Rơi nước mắt với hành trình đến với bóng đá của Mkhitaryan
Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 1

Không phải cậu bé nào cũng lớn lên với tình yêu bóng đá. Henrikh Mkhitaryan là một trong số đó. Nhưng cũng không có sự tình cờ để Micky đến với bóng đá. Đó là một câu chuyện dài và cảm động.

“Bố, cho con đi theo. Làm ơn, hãy cho con theo”, câu nói này gần như lặp đi lặp lại vào mỗi buổi sáng, khi Hamlet Mkhitaryan chuẩn bị bước ra khỏi nhà và cậu con trai Henrikh bám lấy ống quần rồi van xin trong nước mắt.  

Hamlet là một tiền đạo nổi tiếng của Liên Xô cũ và vào những năm đầu 1990, chơi cho ASOA Valence, một đội bóng hạng 2 (hiện đã giải thể) của nước Pháp. Còn Henrikh - khi ấy chưa đầy 5 tuổi - chưa có nhận thức đầy đủ về bóng đá. Cái cậu muốn chỉ là được ở bên bố.

Là một cầu thủ chuyên nghiệp, Hamlet dĩ nhiên không muốn phân tâm trong thời gian chơi bóng. Ai mà biết cậu con trai sẽ làm những gì hay chạy đi đâu khi ông đang tập ở trên sân. Vì vậy, nghĩ ra đủ các mưu mẹo để trốn khỏi cái đuôi bé nhỏ này.

Mkhitaryan và ông bố HamletMkhitaryan và ông bố Hamlet

“Nghe này, hôm nay bố không phải đến sân. Bố đi siêu thị rồi quay về ngay”, ông nói. Henrikh ngồi nhà và chờ đợi. 1 tiếng, 2 tiếng, 3 tiếng. Rồi ông bố cũng trở về. Nhìn đôi bàn tay đút túi quần và không có túi hàng hóa nào, Henrikh biết mình đã bị lừa. “Bố nói dối, bố không đi siêu thị, bố không mua đồ”, cậu hét lên trong nước mắt.

Khi Henrikh lên 6 tuổi, cả nhà trở lại quê hương Armenia. Thời gian đó, cậu không cần phải khóc lóc mỗi ngày bởi ông bố Hamlet không chơi bóng. Ông chỉ ở nhà. Henrikh không hiểu vì sao nhưng hạnh phúc vì được chơi bên bố mọi lúc.

Sau này anh mới biết, ông bị u não. Mọi thứ diễn ra rất nhanh. Trong vòng một năm, ông mất. Mẹ anh nói: “Henrikh, bố sẽ không bao giờ ở với chúng ta nữa”. Trái tim non nớt khiến Henrikh không đủ để một đứa trẻ 7 tuổi hiểu ra sự nghiêm trọng của vấn đề. Nhưng anh không thôi nghĩ về ông bố.

Mkhitaryan khi còn nhỏ cùng chị gái MonicaMkhitaryan khi còn nhỏ cùng chị gái Monica

Mỗi khi nhớ bố, Mkhitaryan lại mang đống video cũ về thời gian chơi bóng tại Pháp của Hamlet ra xem. Trung bình mỗi tuần, anh lại bật lên để được thấy hình ảnh của bố, sau đó khóc khi chứng kiến ông ghi bàn, ăn mừng và ôm đồng đội.

Dần dần, tình yêu bóng đá nhen nhóm trong tâm trí Mkhitaryan. Anh tự nói với bản thân mình: “Phải trở thành một người như bố, chạy như ông và dứt điểm như ông”. Micky bắt đầu được đào tạo để trở thành cầu thủ chuyên nghiệp tại Pyunik.

Trong câu chuyện mà ngôi sao của MU kể với Sky Sports, anh cũng thừa nhận, đó là một hành trình dài và rất gian nan. Có những ngày anh trở về nhà với đôi chân rướm máu còn tinh thần thì suy sụp. “Tập khổ quá, con muốn bỏ bóng đá”, anh nói với mẹ.

“Không, con sẽ không từ bỏ”, bà mẹ kiên định nói, “ngày mai rồi sẽ tốt hơn”. Và anh lại ra sân vào hôm sau, lại chịu đau đớn và lại chán nản. Mẹ anh cũng lại xuất hiện và đẩy anh trở lại con đường.

Điều khá buồn cười là, sau này, chính mẹ anh là người lo lắng và Mkhitaryan đóng vai người trấn an. Đó là khoảng thời gian anh 13 tuổi và được gửi tới Brazil, tập huấn tại Sao Paulo trong 4 tháng. Ở đó kỷ luật rất nghiêm và chiếc điện thoại duy nhất để liên lạc nằm ở phòng Giám đốc.

Mẹ anh gọi liên tục để chắc chắn là con trai vẫn ổn, hỏi han từng chi tiết nhỏ, từ ăn uống đến sinh hoạt. Những lần như thế, Mkhitaryan lại phải nhắc nhở: “Mẹ ơi, con phải tập luyện. Hãy gọi vào Chủ nhật”. Bây giờ, Micky nói rằng nếu ai đó hỏi mẹ về anh, bà sẽ thoải mái tuyên bố, con trai mình là một người cứng cỏi. Chắc chắn, anh sẽ không gục ngã trước bất cứ khó khăn nào.

Như đã thấy, mặc kệ khoảng thời gian mệt mỏi vì bị Mourinho hắt hủi, Mkhitaryan vẫn âm thầm tập luyện và không ngừng nỗ lực. Để bây giờ, anh đã có bàn thắng đầu tiên và chính thức xác lập vị trí vững chắc trong đội hình MU.

Dĩ nhiên, anh cũng thành công trong việc trở thành ai đó giống như bố. “Henrikh, cậu giống hệt cha cậu, từ bước chạy đến những thứ khác. Những màn trình diễn của cậu nhắc nhở tôi về Hamlet”, những người ở Armenia nói. Đối với Mkhitaryan, đó là phần thưởng lớn nhất. 

Chia sẻ

Bình luận 1