóng tới. Tôi nhấc chân né, nhưng không thể ngăn bản thân lại. Không nghĩ gì hết, tôi giẫm chân trái lên Herrera. Giẫm mạnh đến mức đôi giày đinh cảm nhận được da thịt trên đầu gối anh ấy, khiến anh ấy lăn lộn đau đớn trên sân. Tôi vung tay lên quá đầu, tỏ vẻ bực tức", Gerrard hồi tưởng.

Trận đấu cuối cùng của Gerrard với Man United kết thúc không thể tệ hơn khi anh vào sân từ ghế dự bị rồi nhận thẻ đỏ chỉ sau 38 giây vì phạm lỗi thô bạo với Ander HerreraTrận đấu cuối cùng của Gerrard với Man United kết thúc không thể tệ hơn khi anh vào sân từ ghế dự bị rồi nhận thẻ đỏ chỉ sau 38 giây vì phạm lỗi thô bạo với Ander Herrera

Những gì sau đó ai cũng biết. Trọng tài chính Martin Atkinson chạy tới và lập tức rút ra một thẻ đỏ trực tiếp. Còn Gerrard lúc này gần như chẳng quan sát được gì xung quanh nữa: "Rooney ngay gần đó. Cậu ấy nhìn vào tôi như thể biết thừa tôi xong đời rồi. Tôi bước khỏi sân và tự vấn mình vừa làm gì vậy, làm chuyện gì ngu ngốc thế. Chỉ có 38 giây để cơn nóng giận kiểm soát, và tôi phải trả giá".

Cuối mùa giải năm 2015, Gerrard tuyên bố rời Liverpool. Anh sang Mỹ đầu quân cho LA Galaxy trong 2 mùa giải rồi trở về Liverpool dẫn dắt đội trẻ. Giờ đây, G8 bắt đầu sự nghiệp HLV chuyên nghiệp khi nhận lời làm HLV trưởng Rangers. Gerrard đã không thể vô địch Premier League cùng Liverpool khi còn là cầu thủ, vậy đây liệu có phải là bước đầu tiên của Gerrard cho tham vọng vô địch nước Anh trên cương vị một HLV?

Chia sẻ

Bình luận 0