Ronaldo đã đủ tầm để sánh ngang Pele và Maradona?
Hải Sơn

Chia sẻ

Bình luận 0

Ronaldo vừa nhận danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất FIFA, và nhiều khả năng sẽ giành Quả bóng Vàng thứ 5 trong sự nghiệp trong ít tháng tới. Với thành tích đó, cùng những danh hiệu đã giành được trong sự nghiệp, liệu Ronaldo đã xứng đáng được xếp trong hàng ngũ những cầu thủ xuất sắc nhất mọi thời đại hay chưa?

Ronaldo vừa giành danh hiệu The Best của FIFA, đây là lần thứ 2 liên tiếp anh giành danh hiệu này, chiến thắng đại kình địch Lionel Messi và ngôi sao Brazil Neymar.

Đầu mùa giải trước, cũng như thời điểm hiện tại, Ronaldo bị chỉ trích vì phong độ sa sút, cùng những tin đồn về việc anh rời Real. Hiệu suất ghi bàn của Ronaldo giảm hẳn khi anh bước qua tuổi 30, nhưng tất cả đã bị phóng đại quá mức. Ronaldo vẫn là cỗ máy ghi bàn của Real Madrid.

Sau kỳ nghỉ giáng sinh và đầu năm mới, Ronaldo thi đấu bùng nổ ở giai đoạn quyết định của mùa giải. 9 trận đấu cuối mùa, anh ghi tới 14 bàn. Bản năng sát thủ của Ronaldo giúp anh kết liễu những đối thủ ở những trận cầu đỉnh cao, tiêu biểu là 2 hat-trick trước Bayern Munich và Atletico Madrid.

Ronaldo không còn là cầu thủ lớn của những trận đấu nhỏ nữa. Có Ronaldo trong tay, Real vô địch La Liga lần đầu sau 5 năm, và bảo vệ thành công chức vô địch Champions League.

Ở cấp độ đội tuyển quốc gia, Ronaldo đã vô địch châu lục cùng Bồ Đào Nha. Trong khi đó, Messi vẫn trắng tay cùng ĐT Argentina. Xét về thành tích tổng thể, Ronaldo không hề thua kém Messi, thậm chí có phần hơn. Tuy nhiên anh thường bị gạt qua một bên khi bàn tới chủ đề những danh thủ xuất sắc nhất mọi thời đại.

Mỹ từ "xuất sắc nhất mọi thời đại" thường dành cho những cầu thủ như Messi, Pele và Diego Maradona. Ronaldo thường ít được nhắc tới. Làm vậy phải chăng là đánh giá thấp những gì anh đã làm được? Liệu Ronaldo có xứng đáng nằm trong danh sách những cầu thủ xuất sắc nhất mọi thời đại, thậm chí là xuất sắc hơn mọi cầu thủ khác?

PELE VÀ DI STEFANO XUẤT SẮC HƠN PHẦN CÒN LẠI
Để trả lời khách quan cho câu hỏi ấy, ta phải tìm đến những vị lão thành đã theo dõi bóng đá suốt hơn nửa thế kỷ qua. Brian Glanville, cây viết bóng đá đã theo sát từng giải đấu kể từ World Cup 1958 là một người như thế. Ông quan sát lịch sử và thời hiện đại, rồi so sánh chúng với nhau. Trong mắt ông, Pele và Di Stefano xuất sắc hơn tất cả phần còn lại.

Alfredo Di Stefano, tiền bối của Ronaldo tại Real, cũng thường không được nhắc tới trong danh sách những cầu thủ vĩ đại nhất. Ông chính là nhân vật trung tâm trong kỷ nguyên thống trị châu Âu đầu tiên của Real Madrid, với 5 chức vô địch C1 liên tiếp. Cả 5 trận chung kết đó ông đều ghi bàn, bao gồm cú hat-trick trong chiến thắng 7-3 trước Eintracht Frankfurt năm 1960.

Pele và Di Stefano là những huyền thoại được coi là vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đáPele và Di Stefano là những huyền thoại được coi là vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá

"So sánh là một điều đáng ghê tởm", Glanville nói. "Mọi người dã lãng quên Di Stefano. Ông là người truyền mọi cảm hứng cho cả đội Real Madrid. Ronaldo về cơ bản chỉ là một cầu thủ tấn công xuất sắc, còn Di Stefano chỉ huy gần như mọi vị trí trên sân. Trận gặp Eintracht Frankfurt, ông phá bóng ngay dưới chân vạch vôi cầu môn đội nhà; ngay phút sau, ông đã ở giữa sân, tạo điều kiện cho đồng đội băng xuống ghi bàn. Ông là người đầu tiên chơi bóng đá tổng lực, sớm hơn bất cứ ai".

"Pele cũng là một cầu thủ rất khác biệt so với Ronaldo. Khả năng bật nhảy của ông vô cùng khác thường. Pele chỉ cao 1m73, nhưng lại có thể đánh đầu ghi bàn tương tự những cầu thủ cao 1m90. Ông còn xuất sắc đến lạ thường ở khả năng giữ bóng, làm những điều lạ đời như mượn chân đối thủ để lừa bóng qua họ. Ông rất nhạy bén trong việc nhìn ra và chớp cơ hội. Lúc mới 17 tuổi, ông đã lập hat-trick ở bán kết World Cup, rồi lập cú đúp trong trận chung kết, thật đáng kinh ngạc. Vì thế Pele đứng số 1, còn Ronaldo chỉ nằm trong top 10 thôi".

MARADONA – TÀI NĂNG SIÊU VIỆT
Nằm giữa thời đại của thế hệ vàng Pele, Di Stefano và Ronaldo, Messi ngày nay là một nhân vật kiệt xuất khác của bóng đá thế giới: Diego Maradona. Chức vô địch World Cup 1986 của Argentina là minh chứng rõ nhất cho tài năng của "Cậu bé vàng". Tài năng của ông chỉ có thể dùng từ "siêu việt" để miêu tả.

Maradona là nghệ sĩ hiếm hoi chơi bóng như sáng tác nghệ thuật trên sân cỏ thập niên 80. Bóng đá thời kỳ đó thường nghiền nát các cầu thủ tấn công bằng những pha va chạm ác ý. Lối đá chém đinh chặt sắt thịnh hành đến mức bạo lực. Không có nhiều camera trên sân hay sự quyết liệt từ trọng tài để ngăn chặn điều đó. Minh chứng rõ nhất nằm trong cuốn tự truyện "Bàn tay của Chúa": Mexico 86, trận gặp Hàn Quốc, Maradona bị đối phương đấm vào giữa mặt, nằm đau đớn trên sân; trong khi một cầu thủ khác liên tục đạp vào chân ông tới mức đinh giày đâm thủng tất.

21 năm sự nghiệp của Maradona chỉ hơn Ronaldo đúng 1 chức vô địch World Cup. Những danh hiệu cá nhân và tập thể khác ông giành được đều chỉ là một góc so với CR7. Ông không có thái độ tập luyện chuyên nghiệp như các cầu thủ ngày nay, thậm chí còn sống bê tha, không làm tròn nghĩa vụ người đàn ông trong gia đình. Nhưng chính yếu tố "trai hư" đó lại khiến Maradona trở nên quyến rũ hơn trong mắt người hâm mộ. Sự nghiệp của Maradona lãng mạn hơn rất nhiều so với câu chuyện "con nhà nghèo đá bóng giỏi" của Ronaldo.

Maradonaf là 1 thiên tài siêu việt và cũng đầy tranh cãiMaradonaf là 1 thiên tài siêu việt và cũng đầy tranh cãi

"Maradona là một thiên tài lạc lối và phải chịu bi kịch", Jimmy Burns, người viết tiểu sử cho ông nhận xét. "Ông rất tầm thường. Sinh ra trong gia đình nghèo khó nhất ở khu ổ chuột tệ lậu nhất Buenos Aires, Maradona đã đứng lên chống lại tất cả những bất lợi đó. Con đường trở thành cầu thủ xuất sắc nhất thế giới của Maradona là cả một hành trình dài".

"Đỉnh cao của Maradona đến vào Mexico 86, tại đó ông trở thành huyền thoại. Ông ghi một bàn thắng không tưởng vào lưới tuyển Anh, một mình gồng gánh cả đội Argentina lên ngôi vô địch World Cup. Ông luôn là một kẻ nổi loạn, chẳng bao giờ hợp tác được với những nhân vật kiến tạo khác. Ông chiếm trọn trái tim của những cổ động viên bình thường, những người tin bóng đá không nên trở thành công cụ kinh doanh hái ra tiền. Diego lên đỉnh cao, rồi sa đà lạc lối trong gái và ma túy để lãng phí tài năng bản thân. Trong con người ông, ta thấy hai mặt tấm gương sáng-tối của chính bản thân mình".

Ronaldo cũng có hai mặt, nhưng là hai mặt... kiếm tiền. Một mặt, anh là cầu thủ hưởng lương cao nhất thế giới, một chân sút ghi bàn đều đặn mỗi trận. Mặt khác, anh là người mẫu quảng cáo cho chính thương hiệu thời trang cao cấp của mình, bao gồm cả làm... người mẫu đồ lót. Trong bộ phim tài liệu mang tên mình ra mắt năm 2015, Ronaldo cũng cho thấy anh là một con người bị cô lập.

CUỘC CHIẾN 10 NĂM CỦA MESSI VÀ RONALDO
So với Ronaldo, Messi có phần đáng yêu hơn, bí ẩn hơn - một phần đến từ chính... chiều cao của anh.

"Messi, ngay cả ở thời Barcelona thống trị bóng đá khi có Xavi và Iniesta, đã mang một thông điệp đến toàn thế giới bóng đá. Thông điệp đó khiến ta thấy một cầu thủ có thể chơi bóng đỉnh cao và vươn tới trình độ siêu phàm dù không có thể hình lý tưởng. Trình độ không nhất thiết phải phụ thuộc vào sức mạnh", Burns nói về cuộc cạnh tranh giữa Ronaldo và Messi. "Điều đó là điểm thu hút của Messi khi đem ra so sánh với hình ảnh của Ronaldo, một người bị phóng đại bởi những kẻ ganh ghét. Họ nói Ronaldo tự biến mình thành robot. Không chỉ có khả năng phi thường, Ronaldo sở hữu khuôn mặt điển trai hoàn hảo và thân hình như tạc, cứ như thể đồ họa từ máy tính mà ra vậy".

Cuộc chiến so sánh giữa Ronaldo và Messi không giống bất cứ giai đoạn nào khác trong lịch sử. Bóng đá thế giới chưa bao giờ xuất hiện 2 quái kiệt trong cùng một thời điểm như vậy. Pele là vua ở thập niên 60, Cruyff ở thập niên 70, Maradona ở thập niên 80, nhưng suốt 10 năm qua là cuộc so tài tay đôi giữa Ronaldo và Messi. Họ giành trọn danh hiệu Quả bóng Vàng gần 1 thập niên qua, và có thể kéo dài thêm vài năm nữa.

"Tôi là cổ động viên Real Madrid, nhưng chẳng có chút lăn tăn nào khi nói Messi là một cầu thủ phi thường", Ramon Calderon, cựu Chủ tịch Real Madrid chia sẻ. "Cristiano bùng nổ hơn khi trực tiếp nhắm tới khung thành. Còn về Messi, cậu ấy kỹ thuật hơn ở khả năng rê bóng. Tùy từng thời điểm có người vượt lên hơn người còn lại, nhưng sau đó lại bị người kia vượt lên. Không thể nói ai giỏi hơn ai, bởi làm vậy cũng giống như hỏi bạn yêu bố hay mẹ hơn thôi".

Trong giai đoạn đầu ở Real Madrid, đồng đội gọi Ronaldo với biệt danh El Ansia - Người hay lo lắng, theo lời kể của tác giả Luca Caioly trong cuốn sách "Messi và Ronaldo". Ronaldo thực sự lo ngại trước số bàn thắng Messi ghi được. Ronaldo bị ám ảnh trước khả năng ghi bàn - thứ duy nhất giúp anh giành Quả bóng Vàng trước Messi. Điều này được chính Ronaldo kể lại trong bộ phim tài liệu về anh. Ronaldo phải bỏ đi sự ích kỷ, chơi bóng đồng đội.

Ở thời điểm hiện tại, Ronaldo và Messi là số 1 và cũng chưa có cuộc cạnh tranh nào dài và khốc liệt như giữa 1 siêu sao nàyỞ thời điểm hiện tại, Ronaldo và Messi là số 1 và cũng chưa có cuộc cạnh tranh nào dài và khốc liệt như giữa 1 siêu sao này

Nhưng ở đó, Ronaldo vẫn là người nổi bật nhất, giành nhiều thành tích cá nhân hơn tất cả, khiến anh không được người hâm mộ trung lập yêu thích. Bản thân anh cũng đề cao cá nhân mình hơn tập thể. Sau khi vô địch La Liga 2012, Ronaldo đã trả lời phỏng vấn Marca. Ở đó, anh chia sẻ về đánh giá phong độ mùa giải đó: "Ở góc nhìn cá nhân, tôi cho mình điểm 10, toàn đội điểm 9".

"Cristiano là một cầu thủ vĩ đại, nhưng chỉ với tư cách một chân sút ghi bàn thôi", cây viết thể thao Tây Ban Nha Juanma Trueba nhận xét. "Tôi không nghĩ cậu ấy có tầm ảnh hưởng lên những cầu thủ khác như Pele, Maradona hay Di Stefano từng làm trước kia. Những người đó giúp đội bóng xuất sắc hơn. Cristiano cần có một ảnh hưởng như thế. Cậu ấy thường bận tâm đến trận đấu của bản thân thay vì lo lắng cho toàn đội".

"Cristiano không giúp Real Madrid tiến bộ trong lối chơi. Cậu ấy chỉ thành công ở việc ghi bàn cho bản thân mà thôi. Mặt khác, hãy nhìn xem Messi thế nào. Cậu ấy lùi về giữa sân hỗ trợ đồng đội, làm bóng, kiến tạo. Cậu ấy đặt trọng trách của cả đội lên vai. Cậu ấy có tầm kiểm soát trận đấu tốt hơn. Vậy nên Cristiano sẽ không có chỗ trong danh sách những cầu thủ xuất sắc nhất lịch sử bóng đá".

Trueba cũng khẳng định Real Madrid vẫn có cơ hội cạnh tranh các danh hiệu lớn cho dù có Ronaldo hay không. Còn nếu như mất Messi, Barcelona chắc chắn không có cửa hy vọng vô địch. Dù vậy, Calderon không đồng tình với luận điểm đó. Ông cho rằng Messi được một hệ thống đồng đội xuất sắc gồm Xavi, Iniesta và Busquets hỗ trợ nhiều năm. Còn ở ĐT Argentina, anh không có ai hỗ trợ như thế, dẫn tới việc Messi vẫn trắng tay ở ĐTQG.

CUỘC ĐỜI PHỨC TẠP CỦA RONALDO
Calderon còn nhớ ấn tượng đầu tiên về Ronaldo khi ông chiêu mộ anh về Real Madrid hồi năm 2009. "Điều tôi nhận ra ở cậu ấy là một cầu thủ thức dậy mỗi sáng mà luôn bị ám ảnh bởi việc mình hôm nay phải giỏi hơn hôm qua. Cậu ấy rất buồn mỗi khi chơi không tốt. Sự chăm chỉ, lòng kiên trì và tinh thần tự phấn đấu biến cậu ấy trở thành kẻ không thể đánh bại. Khi chúng tôi cố gắng mua cậu ấy từ Manchester United, cậu ấy coi Real Madrid là nơi giúp nâng tầm sự nghiệp. Cậu ấy đã đúng khi giành thêm Champions League và Quả bóng Vàng".

Sự thực là Ronaldo luôn tập luyện không biết mệt mỏi để bản thân tiến bộ hơn. Anh tập luyện để theo đuổi sự hoàn hảo. Anh tập luyện kỷ luật, tự giác, bao gồm cả việc ngâm mình trong bồn tắm nước đá lúc 5 giờ sáng mỗi ngày để cơ bắp được thư giãn. Anh tự lực vươn lên trong một gia đình nghèo khó, nhưng chính xuất phát điểm đó khiến anh bồn chồn, lo lắng. Đôi khi điều ấy khiến anh tỏ ra ngạo mạn, như nhà báo Tomas Roncero của AS bình luận.

"Cậu ấy có tính cách mạnh mẽ bởi cậu ấy là một chàng trai chẳng có chút tự do nào trong cuộc sống cả. Cậu ấy lớn lên trong một gia đình nghèo khó. Cha cậu nghiện rượu, và chết vì rượu. Anh trai cậu cũng vậy. Cuộc đời Ronaldo rất phức tạp. Khi có ai đó chỉ trích Ronaldo dù chẳng biết cậu ấy chút nào, điều đó làm Ronaldo tổn thương. Cậu ấy phản ứng lại như mọi người thôi. Khi bị công kích, ta phải biết tự bảo vệ mình. Nhưng khi cậu ấy bảo vệ bản thân, mọi người lại nói 'Ồ, thằng đó ngạo mạn quá. Ai nghĩ nó lại như thế chứ?'. Nếu có ai đó chỉ trích cậu ấy, liệu họ muốn điều gì? Liệu họ có muốn cậu ấy ôm một cái không? Cậu ấy có thể làm những điều không phải, nhưng bản chất cậu ấy là người tốt. Tôi biết điều đó".

Calderon chia sẻ: "Sự thực là nhiều người có thể không thích cách phản ứng của Ronaldo. Messi lại hoàn toàn khác. Cậu ấy khiêm tốn hơn. Nhưng với tất cả những thành công đã giành được, tính cách Ronaldo vẫn không hề thay đổi. Dù có mọi thứ, cậu ấy cũng chẳng bao giờ thay đổi bản thân mình".

Tài năng của Ronaldo là không phải bàn cãi nhưng đôi khi khát khao quá lớn của anh khiến nhiều người không hài lòngTài năng của Ronaldo là không phải bàn cãi nhưng đôi khi khát khao quá lớn của anh khiến nhiều người không hài lòng

Số bàn thắng Ronaldo đã ghi được cho Real Madrid trong thời gian anh khoác áo "Kền kền trắng" thật khó tin. Suốt 8 mùa giải trước, trung bình anh khi 1 bàn/trận. "Nhưng ở phần ảnh hưởng", Trueba nói, "trong lòng CĐV, anh ấy là một cầu thủ không được thừa nhận. Giờ ta có thể thấy rõ điều đó. Dù bỏ lỡ một cơ hội khó ghi bàn nhất, vẫn có những đám đông ngay trên sân Bernabeu huýt sáo chế giễu cậu ta. Họ đâu có làm vậy với Luka Modric hay những cầu thủ Real khác".

Với những nhân vật không ở nội bộ Real, việc Ronaldo bị ghét ngay trên sân nhà là một bí ẩn. Trueba nói giá trị của Real Madrid được xây dựng từ chuẩn mực đạo đức từ thời Di Stefano. "Di Stefano chơi bóng quên mình trên sân, vậy nên Real luôn đề cao những cầu thủ như vậy, những người chạy không biết mệt mỏi cho dù họ không nhất thiết phải làm thế. Raul hiểu rõ điều đó ở đội bóng, vậy nên anh ấy chơi như một công nhân đích thực".

"Sân Bernabeu không thích những cử chỉ của Ronaldo trên sân. Cậu ấy bỏ rơi những đồng đội không chịu chuyền bóng cho cậu ấy. Ronaldo mải mê dẫn bóng dù không hiệu quả. Ngay cả khi mọi người biết cậu ấy là cầu thủ ghi bàn xuất sắc, họ vẫn bực tức vì thói ích kỷ của cậu ấy".

Ronaldo còn bị chỉ trích vì quá quan tâm đến vẻ ngoài bản thân. Một trong số đó là lần anh đổi kiểu tóc giữa trận đấu gặp Hà Lan ở EURO 2012. Hiệp 1 Ronaldo để tóc dựng, nhưng sang hiệp 2 anh chuốt keo. Chính vì thế, Ronaldo bị nhiều người ghét hơn, giống như lúc anh tỏ ra hờn dỗi vì đồng đội ghi bàn chứ không phải mình.

CÔNG VIỆC, CÔNG VIỆC VÀ CÔNG VIỆC
Nhưng cho dù có nhiều người không ưa tới đâu đi chăng nữa, Ronaldo vẫn không phải một nhân vật đáng ghét. Xét tổng thể, anh là một biết tượng toàn cầu. Không thể nói cả thế giới ghét Ronaldo, bởi anh là nhân vật thể thao được nhiều người theo dõi nhất trên mạng xã hội. Không một nhân vật nào của làng giải trí có ảnh hưởng như anh. Người duy nhất có tầm ảnh hưởng hơn Ronaldo là... Giáo hoàng Francis.

Jorge Valdano từng nói: "Không thể phán xét Ronaldo chỉ vì anh ấy thích làm đẹp, hãy nhìn vào thái độ chuyên nghiệp của anh ấy". Dù giành mọi danh hiệu, vô cùng giàu có, Ronaldo vẫn luôn là người đến sân tập đầu tiên và ra về cuối cùng. Anh chuyên nghiệp tới mức gần như không bao giờ thức khuya quá 11 giờ đêm. Nhà Ronaldo có phòng tập và bể bơi riêng, giúp anh tập luyện cả sáng lẫn tối. Ronaldo không coi Messi là kình địch lớn nhất, anh chỉ hướng tới việc vượt qua bản thân mình. Điều Ronaldo hướng tới giống những VĐV hàng đầu trong lịch sử từng làm: Họ không lo cạnh tranh với người khác, họ chỉ muốn chứng tỏ bản thân mình là người giỏi nhất.

Juan Muro Zabaleta từng làm việc cùng Ronaldo 6 năm ở phòng tập thể lực của Real Madrid. Đó là nơi các cầu thủ tập luyện và hồi phục chấn thương. Tại đó, ông và đội ngũ y tế dành phần lớn thời gian với các cầu thủ. Họ trở thành người lắng nghe những điều thầm kín nhất các cầu thủ muốn nói.

Gạt qua tất cả dư luận, Ronaldo vẫn miệt mài tập luyện và thi đấu để vượt qua chính bản thân và ghi danh vào lịch sử bóng đáGạt qua tất cả dư luận, Ronaldo vẫn miệt mài tập luyện và thi đấu để vượt qua chính bản thân và ghi danh vào lịch sử bóng đá

"Cristiano là người biết chính xác cậu ấy muốn gì. Cậu ấy sẽ làm mọi thứ phải làm để đạt được điều đó. Rất nhiều lần cậu ấy nói với tôi cậu ấy muốn trở thành cầu thủ vĩ đại nhất thế giới, và trong toàn bộ lịch sử bóng đá. Chừng nào chưa đạt được mục tiêu đó, cậu ấy sẽ không dừng lại. Đó là khác biệt giữa Ronaldo với Bale và những cầu thủ khác. Ronaldo muốn giành nhiều Quả bóng Vàng hơn Messi. Mỗi lúc lên giường đi ngủ cậu ấy lại nghĩ: Mình muốn một Quả bóng Vàng nữa. Cuộc sống của cậu ấy là như vậy. Công việc, công việc và công việc, cho tới khi giành được huy chương vàng. Nó ám ảnh cậu ấy".

Sự nghiệp của Ronaldo vẫn chưa dừng lại. Ở tuổi 32, những cầu thủ khác đã dần bước sang sườn dốc sự nghiệp, còn Ronaldo vừa giành danh hiệu The Best của FIFA. Anh thay đổi bản thân, trở thành sát thủ vòng cấm địa thay vì dốc bóng bên cánh để phù hợp hơn khi đã ngoài 30 tuổi. Zidane cũng giúp Ronaldo bằng việc sắp xếp anh tập trung sức lực vào những trận đấu quan trọng. Nhờ vậy, Ronaldo sẽ ở đỉnh cao thêm vài năm nữa.

Ronaldo đã ghi 414 bàn cho Real Madrid trong 406 trận đấu. Với phong độ hiện tại, chắc chắn Ronaldo sẽ cán mốc 500 bàn cho đội bóng vĩ đại nhất. Trong nửa thế kỷ sau khi Ronaldo giải nghệ, chắc chắn mọi người sẽ lại nói về anh như nói về Pele, Cruyff hay Maradona bây giờ.

Chia sẻ

Bình luận 0