Nỗi niềm của ‘thần đồng không lớn’ Walcott
Sơn Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Tuần này, Arsenal sẽ tiếp Everton trên sân Emirates, và đội bóng đón chào một cầu thủ cũ trở lại thăm mái nhà xưa: Theo Walcott. Từng được kỳ vọng sẽ trở thành Thierry Henry mới, nhưng suốt 12 năm gắn bó cùng Arsenal, Walcott chưa bao giờ cho thấy anh tiến gần mục tiêu đó, dù Walcott có đủ tố chất trở thành cầu thủ lớn.

Theo Walcott có một người chú họ rất nổi tiếng, đạo diễn David Yates, người từng tham gia làm loạt phim Harry Potter. Yates lấy người cô ruột Yvonne của Walcott, và anh từng có cơ hội đóng một vai phụ trong tập 5 - Harry Potter và Hội Phượng Hoàng. Tuy vậy, hợp đồng ràng buộc với Arsenal khiến Walcott lỡ cơ hội tham gia vào bộ phim để đời ấy. Đó dường như là điềm báo trước cho việc tài năng của Walcott không thể đáp ứng kỳ vọng trở thành "Henry mới" dù anh sở hữu tốc độ khó tin trên sân cỏ.

Ngày trở lại sân Emirates cuối tuần này, Walcott là người có số trận thi đấu trong màu áo Arsenal nhiều hơn bất cứ cầu thủ nào khác trên sân. Dù vậy, anh lại không khoác chung màu áo với họ nữa nữa. Walcott cũng là người ghi bàn nhiều nhất cho các Pháo thủ, nhưng cũng sẽ không ăn mừng nếu lần này sút tung lưới đội bóng cũ. Đó là tâm trạng hỗn độn của Walcott, người từng khoác áo Arsenal suốt 12 năm, nay phải trở về đối đầu đội bóng cũ.

Walcott từng được kỳ vọng sẽ kế thừa Henry trở thành huyền thoại mới của ArsenalWalcott từng được kỳ vọng sẽ kế thừa Henry trở thành huyền thoại mới của Arsenal

Từ khi đầu quân cho Everton ở kỳ chuyển nhượng mùa Đông 2018, đây là lần thứ 2 Walcott trở lại sân Emirates. Lần trước, người hâm mộ đặc biệt hài lòng khi đón chào anh trở lại, vì lúc ấy Arsenal đã vùi dập Everton 5-1. Nhưng lần này, đứng bên kia chiến tuyến không còn là "Giáo sư" Arsene Wenger nữa. HLV Unai Emery có thể sắp xếp đội hình ra sân bằng một loạt tân binh mới chiêu mộ trong mùa Hè, những người chưa bao giờ là đồng đội của anh. Tốc độ thay đổi của Arsenal trong giai đoạn chuyển giao nhanh như những bước chạy của Walcott vậy.

Walcott trở lại không chỉ với vị thế của một cầu thủ Everton. Anh còn đại diện cho hình ảnh của một Pháo thủ năm xưa, một biểu tượng cho 12 năm gắn bó cùng Arsenal, cũng là nửa sau phủ màu xám của triều đại Wenger. Walcott từng được hứa hẹn mang đến tương lai tươi sáng hơn cho đội bóng, nhưng anh chưa bao giờ đáp ứng được điều đó. Cách Walcott không bao giờ lớn ở Arsenal cũng giống cách Abou Diaby chẳng bao giờ thoát khỏi chấn thương. Anh đã thi đấu dưới mức kỳ vọng trong một thời gian quá dài, và đến khi anh ra đi, mọi người mới giật mình vì Walcott đã 29 tuổi.

Walcott có nhiều tiềm năng để trở thành cầu thủ hàng đầu, nhưng anh chỉ mãi là cầu thủ giàu tiềm năng. Từng được cả Pep Guardiola lẫn Lionel Messi đánh giá là cầu thủ tấn công đặc biệt nguy hiểm với tốc độ bứt phá kinh hoàng, nhưng Walcott cứ thế miệt mài chạy bên cánh, nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì. Từng có một thời gian Walcott liên tục ghi bàn khi được xếp đá cắm, nhưng anh cũng nhanh chóng biến mất. Mùa 2016/17, Walcott ghi đến 19 bàn, nhưng tầm ảnh hưởng của anh lại ngày càng đi xuống.

Anh là 1 trong số những cây săn bàn xuất sắc nhất lịch sử CLB với 108 bàn sau 12 năm thi đấu cho Pháo thủAnh là 1 trong số những cây săn bàn xuất sắc nhất lịch sử CLB với 108 bàn sau 12 năm thi đấu cho Pháo thủ

Đến Everton, Walcott nói anh không thể hoàn toàn tận hưởng cảm giác chơi bóng trong thời gian khoác áo Arsenal. Walcott giờ đây có thể nói mọi điều anh muốn, nhưng đã quá muộn. Bù lại, ở một đội bóng như Everton, Walcott nhanh chóng trở thành gương mặt đại diện cho đội bóng. Mùa này, Walcott và tân binh Richarlison trở thành bộ đôi tấn công đáng sợ ở 2 bên cánh của Everton. Anh đá hướng vào vòng cấm nhiều hơn, và nhờ đó cũng tăng khả năng ghi bàn hơn.

Chứng kiến Walcott thi đấu ở Everton, nhiều cổ động viên Arsenal hẳn đang cảm thấy vô cùng tiếc nuối về một lứa cầu thủ Anh tài năng CLB từng sở hữu. Năm 2012, Arsene Wenger đồng loạt ký mới và gia hạn hợp đồng với 6 cầu thủ Anh đầy triển vọng, những người được đánh giá là tương lai của đội bóng. Sau 6 năm, giờ chỉ còn Aaron Ramsey là cầu thủ trụ cột. Carl Jenkinson vẫn ở lại Arsenal, nhưng chỉ vì CLB không thể bán được hay đem anh cho mượn.

4 người còn lại gồm Walcott, Alex Oxlade-Chamberlain, Kieran Gibbs và Jack Wilshere đều đã rời đội bóng trong 1 năm qua. Họ là những ví dụ minh họa tiêu biểu cho những tài năng không bao giờ trở thành cầu thủ lớn, mà trong số đó Walcott chính là cầu thủ được kỳ vọng nhiều nhất, nhưng lại thành nỗi thất vọng lớn nhất. 

Nhưng như thế vẫn chưa tương xứng với tiềm năng của anh khi mới về ArsenalNhưng như thế vẫn chưa tương xứng với tiềm năng của anh khi mới về Arsenal

Thăng trầm trong sự nghiệp Walcott song hành cùng số phận chìm nổi của Arsenal: Walcott ra sân lần đầu bên cạnh thần tượng Henry, trong mùa giải đội bóng lọt vào chung kết Champions League. Lúc anh ra đi, đội bóng đứng thứ 6 Premier League, phải chấp nhận xuống chơi ở Europa League.

Suốt một thời gian dài, Arsenal tự thỏa mãn với thành công là một vị trí trong top 4 Premier League và vượt qua vòng bảng Champions League. Mùa giải 2011/12, khi cán đích ở vị trí thứ 4 sau vòng cuối cùng, Arsenal ăn mừng trong phòng thay đồ như thể họ vừa vô địch, một hình ảnh hết sức lố bịch! 

Walcott có lẽ chỉ là nạn nhân trong một con tàu chìm dần mang tên Arsenal, nhưng anh cũng là một thủ phạm khi ở lại quá lâu mà không thể giúp đội bóng tiến về phía trước. Dù vậy, những người khác như Fabregas và Van Persie, khi cảm thấy bế tắc, họ chọn cách ra đi để bước về phía trước.

Dù vậy, không thể phủ nhận Walcott là một cầu thủ đặc biệt không chỉ có tốc độ. Hiếm có cầu thủ nào cán mốc 100 bàn thắng cho CLB khi anh ta không được chơi thường xuyên ở vị trí tiền đạo cắm. Walcott ghi được 108 bàn cho Arsenal trong 12 năm, và đó là con số thực sự đáng ghi nhận. Bù lại, khi bổ đều số bàn thắng này qua các mùa giải, trung bình mỗi mùa Walcott chỉ ghi được 9 bàn. Những con số không nói dối, nhưng khẳng định Walcott tấn công tốt hay tồi vẫn còn là đề tài gây tranh cãi trong nhiều năm nữa.

Đến khi đã 29 tuổi, Walcott đành phải chuyển tới Everton và chấp nhận thuộc về những CLB tầm trung của Premier LeagueĐến khi đã 29 tuổi, Walcott đành phải chuyển tới Everton và chấp nhận thuộc về những CLB tầm trung của Premier League

Walcott đến Arsenal vào thời điểm đội bóng gặp khó khăn về tài chính và phải bán đi hàng loạt các ngôi sao trong đội hình. Arsene Wenger chấp nhận chính sách mua rẻ bán đắt, nhưng điều đó không còn đúng kể từ năm 2013 nữa. Arsenal sẵn sàng vung tiền chiêu mộ những cầu thủ đẳng cấp thế giới như Mesut Oezil, Alexis Sanchez và Alexandre Lacazette. Tuy vậy, thành tích thi đấu của họ vẫn chẳng thể khá khẩm hơn, và CLB tiếp tục chảy máu tài năng, khi Sanchez và Chamberlain tìm đến bến đỗ mới lớn hơn.

Mọi thứ ngày càng tồi tệ với Walcott và Arsenal ở mùa giải 2017/18. Ở trận thua Crystal Palace, Walcott đã nói Palace xứng đáng giành chiến thắng vì họ "khao khát hơn". Điều này làm Wenger tức giận, và ông tước luôn suất đá chính của anh, sau đó tống khứ Walcott ở kỳ chuyển nhượng mùa Đông. 12 năm cống hiến cho Arsenal của Walcott khép lại theo cách không thể đáng quên hơn.

Walcott đã không thể trở thành Henry mới như kỳ vọng, điều đó thực sự đáng tiếc, nhưng nhìn vào Arsenal trong một thập niên qua, ta lại thấy... hoàn toàn bình thường. Walcott không thành Henry mới cũng giống như Gibbs không thể trở thành Ashley Cole mới, hay Wilshere chẳng bao giờ vươn tầm được như Fabregas. Vị trí của Walcott trong lịch sử Arsenal chỉ là những con số: Anh là cầu thủ thi đấu nhiều thứ 3 cho Arsenal trong kỷ nguyên Wenger, chỉ đứng sau Henry và Vieira.

Chia sẻ

Bình luận 0