Ronaldinho tài năng nhưng không thể là huyền thoại
Chiêu Văn (theo Bleacher Report)

Chia sẻ

Bình luận 12

Nhắc tới Ronaldinho, người hâm mộ bóng đá trên toàn thế giới không ai không ngả mũ kính phục tài năng thiên bẩm của anh. Thế nhưng họ cũng luôn có 1 nỗi tiếc nuối khôn nguôi khi anh “sớm nở chóng tàn”. Nếu có 1 nguyện ước, chắc hẳn nhiều người sẽ mong được chứng kiến nhiều hơn nữa kỹ năng phi thường của “chàng vẩu” thay vì vài ba năm ngắn ngủi ở Barcelona…

THIÊN TÀI NHƯNG KHÔNG CHUYÊN NGHIỆP
Vào tháng 7 năm 2015, một đám đông 41.764 CĐV đã tới sân Maracana ở Rio để xem một trận đấu ở giải VĐQG Brazil giữa Fluminense và Vasco da Gama. Sự hấp dẫn của trận đấu một phần lớn, tất nhiên, là bởi đó là một trận derby vùng, nhưng còn có thêm lý do để các CĐV Fluminense có mặt. Chữ ký mới của CLB, Ronaldinho Gaucho, cũng sẽ ra mắt. 

Ở tuổi 35, Ronaldinho từng rất được kỳ vọng khi ký hợp đồng với FluminenseỞ tuổi 35, Ronaldinho từng rất được kỳ vọng khi ký hợp đồng với Fluminense

Người hâm mộ Fluminense có thêm lý do để ăn mừng bởi cầu thủ 2 lần được bình chọn là xuất sắc nhất thế giới tới với họ sau khi từ chối chính Vasco. Đã có lúc chủ tịch CLB này, Eurico Miranda, tuyên bố rằng Ronaldinho đã “90% thuộc về chúng tôi”. Vasco rốt cuộc thắng 2-1, nhưng các CĐV Fluminense vẫn tin rằng về lâu dài, họ sẽ là người chiến thắng.

Nhưng sự lạc quan đã dần tan biến hơn 2 tháng sau đó. Cũng trong trận đấu tương tự với số CĐV không tới 10.000, Ronaldinho lại chơi một hiệp đầu tệ hại trước Goias. Anh lững thững trên sân như một cầu thủ đã giải nghệ từ lâu đang đá một trận từ thiện, và không có ảnh hưởng gì đáng kể lên trận đấu. Các CĐV đã mất kiên nhẫn, và anh bị thay ra trong giờ nghỉ. Đó là trận thứ 7 của Ronaldinho cho CLB mới, và có vẻ cũng là trận cuối cùng. Vài ngày sau, hợp đồng của anh bị thanh lý.

Với những ai đã theo dõi sự nghiệp của Ronaldinho 9 năm qua, đó là một diễn biến không khó đoán. Vài ngày sau khi Ronaldinho ra mắt Fluminense, giám đốc thể thao của CLB Mario Bittencourt lên truyền hình và gọi ngôi sao mới của đội là “một VĐV chuyên nghiệp”. Ở giai đoạn này của sự nghiệp, 35 tuổi, Ronaldinho đã được ca tụng đủ thứ - thiên tài, nghệ sĩ, người truyền cảm hứng, nhưng “VĐV chuyên nghiệp” khó có thể là sự xưng tụng phù hợp.

Nhưng chỉ 2 tháng sau anh đã khiến CLB phải thanh lý hợp đồng vì không đóng góp được gìNhưng chỉ 2 tháng sau anh đã khiến CLB phải thanh lý hợp đồng vì không đóng góp được gì

Những dấu hiệu về điều ngược lại đã rất nhiều ngay từ đầu. Trong cuộc họp báo ở trận đấu với Vasco ngày 19/7, Ronaldinho nói anh lo lắng khi bước ra sân vì quá đông CĐV có mặt. Sự thật hơi khác: Anh mới bắt đầu tập lại không tới một tuần trước. Một trong các điều kiện trong bản hợp đồng của anh là Ronaldinho sẽ được hưởng một kỳ nghỉ dài trước khi ra sân trở lại, bất chấp việc anh đã chẳng làm gì ngoài việc đẩy cửa bước vào các quán bar và hộp đêm suốt từ cuối tháng 5.

Tới cuối tháng 9, rõ ràng là Ronaldinho không đủ thể lực để tiếp tục mùa giải, Fluminense vì thế quyết định thanh lý hợp đồng. Họ vẫn ra một tuyên bố nói sự có mặt của Ronaldinho ở CLB là một thành công - về mặt tiếp thị! Tức là, họ đang ăn mừng việc các CĐV đổ xô đi mua áo đấu, thay vì chứng kiến anh ghi bàn trên sân. Thật dễ hiểu khi những người trần mắt thịt được là một phần của ngôi sao xuất chúng. Trong khoảng thời gian ở đỉnh cao, dù ngắn ngủi, Ronaldinho thực sự là vô đối.

BƯỚC NGOẶT TỪ WORLD CUP 2006
Một thập niên trước, khi anh giành danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới năm thứ hai liên tiếp, có vẻ như trong bóng đá, không gì là Ronaldinho không làm được. Anh cũng mới 25 tuổi, trên lý thuyết, đang sắp bước vào thời kỳ đẹp nhất đời cầu thủ. Cho ĐTQG, anh đã giành World Cup, là một phần trong bộ “3R” huyền thoại năm 2002 - Ronaldo, Rivaldo và Ronaldinho - anh đã luôn nổi bật kể từ khi đăng quang ở giải U17 thế giới 5 năm trước đó.

Với Barcelona, anh là người tạo cảm hứng và cả thực thi để đánh bại dự án “Galacticos” của Real Madrid, thậm chí được chính các CĐV ở Bernabeu vỗ tay hoang hô vang dội khi hành hạ đội chủ nhà vào tháng 11/2005. Anh mới giúp CLB giành Champions League 6 tháng trước. Mọi người đều tin những điều tốt đẹp nhất còn ở phía trước.

Bước vào World Cup 2006, truyền thông Brazil nhất loạt khẳng định đó là giải đấu Ronaldinho sẽ cho thấy anh còn giỏi hơn Pele. Rất nhanh chóng, kỳ vọng biến thành thất vọng, rồi tuyệt vọng. Trước World Cup, tổng kết mùa 2005/06 ở TBN, Sid Lowe của tạp chí World Soccer, người đã theo dõi Ronaldinho cả năm dài, gọi anh là “một cầu thủ tuyệt vời nhắc bạn nhớ lại tại sao lúc đầu bạn lại yêu bóng đá”. 

World Cup 2006 là giải đấu đánh dấu sự đi xuống của Ronaldinho, từ 1 siêu sao thành 1 cầu thủ lười biếngWorld Cup 2006 là giải đấu đánh dấu sự đi xuống của Ronaldinho, từ 1 siêu sao thành 1 cầu thủ lười biếng

World Cup 2006 quả là bước ngoặt với sự nghiệp của Ronaldinho, nhưng theo hướng ngược lại với tiên đoán của Lowe, và nhiều người khác. Thất bại của Brazil tại Đức không phải là lỗi của mình anh, nhưng như Tostao đã nhận xét trên O Tempo rất trí lý sau đó: “Ronaldinho thiếu một phẩm chất quan trọng của Maradona và Pele - sự hăng máu”. Chính thái độ “đá chết bỏ” đó mới có thể làm nên những thiên tài, vẫn theo Tostao: “Họ trở thành một đối thủ đáng sợ, bị ám ảnh, và lúc nào cũng giận giữ”.

Thiếu điều đó, Ronaldinho bắt đầu sa sút. Anh vẫn có những khoảnh khắc thiên tài, bởi những phẩm chất thiên phú cho anh, nhưng ngay cả trước khi năm 2006 khép lại, Lowe đã ghi nhận rằng tại Barcelona, Ronaldinho bắt đầu tỏ ra “chậm chạp, không vui, và thừa cân”.

Năm 2008, một trong những động thái đầu tiên của Pep Guardiola trong vai trò HLV ở Barcelona là loại bỏ Ronaldinho. Anh đã đóng vai trò rất quan trọng ở CLB, tạo ra một thời kỳ thành công bùng nổ, và góp sức vào việc giúp Lionel Messi trưởng thành. Nhưng phong cách quá buông thả của anh khiến Ronaldinho cũng trở thành một gánh nặng, tạo ra những ảnh hưởng nguy hiểm trong đội bóng. Barca đã thử đủ cách, nhưng không thể thay đổi lối sống đó.

Đến năm 2008, HLV Pep Guardiola đã không thể để Ronnie làm hỏng Barca bởi thói vô kỷ luật của anh và tống cổ người hùng một thời sang MilanĐến năm 2008, HLV Pep Guardiola đã không thể để Ronnie làm hỏng Barca bởi thói vô kỷ luật của anh và tống cổ người hùng một thời sang Milan

Quyết định của Guardiola lúc đó gây nhiều tranh cãi, nhưng giờ nhìn lại đã tỏ ra rất sáng suốt. Ronaldinho vì thế phải rời Camp Nou. Anh cũng có một thời gian thành công ở Milan, và cả Atletico Mineiro năm 2012 và 2013 khi xung quanh anh là tốc độ của Bernard và Diego Tardelli cùng sự hiệu quả trong thế quay lưng lại khung thành của tiền đạo Jo. 

Nhưng từ năm 2006, anh thường xuyên hơn là một nhân vật mờ nhạt, lãng đãng bên cánh trái, thỉnh thoảng tỏa sáng nhưng không bao giờ đều đặn và ổn định. Sự mãnh liệt của kỹ thuật, trí thông minh, và ngẫu hứng như năm 2005 không bao giờ trở lại nữa. Làm sao có thể giải thích được sự sa sút như thế ở một cầu thủ chưa bao giờ dính chấn thương nghiêm trọng?

LƯỜI BIẾNG, TRẺ CON VÀ CÚ SỐC TÂM LÝ
Trong một cuộc phỏng vấn Ronaldinho hồi giữa năm 2000, người phụ trách báo chí của CLB Gremio nói Ronaldinho bị ám ảnh bởi việc tạo ra ấn tượng tốt, và anh rất khó chịu nếu phải thừa nhận mình đang sa sút. Có vẻ như trong khi vẫn rất yêu bóng đá, anh không còn yêu những hy sinh cần thiết để chơi bóng ở trình độ đỉnh cao.

Một vấn đề quan trọng nữa là câu chuyện hình ảnh. Ronaldinho không chỉ là một tài năng bóng đá. Đất nước Brazil muốn coi anh như một biểu tượng, về một quốc gia lúc nào cũng thân thiện, hiền hòa, và vui tươi, như những buổi carnival thâu đêm suốt sáng của họ vậy. 

Rốt cuộc, Ronaldinho trở thành, và mãi là một người đàn ông-trẻ nít. Nhưng một cầu thủ quá vui tươi, thơ ngây và trẻ con sẽ không bao giờ có thể trở thành một cầu thủ thực sự vĩ đại. Mọi cầu thủ lớn đều trước tiên là một người đàn ông trưởng thành.

Việc mất cha từ nhỏ khiến Ronaldinho chỉ có thể có sự bảo trợ của anh trai và thiếu những chỉ dẫn đúng đắn để có thể trưởng thànhViệc mất cha từ nhỏ khiến Ronaldinho chỉ có thể có sự bảo trợ của anh trai và thiếu những chỉ dẫn đúng đắn để có thể trưởng thành

Xuất thân của anh cũng có vai trò quan trọng. Ronaldinho là một đứa trẻ đá bóng từ đầu đến cuối. Cha anh làm việc cho CLB Gremio, một trong hai đội bóng lớn của Porto Alegre, với vai trò bảo vệ gác cửa vào ngày diễn ra trận đấu. Khi người anh trai Roberto, hơn anh 10 tuổi, bộc lộ tài năng, việc anh nối bước chỉ còn là vấn đề thời gian. To lớn và vẫn khéo léo, Roberto nhanh chóng tạo dựng sự nghiệp cho mình, đồng thời khẳng định với cậu em cần phải làm gì.

Tiền bạc mà Roberto kiếm được ở Gremio cũng giúp gia đình vốn nghèo khó của anh chuyển tới một khu giàu hơn, có bể bơi trong nhà, nhưng rồi giấc mơ trung lưu biến thành bi kịch. Người cha va đầu vào bể bơi và chết đuối trong đó. Từ đó trở đi, Roberto trở thành “quyền huynh thế phụ” với Ronaldinho, xử lý toàn bộ chuyện hợp đồng và ra tuyên bố cho anh. Nhưng rốt cuộc anh thì vẫn là anh, và Ronaldinho đã lớn lên thiếu một hình bóng người cha đích thực.

Những cuộc vui thâu đêm suốt sáng là cách Ronnie giải tỏa những ẩn ức tâm lý khi không có cha bên cạnh sẻ chiaNhững cuộc vui thâu đêm suốt sáng là cách Ronnie giải tỏa những ẩn ức tâm lý khi không có cha bên cạnh sẻ chia

Mất cha khi còn quá nhỏ một cách bi thảm cũng đã để lại những hậu quả khác. Ronaldinho cố gắng tìm kiếm niềm vui hết mức có thể. Chuyện anh quậy tưng bừng ở các buổi tiệc thâu đêm suốt sáng là điều ai cũng biết. Ngay cả trước khi gia nhập Barcelona, hồi còn ở Paris Saint-Germain, Ronaldinho đã nổi tiếng vô kỷ luật. Ở CLB Pháp, HLV Luis Fernandez cũng đã phải đối phó với chính xác những vấn đề mà Guardiola gặp phải sau này.

Hồi năm 2011, khi một đồng đội Brazil được hỏi về phong độ của Ronaldinho, anh này nói mọi việc phụ thuộc vào tối hôm trước anh ngủ bao nhiêu. Nếu chỉ một tiếng thì anh sẽ chơi tệ, còn nếu ngủ đủ thì không ai có thể ngăn cản anh. Hiểu được vấn đề trong hành vi của Ronaldinho liên quan tới cái chết của người cha chỉ là tâm lý học ở trình độ sơ đẳng, và hoàn toàn chính xác.

NỖI NUỐI TIẾC LỊCH SỬ
Ronaldinho đóng vai trò đối tác trẻ tuổi hơn của Ronaldo và Rivaldo ở World Cup 2002. Sau những thất vọng năm 2006, có lẽ câu chuyện đã chuyển biến theo hướng khác nếu anh có cơ hội chơi ở một kỳ World Cup nữa, vì cũng có những dấu hiệu là Ronaldinho đang thay đổi theo hướng trưởng thành hơn. Tuy nhiên, anh bỏ lỡ Nam Phi 2010. Brazil thiếu một kế hoạch B và Dunga, trong nhiệm kỳ đầu với ĐT Brazil, tỏ ra là một HLV thiên về thành tích không ưa sự ngẫu hứng của Ronaldinho.

Năm 2011, chơi tốt cho Flamengo trong một môi trường ít đòi hỏi hơn ở Brazil, Ronaldinho lại được gọi lên tuyển, nhưng lần này ma thuật trên đôi chân anh đã không còn như xưa. HLV ĐT Brazil khi đó Mano Menezes trao cho anh vài cơ hội nữa trước khi quyết định rằng Ronaldinho sẽ không bao giờ trở lại đỉnh cao. Sau một thử nghiệm ngắn ngủi, Luiz Felipe Scolari cũng đi đến kết luận tương tự vào năm 2014.

Rất nhiều người hâm mộ đã tiếc nuối khi Ronaldinho không thể trình diễn thứ bóng đá siêu hạng của anh trong nhiều năm hơn nữaRất nhiều người hâm mộ đã tiếc nuối khi Ronaldinho không thể trình diễn thứ bóng đá siêu hạng của anh trong nhiều năm hơn nữa

Sự nghiệp kỳ lạ của Ronaldinho Gaucho nêu ra một câu hỏi khó. Chúng ta nên vui mừng vì những gì anh ấy đem lại, hay nên hối tiếc vì những gì lẽ ra anh ấy có thể đem lại, cho bóng đá? Còn nữa, từ giờ trở đi thì sao? Anh chưa công bố giải nghệ chính thức? Nhưng liệu Ronaldinho có cần sự sụp đổ tượng đài và cuộc phiêu lưu đáng hổ thẹn 2 tháng ở Fluminense? Và ngay cả nếu anh thay đổi để chuẩn bị lại cho mình về thể lực, thì ở tuổi 37, anh còn có thể làm gì nữa?

Có thể Ronaldinho vẫn còn đủ phép màu để làm chúng ta ngạc nhiên, một khả năng mong manh, nhưng ít ra là với các CĐV Fluminense đã mua chiếc áo đấu với tên anh trên đó, không thể trách họ được. Họ không phải là những người đầu tiên tin rằng Ronaldinho sẽ là vĩ đại nhất.

Chia sẻ

Bình luận 12