Rosicky và bản giao hưởng đam mê cuối cùng
Lam Nguyên (theo VICE)

Chia sẻ

Bình luận 1

Tiền vệ tài hoa Tomas Rosicky đã nói lời từ giã sự nghiệp bóng đá ở tuổi 37. Từng là một tài năng trẻ hàng đầu thế giới nhưng thời vận và những chấn thương đã ngăn cản anh phát huy đến tận cùng những gì tinh hoa nhất của bản thân. Với CĐV Arsenal, Rosiscky vừa là nỗi tiếc nuối vừa là niềm tự hào sau tất cả những gì anh cống hiến cho CLB, vào bất kỳ thời điểm nào đủ lành lặn để ra sân chơi bóng. 

Đó là một buổi tối tháng Một lạnh lẽo trên sân Anfied hòa cùng bầu không khí khốc liệt của trận đấu. Trên khán đài, người hâm mộ đứng sát sạt vào nhau để chia chút hơi ấm giữa ngày đông giá rét. Gió vẫn thổi, luồn qua những khe áo để cắt vào da thịt. Tất cả cùng hồi hộp theo từng pha chuyền bóng, sút bóng của cả hai đội.

Vòng 3 Cúp FA, Arsenal làm khách trên sân ĐKVĐ Liverpool “một mất một còn”. Hiệp 1 trôi đến gần cuối nhưng vẫn chưa có tình huống đáng kể nào và người ta đã chuẩn bị tinh thần cho hiệp thi đấu mới. Ngay lúc đó, John Arne Riise (Liverpool) mất bóng ở cánh trái. Và chỉ sau đó 6 đường chuyền, Tomas Rosicky lập một siêu phẩm khiến khán giả phải dụi mắt liên tục để nhìn rõ.

Đã từng có thời Rosicky rất trẻ trung, tài hoa và ngập tràn năng lượngĐã từng có thời Rosicky rất trẻ trung, tài hoa và ngập tràn năng lượng

Dù mới chỉ có trận ra mắt 6 tháng trước nhưng đây không phải là lần đầu tiên Rosicky trong màu áo Arsenal làm “câm lặng” khán giả trên sân. Trước đó hơn 3 tháng, anh nã đại bác vào lưới Hamburg ở Champions League, tung cú sút vào góc cao khung thành ở khoảng cách 27 mét. Đêm đó tại Anfield, Rosicky có thêm một bàn thắng nữa để giúp Arsenal giành chiến thắng 3-1.

Khi không ghi bàn, anh trở về với vai trò thiên bẩm của mình là kiến thiết lối chơi – với biệt danh nghe rất kêu: “Tiểu Mozart”. Nếu ví bóng đá với âm nhạc thì Rosicky vừa là nhạc sĩ, nhạc trưởng vừa là một dương cầm thủ bậc thầy.

Rosicky gia nhập Arsenal từ CLB Borussia Dortmund, mang đến hơi thở mới cho đội bóng London. Anh từng giành danh hiệu Bundesliga với Dortmund và trở thành người hùng CH Czech sau khi gánh cả đội đến World Cup 2006. Phong độ ấn tượng của Rosicky khiến HLV Wenger quyết tâm mang cầu thủ này (khi đó 25 tuổi) về bằng được.

Arsenal khi đó có Ljungberg, Gilberto Silva và Thiery Henry nhưng họ vẫn rất cần một cầu thủ trẻ tài năng và có đẳng cấp cá nhân. Mùa giải đó Rosicky có 37 lần ra sân và trở thành trái tim trong đội hình. Rosicky tiếp tục giữ thói quen ghi những bàn thắng quan trọng, đồng thời những đường chuyền vẫn sắc bén, nhanh gọn và đầy bản năng.

Đã từng có một Rosicky luôn có siêu phẩm để tặng CĐVĐã từng có một Rosicky luôn có siêu phẩm để tặng CĐV

Anh lái đội bóng tiến về phía trước, là ánh sáng chói lọi trong niềm hy vọng phục hung của các CĐV Arsenal – CLB bất bại tại Ngoại hạng Anh cách đó vài mùa giải. Nhưng niềm hy vọng đó bị tổn thương nặng nề: Tháng 1/2008, Rosicky chấn thương gân chân và phải rời xa sân cỏ hơn một mùa giải.

Rosicky gia nhập Arsenal vào thời điểm CLB này đang phải đối mặt với nhiều khó khăn. Anh đến đúng lúc CLB cạn kiệt ngân sách sau khi đã chi 390 triệu bảng để xây sân Emirates. Trái ngược với Arsenal, đối thủ cùng thành phố là Chelsea đang rủng rỉnh tiền bạc sau khi bán mình cho tỷ phú người Nga Abramovich. Lần đầu tiên trong thập kỷ, Arsenal cảm thấy thua thiệt quá nhiều trong cuộc đua giành chức vô địch Ngoại hạng Anh.

Vừa đến Arsenal không bao lâu, Rosicky đã phải chứng kiến Ljungberg và Henry rời CLB để đến West Ham và Barcelona. Mùa tiếp nữa, những Mathieu Flamini, Alex Hleb, Jens Lehmann và Gilberto Silva lũ lượt khăn gói rời sân Emirates – đội hình bất bại mùa 2003/04 gần như không còn một ai, đánh dấu giai đoạn khan hiếm, chảy máu tài năng sắp tới.

Nhưng chấn thương đã lấy đi tất cảNhưng chấn thương đã lấy đi tất cả

Trong năm 2009, Arsenal mất Emmanuel Adebyor và Kolo Toure vào tay đại gia mới nổi Man City. Năm 2011, họ mất tiếp Cesc Fabregas, Samir Nasri và rồi cả Van Persie, và rơi vào khủng hoảng toàn diện. Cơn khô hạn tài năng kéo dài đến năm 2013, cho tới khi HLV Wenger mang về một cầu thủ đẳng cấp là Mesut Ozil.

Từ một CLB cạnh tranh chức vô địch, Arsenal chỉ mong kết thúc mùa giải ở vị trí có thể dự UEFA Champions League. Trên khán đài, đã bắt đầu có những CĐV mệt mỏi, giận dữ và dần mất hết kiên nhẫn với đội nhà.

Rosicky cũng có khả năng rời CLB nếu như không phải gặp số phận như không ít tài năng ở Arsenal. Giống như Abou Diaby và Robin van Persie, Rosicky bị chấn thương hành hạ liên miên. Tổn thương gân chân của Rosicky đã khiến anh gặp phải hàng loạt chấn thương sau này và phải mất rất nhiều thời gian để chơi bóng trở lại dù chấn thương được thông báo đã lành.

Với quỹ thời gian chơi bóng bị hạn chế sau hai mùa giải, sự gập ghềnh sự nghiệp của Rosicky như phản ánh chính CLB. Rosicky từng là một nhà vô địch với tài năng đang ở độ chín, người nhạc trưởng có thể viết nên những bản giao hưởng để đời trên sân cỏ bằng đôi chân tuyệt mỹ. Nhưng giờ anh như một người đàn ông vì chấn thương mà lỡ thời vận, trật đường sự nghiệp giống như Arsenal – một nhà vô địch bị nỗi lo tài chính đè nghẹn và phải bán tống tháo tài năng của mình.

Và giờ chỉ còn những hoài niệm tiếc nuối của một thờiVà giờ chỉ còn những hoài niệm tiếc nuối của một thời

Nhưng Tomas Rosicky không bao giờ muốn buông xuôi dù người ta nói anh là bi kịch cuộc đời. Anh đã có một sự hồi sinh muộn màng nhưng đáng quý. Trong mùa giải mà Arsenal ký với Mesut Ozil, “tiểu Mozart” đã có 39 lần ra sân và đồng thời khám phá ra một số khả năng khác của bản thân. Không còn là nhân vật chính của hàng tiền vệ, Rosicky chơi bóng đủng đỉnh và không áp lực, cho phép anh có đủ thời gian để mở ra không gian giữa các phần sân.

Arsenal khi ấy thường chuyền qua chuyền lại vô thức giữa sân thì chính Rosicky là cầu nối, giúp xây dựng bộ mặt tấn công cho CLB. Tương tự như Mozart những năm cuối, Rosicky làm việc hết công suất và để lại những ấn tượng đẹp. Anh chuyền, anh chạy, anh tạo khoảng trống cho đồng đội chơi bóng.

Anh dẫn dắt hàng tiền vệ Arsenal chơi ổn định và hay hơn trước. Và dĩ nhiên Rosicky vẫn chưa mất đi thói quen lập siêu phẩm. Không ai quên được bàn thắng sấm sét của anh trên sân White Hart Lane hay pha làm bàn cũng là vào lưới Spurs ở cúp FA hai tháng trước. Cuối mùa giải 2013/14, Rosicky có danh hiệu đầu tiên cùng Arsenal, sau một mùa giải nỗ lực tuyệt vời.

Ở độ tuổi hơn 30, không ai có thể đòi hỏi một màn trình diễn bùng nổ từ anh. Nhưng di sản của Rosicky tại Arsenal là rất có giá trị và thời gian ở Anh không phải vô nghĩa. Anh vật lộn với chấn thương, vật lộn với nỗi đau của một cầu thủ tài năng nhưng số phận hẩm hiu nhưng anh không đầu hàng và cuối cùng, người đàn ông can trường ấy vẫn có cho mình một chút thành công để đời trong màu áo Arsenal.

Tomas Rosicky rời Arsenal về thi đấu cho CLB quê nhà trong những năm tháng cuối sự nghiệp. Và giờ đây anh chính thức “rửa chân gác bóng” ở tuổi 37, sau chặng đường chơi bóng đầy chông gai nhưng cũng lắm phút giây thần kỳ. Tạm biệt anh, “Tiểu Mozart”!

Chia sẻ

Bình luận 1