Niềm vui EURO, nước mắt dĩ vãng HLV Coleman đang khiến cả thế giới sửng sốt với kỳ tích đưa Xứ Wales vào Tứ kết
Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 0

Chris Coleman đang là vị thánh ở Xứ Wales, đương nhiên là thế. Hai năm trước, không ai có thể tin điều này sẽ xảy ra. Nhất là Paddy, bố của ông.

LỜI NHẮC NHỞ CỦA BỐ
Đó là một ngày buồn thảm ở Novi Sad, Serbia. Chris Coleman bước vào phòng thay đồ và ngồi xuống cùng với các cầu thủ. Không ai bật điện, mặc kệ bóng tối bao trùm căn phòng. Có lẽ họ nghĩ điều đó sẽ tốt hơn bởi vì sẽ không ai trông thấy mặt nhau.

Xứ Wales vừa bị đánh đập bởi Serbia tới 1-6, kết quả tồi tệ nhất của bóng đá nước này trong 16 năm. Đây cũng là thất bại thứ 5 liên tiếp, một khởi đầu thảm họa của triều đại Coleman. Họ đã không ghi nổi một bàn thắng nào ở 4 trận trước đó. Khi nó xảy ra (từ cú sút phạt của Bale), ông đã nhảy múa như điên dại trên đường pitch. Thật trớ trêu, tai ương đã giáng xuống ngay sau đó.

Coleman đã tính đến chuyện từ chức. Trong bầu không khí mà ông mô tả là “chưa bao giờ nhìn thấy trong đời”, HLV của Xứ Wales chợt nhớ tới câu nói của bố, ông Paddy, rằng: “Nếu thua trong một trận chiến, hãy đảm bảo rằng đã chiến đấu hết sức và sẵn sàng ném về phía đối thủ một vài cú đấm, không phải là bỏ chạy với đầu gối và đôi bàn tay”.

Hơn ai hết, Coleman rất muốn bố được chứng khiến thời khắc ông dẫn dắt ĐT Xứ Wales đá bán kết EURO 2016Hơn ai hết, Coleman rất muốn bố được chứng khiến thời khắc ông dẫn dắt ĐT Xứ Wales đá bán kết EURO 2016

Vì vậy, Coleman suy nghĩ lại. Ông không muốn rời đi như một kẻ hèn nhát. Ông muốn được chiến đấu trở lại, dẫn dắt những kẻ mà huyền thoại Xứ Wales gọi là “đội bóng quán rượu” làm nên điều gì đó. 

Khi trở về, Coleman đến nhà Ian Gwyn Hughes, người đứng đầu bộ phận truyền thông của ĐT Xứ Wales và nhậu cả đêm ở đó. Ông không dám về nhà để tránh nhìn thấy ánh mắt của ông bố. Paddy là một CĐV nhiệt thành của bóng đá. Ông chắc chắn đã xem trận đấu và hẳn vô cùng thất vọng, xen lẫn xấu hổ bởi sự kém cỏi của ông con.

Coleman nắm rõ điều này, thông qua các chị gái. Ông có hai bà chị cũng mê bóng đá. Cả hai luôn dõi theo hành trình cậu em trai và Coleman cũng nhắn tin với họ sau mỗi trận đấu. Ông biết bố luôn là nguồn cổ vũ lớn lao nhưng đồng thời, cũng biết rằng, ông Paddy không đặt niềm tin quá nhiều vào con trai.

ĐIỀU ƯỚC CỦA COLEMAN
Trong quá khứ, Coleman là một hậu vệ cừ. Ông luôn được nhớ đến ở Swansea, nằm trong đội hình thế kỷ của Crystal Palace và là đội trưởng của Fulham. Thế nhưng với vai trò quản lý, ông là một kẻ thất bại tuyệt đối.

Trước khi dẫn dắt Xứ Wales, trong 5 năm, Coleman bị sa thải bởi Fulham, từ chức tại Real Sociedad, bị sa thải một lần nữa bởi Coventry City và lại từ chức ở Larissa, một đội bóng của Hy Lạp.

Thành tích đầy chán nản này có lẽ đến từ việc Coleman bước vào nghiệp HLV quá sớm và mang tính miễn cưỡng. Ở tuổi 30 (năm 2001), khi đang chơi ở Fulham, ông lái chiếc Jaguar với tốc độ tối đa 155mph rồi đâm vào rào chắn trên đường cao tốc gần Bletchingley, Surrey. Đội cứu hộ mất gần một giờ để lôi Coleman ra khỏi chiếc xe.

Ông không bao giờ có thể hồi phục và quyết định từ giã sân cỏ để chuyển sang vai trò HLV. Coleman bắt đầu là một trợ lý dưới trướng Jean Tigana rồi sau đó trở thành HLV chính thức của Fulham từ năm 2003.

Trải qua nhiều thất bại, cuối cùng HLV Coleman đã đi vào lịch sự bóng đá Xứ Wales như một người anh hùngTrải qua nhiều thất bại, cuối cùng HLV Coleman đã đi vào lịch sự bóng đá Xứ Wales như một người anh hùng

Điều đáng tiếc là suốt từ đó đến khi mất (2014), ông bố Paddy chỉ chứng kiến những nốt trầm trong sự nghiệp con trai. Cho đến cuối đời, Coleman cha vẫn cầu nguyện cho tương lai cậu con sẽ xán lạn hơn, nhưng không bao giờ có thể hình dung nổi nó diễn ra theo cách này.

2 năm trước, Xứ Wales vẫn mông lung với Coleman. Bây giờ, họ là một trong 4 đội mạnh nhất châu Âu và chỉ cần vượt qua Bồ Đào Nha sẽ xuất hiện ở Stade de France để chơi trận chung kết. Đây là một dấu mốc chói lọi chưa từng có trong lịch sử Xứ Wales và Coleman là kiến trúc sư cho toàn bộ sự kiện này.

Nó đã không xảy ra nếu Coleman không nhớ đến câu nói của bố và từ chức sau thất bại tan nát trước Serbia. Ông không chọn cách “bỏ chạy với đầu gối và đôi bàn tay” mà “ở lại chiến đấu, ném về phía đối phương - không chỉ một mà rất nhiều - cú đấm”.

Trước trận gặp Bỉ ở tứ kết, HLV 46 tuổi đã ước, giá như ông bố Paddy sống lại, để xem và được hạnh phúc một lần. Mặc dù có thể ông sẽ chết thêm lần nữa vì quá sốc, không chỉ bởi kỳ tích của tuyển Xứ Wales mà là thành công không thể tin nổi của cậu con trai.
Save
Save
Save

Chia sẻ

Bình luận 0