Real thời loạn và dấu môi tứa máu trên thánh địa Bernabeu
Chiêu Văn

Chia sẻ

Bình luận 2

Florentino Perez có nhiều tham vọng với Real Madrid, nhưng tất cả xuất phát từ một ước muốn thầm kín sâu xa mang màu sắc tâm lý học Freud: ông muốn thấy lại đội bóng vĩ đại như thời ông còn trẻ.

Ngày 21/11/2015, Perez đang ngồi trong khu khán đài VIP nhìn xuống sân Santiago Bernabéu. Thủ tướng TBN Mariano Rajoy ở bên phải ông, bên trái là bộ trưởng ngoại giao. Sân bóng chật ních 80.000 khán giả, và hàng trăm triệu người xem nữa qua truyền hình. 

Tất cả đều đang chứng kiến điều Perez cũng phải chứng kiến: đội hình siêu hạng do chính ông tập hợp thua tan nát đối thủ không đội trời chung của họ. Cristiano Ronaldo, Gareth Bale, James Rodríguez, Sergio Ramos, Toni Kroos, Karim Benzema, và những người còn lại bị hạ nhục 0-3 trước một Barcelona vắng Lionel Messi trong đội hình xuất phát!

Trên khán đài, bắt đầu từ một nhúm nhỏ CĐV, những tràng hô đồng thanh nhanh chóng lan khắp sân: “Florentino, dimisión” (Florentino, từ chức đi). Sau khi Messi vào sân và kiến tạo để Luis Suárez ghi bàn thứ tư cho Barça, tiếng hô lại càng lớn. Họ thậm chí huýt sáo với cả Ronaldo, người được Perez mời về năm 2009 và hiện đang là cầu thủ ghi bàn xuất sắc nhất mọi thời của CLB.

Florentino ngồi bất động trên ghế. 68 tuổi, trong bộ vét xám và cà-vạt xanh quen thuộc, ông không có vẻ gì là nghe thấy những tiếng hô đồng thanh. Chưa có gì ở Madrid mà Perez chưa trải qua. 

VỊ VUA THÀNH MADRID
Trong nhiệm kỳ chủ tịch thứ nhất, ông đạo diễn chính sách Galacticos và giành Champions League 2002. Nhiệm kỳ thứ hai, ông xây dựng một đội bóng đủ sức cản bước Barcelona của Pep Guardiola. 18 tháng trước đó, một thế hệ Galacticos mới mang về chiếc cúp Champions League thứ 10, Decima được khao khát bấy lâu. 

Madrid cũng là CLB giàu nhất thế giới, với doanh thu 580 triệu USD. Không có ông, Madrid chẳng là gì. Ông đã mang trở lại đó sự phấn khích, cảm giác quyền lực, và cả những ảo giác của hào quang.

“Quý vị có thể tưởng tượng Florentino cảm thấy thế nào khi nghe cả sân Bernabéu hô vang ‘Florentino, dimisión’ không?” tác giả John Carlin của cuốn sách in năm 2004 White Angels: Beckham, Real Madrid and the New Football (tạm dịch: Những thiên thần trắng: Beckham, Real Madrid và Tân bóng đá), đặt câu hỏi. Carlin còn viết cho El Pais và Sunday Times ở London.

Phải nói rằng vài tháng qua thật khó khăn với Madrid và bản thân Florentino. Quyết định sa thải HLV mang về Décima Carlo Ancelotti của ông bị nghi ngờ. Quyết định thay thế Ancelotti bằng Rafa Benitez còn bị chỉ trích dữ dội hơn. Barça, trong khi đó, đang rất có khả năng lặp lại cú ăn ba một lần nữa. 

Perez là vị vua đầy quyền uy ở Real MadridPerez là vị vua đầy quyền uy ở Real Madrid

Rắc rối vẫn đeo bám những tuần lễ tiếp theo. Các CĐV tiếp tục hô vang đòi ông từ chức ở trận sân nhà sau đó. Benzema bị cáo buộc dùng băng sex tống tiền đồng đội ở ĐT Pháp Mathieu Valbuena. Madrid đưa ra sân một đội hình trái luật ở Cúp Nhà Vua và bị ban tổ chức loại khỏi giải đấu. Thất bại trước Villarreal ở La Liga khiến họ tụt lại quá xa so với Barça. Còn ở Catalonia, người ta đang cười nhạo Madrid.

Trận sân nhà kế tiếp của họ là một trong những trận đấu kỳ lạ nhất lịch sử bóng đá TBN. Số khán giả tới Bernabeu thấp ở mức kỷ lục của mùa giải, 61.584. Họ tiếp tục huýt sáo la ó Benitez và các cầu thủ khi bị dẫn 1-2 trước đối thủ hàng xóm Rayo Vallecano. Nhờ 2 thẻ đỏ cho các cầu thủ Rayo, Los Blancos ghi 9 bàn để thắng lại 10-2. 

Nhưng ngay cả như thế, nhiều CĐV chủ nhà vẫn vỗ tay hoan hô các cầu thủ đội khách và tiếp tục huýt sáo với đội nhà khi Rayo gỡ lại một bàn vào cuối trận. Sau trận đấu, đội trưởng Sergio Ramos được hỏi liệu anh có đồng ý với quyết định của Perez tiếp tục tin tưởng Benitez hay không. “Nếu ngài chủ tịch nói thế, thì hẳn phải có lý do”, Ramos đáp. “Ở đây chúng tôi chỉ là lũ tốt đen, và ông ấy là vua”.


CẶP MÔI IN DẤU Ở SÂN BERNABEU

Ngày 21/4/1960, Florentino Pérez  ngồi chen chúc với những người khác trên các khán đài vừa mới xây của sân Santiago Bernabéu. Một tháng sau sinh nhật 13 tuổi, cậu bé Florentino là một trong 125.000 người ngồi kín sân xem Los Blancos tiếp những vị khách Barcelona. Trận El Clasico này có thêm ý nghĩa đặc biệt: đó là một trận bán kết Cúp C1.

Florentino ăn mừng cùng hai người anh em, Ignacio và Enrique, mẹ cậu, Soledad, và cha, Eduardo, khi Alfredo Di Stéfano ghi bàn đầu tiên ở phút 17 với pha đánh đầu như bay trên không, rồi Ferenc Puskas xâm nhập vòng cấm nâng tỉ số lên 2-0 sau nửa giờ thi đấu. 

Đội chủ nhà đã giành mọi Cúp C1 từ khi giải đấu ra đời 3 năm trước, và có một đội hình với những ngôi sao toàn cầu: trung phong người Argentina Di Stéfano, tiền vệ công người Hungary Puskas, và cầu thủ chạy cánh người TBN Paco Gento. Họ thực sự là đội bóng mạnh nhất thế giới.

Với anh em nhà Perez, sự thống trị đó thật quen thuộc. Nhưng cha họ sẽ kể một câu chuyện khác. Đội bóng đã phải vươn lên sau cuộc nội chiến khiến TBN điêu tàn. Sân Chamartin của họ từng bị gỡ ra lấy củi đốt trong chiến tranh. Mùa 1947/48, Real về đích chỉ hơn 2 điểm so với nhóm rớt hạng, còn Barça vô địch.

Perez luôn sùng kính Real và từng in dấu môi tại SVĐ Nuevo Estadio Chamartín, tên gọi cũ của sân BernabeuPerez luôn sùng kính Real và từng in dấu môi tại SVĐ Nuevo Estadio Chamartín, tên gọi cũ của sân Bernabeu

Nhưng chủ tịch CLB Santiago Bernabeu đã bằng sức cuốn hút và tầm ảnh hưởng của ông lại biến Real Madrid thành nhà vô địch. Sân Nuevo Estadio Chamartin khánh thành năm 1947, năm mà Florentino ra đời. 4 năm sau, cậu bé đặt chân đến đó lần đầu. “Cặp môi tôi còn in dấu ở đó”, ông kể năm 2013. “Tôi ngồi phía dưới, và khi chúng tôi ghi bàn tôi chạy lên phần khán đài trên xem bố mình ở đâu. Tôi vấp ngã, đập mặt xuống cầu thang và môi tứa máu”.

Tháng 10/1953, Florentino, 6 tuổi, chứng kiến đội bóng của cậu đánh bại Barça 5-0, mở đường cho chức vô địch La Liga đầu tiên sau 21 năm. Di Stéfano ghi 2 bàn trong trận ra mắt của ông cho Madrid. 

Hợp đồng đưa về danh thủ này là một sự kiện chính trị tương đương như nó là sự kiện thể thao: ngôi sao người Argentina chỉ tới Madrid thay vì Barcelona sau khi bộ trưởng thể thao TBN lúc bấy giờ Jose Moscardo, một người đồng chí và chiến hữu của tướng Francisco Franco trong cuộc nội chiến, đích thân can thiệp.

BIỂU TƯỢNG CỦA CƯỜNG QUỐC TÂY BAN NHA
Bản thân chủ tịch Bernabeu cũng đã chiến đấu và được trao tặng nhiều huy chương trong cuộc chiến, bên phe những người Quốc gia, tức phe Franco. Nhưng ông là người thực tế hơn là chìm đắm trong ý thức hệ. Ông hiểu tầm quan trọng của việc lựa chọn kẻ thắng cuộc. 

Bóng đá trở thành phương tiện hữu ích để Franco mở ra với thế giới bên ngoài hơn, để chính quyền phát-xít của ông đỡ bị chỉ trích hơn. Cũng vào năm Madrid đưa về Di Stéfano, Franco đạt được thỏa thuận với tổng thống Mỹ Dwight D. Eisenhower mở các căn cứ quân sự Mỹ ở TBN. Năm 1955, TBN vào Liên Hiệp Quốc, và sân nhà của Madrid được đặt tên lại, vinh danh ngài chủ tịch. Năm sau đó, họ giành Cúp C1 trong lần đầu tiên giải được tổ chức.

Đó là một kế hoạch cực kỳ chu đáo của Bernabeu và trợ tá cho ông, chuyên gia quan hệ công chúng Raimundo Saporta. Nhờ các mối quan hệ về tài chính và sức hút trong tính cách, họ đưa về các ngôi sao như Hector Rial, Raymond Kopa, Puskas, và Didi, hỗ trợ cho siêu sao Di Stefano. Đội hình đó đánh bại những nhà VĐQG Pháp, Italia, Anh, Thụy Sỹ, Nam Tư, Bỉ, Hungary, Thổ Nhĩ Kỳ, và Áo, không thua một trận nào trong 4 năm liền thi đấu ở châu Âu.

Hình ảnh kinh điển của Di Stefano khi ghi bàn vào lưới Barcelona, hình ảnh mà Perez không bao giờ quênHình ảnh kinh điển của Di Stefano khi ghi bàn vào lưới Barcelona, hình ảnh mà Perez không bao giờ quên

Vào cái ngày định mệnh năm 1960 đó, khi Eulogio Martinez ghi bàn ở phút 35 nâng tỉ số lên 2-1 cho Real, không hiểu sao sự lo lắng bắt đầu lan đi. Trước trận, cảm giác bất an đã xuất hiện ở thủ đô. Đối thủ xứ Catalonia của họ đang chơi lên chân cả trong và ngoài nước. Họ giành La Liga mùa đó chỉ nhờ hơn về hiệu số sau khi hai đội có cùng 46 điểm sau 30 trận. 

Barcelona cũng có những ngôi sao của họ, Luis Suarez, Quả bóng vàng thế giới; Laszlo Kubala và Sandor Kocsis, những bậc thầy người Hungary. Đội hình họ được tổ chức tốt và rất có động lực dưới sự dẫn dắt của Helenio Herrera, HLV người Italia luôn muốn chiến thắng bằng mọi giá. Trong khi đó, Real vừa sa thải chiến lược gia người Paraguay Fleitas Solich để thay bằng Miguel Munoz, người vừa giải nghệ sau 10 năm chơi cho Real.

Nhưng rồi, 3 phút trước khi hết giờ, Di Stefano bật cao đánh đầu nâng tỉ số lên 3-1 trong tiếng reo hò vang dội của 125.000 khán giả. Giờ Madrid sẽ bước vào trận lượt về ở Catalonia với lợi thế lớn. Ngày hôm sau, tờ báo Quốc gia ABC dành 10 trang nói về trận đấu, bao gồm một bức ảnh nguyên trang trắng-đen của Di Stéfano. 

Diego Torres, cây bút chuyên viết về Real Madrid cho tờ El Pais hiện giờ, nói chiến thắng nửa thế kỷ trước của Madrid cũng được cho là biểu tượng về việc TBN vẫn còn là một cường quốc ở tầm cỡ thế giới. “TBN từng có lúc cảm thấy họ sẽ thống trị thế giới”, Torres nói. “Đó là di sản của Đế quốc TBN, nhất là ở Madrid”.

6 ngày sau ở Barcelona, Madrid lại thắng với tỉ số tương tự, và vào chung kết. Tháng sau, họ tiếp tục thể hiện sức mạnh vô địch của mình: Puskás ghi 4 bàn và Di Stéfano 3 bàn khi Los Blancos đè bẹp đội vô địch Đức Eintracht Frankfurt 7-3 ở sân Hampden Park, Glasgow. 

VẦNG HÀO QUANG CỦA ĐỘI BÓNG BẤT KHẢ CHIẾN BẠI
Khó mà nói hết ý nghĩa của chiến thắng đó với những cậu bé như Florentino, và cả gia đình cậu, một gia đình TBN trung lưu điển hình của thời hậu chiến, đời sống chật vật, và bóng đá không chỉ là một trò chơi, mà là tình yêu, và niềm hy vọng.

Eduardo có một hiệu thuốc tây tên Shanghai, thuộc khu trung tâm thương mại Calle Hortaleza ở Madrid. Gia đình họ đủ ăn, nhưng không giàu có, không có quan hệ gì với chính quyền. 

Perez luôn mong mỏi duy trì sức mạnh thống trị của Real như thời Di Stefano và PuskasPerez luôn mong mỏi duy trì sức mạnh thống trị của Real như thời Di Stefano và Puskas

Ở trường của Florentino, trường Công giáo Escuelas Pias de San Antón, ngay khu Gran Via ngoại ô Madrid, cậu bé Florentino tưởng tượng mình là Di Stefano và Puskas trên sân bóng bê-tông cùng các bạn học, bao gồm bạn thân nhất và hàng xóm của cậu, Jeronimo Farre.

“Đội Real Madrid đó có tầm quan trọng vô song”, Sid Lowe, nhà báo về bóng đá TBN của The Guardian, bình luận. “Không chỉ với các CĐV Real Madrid, mà với toàn TBN. Đó là biểu tượng cho sự kiên cường của một đất nước vào thời điểm có lẽ là bi đát nhất trong lịch sử của nó”. 

Trong thời kỳ Florentino trưởng thành, Barça trải qua 16 năm liền thua trận liên tiếp ở Bernabeu. Carlin kể lại rằng những CĐV cùng thời với Florentino vẫn còn lưu giữ trong ký ức “một vầng hào quang về đội bóng bất khả chiến bại của họ”.

Đón đọc phần 2: Từ tốt đến vĩ đại

Chia sẻ

Bình luận 2