Nếu là phụ nữ, Torres sẽ lấy Simeone làm chồng
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Khi Diego Simeone còn là một cầu thủ ngôi sao, Fernando Torres chỉ là một cậu bé. Khi Torres là đội trưởng ở Atletico Madrid, đằng sau Simeone chỉ còn lại hào quang quá khứ. Khi Torres tuột dốc không phanh ở Chelsea, Simeone nổi lên là HLV hàng đầu thế giới. Hai con người, hai số phận tưởng như chẳng có chút gì liên quan, thực chất lại là những mảnh đời gắn chặt lấy nhau, nơi mà người này là niềm cảm hứng cho người còn lại. 

Sự xuất hiện của Kevin Gameiro làm cơ hội đá chính của Torres ở Calderon giảm đi trông thấy. Ở La Liga mùa này, anh chỉ có 5 lần ra sân từ đầu, còn lại là 11 trận xuất phát từ ghế dự bị.

Nhưng hoạt cảnh đó quả thật đã nằm trong dự tính của Torres. Anh không còn trẻ, cũng đã qua thời đỉnh cao. Vì vậy, Torres chọn con đường trầm lặng hơn. Không ngừng tập luyện và chắt chiu những cơ hội dù nhỏ nhất. 

Trên tờ La Vanguardia, Torres đã nói đời này anh không bao giờ quên công lao của Simeone. Bởi ông không chỉ giang tay đón Torres khi sự nghiệp của anh xuống dốc không phanh cách đây 2 năm. Với Torres, Simeone còn hơn một người thầy, một người đồng đội cũ. Simeone là thần tượng của Torres, và chính là nguồn cảm hứng cuộc đời của anh.


TIẾNG GÀO TRÊN KHÁN ĐÀI
Ngày 25/5/1996, Atletico Madrid khép lại mùa giải lịch sử bằng chức vô địch La Liga sau chiến thắng 2-0 trước Albacete (trước đó họ lên ngôi ở Cúp Nhà Vua). Trên khán đài, bài thánh ca quen thuộc của những người dân ở thành phố Madrid vang lên. Nhưng có một cậu bé, tên là Fernando Torres đứng ngoài đám đông. Cậu luôn miệng hô to “El Cholo” - biệt danh của Diego Simeone, một trong những cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử Atletico Madrid.

Không ai nghe thấy tiếng gào vô vọng của Torres, nhưng thật may là kênh truyền hình Telecinco vô tình chụp được cảnh Torres nhìn sang cậu bạn, liên tục phân bua rồi giơ cao biểu ngữ “Diego Simeone, cảm hứng của đời cháu”. 

Hình ảnh Torres gào thét tên Simeone trên khán đài khi còn là 1 cậu béHình ảnh Torres gào thét tên Simeone trên khán đài khi còn là 1 cậu bé

Tháng 12/2013, tờ Daily Mail lần đầu công khai hình ảnh ấy. Không để cánh phóng viên mất công tới phỏng vấn, Torres gọi điện thẳng tới tờ Marca, trả tiền cho phóng viên Dominguez Flores thực hiện bài viết với tựa đề “Tôi luôn muốn làm việc với Simeone”. 

Khi Flores đáp máy bay tới London và tham quan phòng chơi điện tử của Torres, những gì đập vào mắt phóng viên này là bức tường được phủ kín áp phích, tranh ảnh của Simeone. Với Torres, Simeone là người truyền cảm hứng bất tận để anh quyết tâm trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp dù gặp phải sự phản đối kịch liệt từ phía gia đình (trước khi gia nhập lò đào tạo trẻ của Atletico, Torres được bố mẹ hướng đi theo chuyên ngành hóa sinh). 


SỢI DÂY GẮN KẾT
Diego Simeone và Fernando Torres như hai đường thẳng song song chẳng bao giờ giao nhau vì rất nhiều lý do. Họ ở hai thế hệ khác nhau, chơi ở những vị trí khác nhau và sở hữu những triết lý bóng đá riêng biệt. 

Simeone thời còn là cầu thủ nổi tiếng với biệt danh “Người chơi bóng với con dao trong lưỡi”, ý muốn nói là nhân vật có thể sử dụng mọi chiêu trò, dù là bẩn thỉu nhất để giành được kết quả mong muốn. 

Mùa giải 1995/96, số lần ngã vỡ, ăn vạ của Simeone là… 48, gấp 4 lần số bàn thắng ông ghi được cho Atletico. Hẳn chưa ai quên hình ảnh Simeone quằn quại dưới sân, chờ Beckham bị đuổi khỏi sân rồi đứng dậy, nheo mắt đầy bí hiểm và tiếp tục chạy như chẳng có gì xảy ra tại World Cup 1998. Sau này, tờ Guardian liệt sự kiện ấy vào danh sách “100 sự sỉ nhục với bóng đá thế giới thế kỷ 20”. Simeone bình thản đáp trả: “Có sao không?”. 

Torres và Simeone từng có thời gian làm đồng đội của nhau với Torres được mang băng đội trưởngTorres và Simeone từng có thời gian làm đồng đội của nhau với Torres được mang băng đội trưởng

Ở một thái cực hoàn toàn đối lập, Fernando Torres chẳng khác gì một thiên thần. Mái tóc vàng bồng bềnh, đôi chân dài và những cú lắc người uyển chuyển, El Nino là hiện thân cho cái đẹp của bóng đá thế giới. 

Trái ngược là vậy, nhưng giữa Simeone và Torres luôn tồn tại một sợi dây gắn kết. Chắc chắn không ai có thể lý giải bởi đấy là vấn đề cảm xúc, tâm linh. Chỉ biết rằng từ năm 12 tuổi, Torres luôn xin phép HLV đội trẻ cho mình vào theo dõi các buổi tập của đội chính Atletico. 

Ngày nào, Torres cũng tới sân và chăm chú theo dõi cách Simeone chỉ huy đồng đội, quát mắng nếu ai đó không chú tâm và ân cần động viên với những cầu thủ trẻ. Lúc nhận chiếc băng thủ quân khi sắp bước sang tuổi 20, Torres nói rằng “Đó là thành quả của những ngày tháng đi theo Simeone”. 

Năm 2003, Simeone trở lại Atletico. Lúc này, Torres đã trải qua năm thứ 2 là đầu tàu ở Vicente Calderon và là niềm tự hào của đội. Simeone, với bản tính ngỗ ngược chắc chắn không chịu “đứng dưới” hậu bối. Torres tới gặp chủ tịch Enrique Cerezo, đề nghị ông cho phép anh được san sẻ… băng đội trưởng với Simeone: Torres lượt đi, Simeone lượt về (dù kiến nghị ấy không được thông qua). 

Và bây giờ họ là thầy trò, cùng nhau giúp Atletico thành đối trọng của Barca và RealVà bây giờ họ là thầy trò, cùng nhau giúp Atletico thành đối trọng của Barca và Real

Ngày 28/9/2013, Torres nhận thẻ vàng thứ hai và bị truất quyền thi đấu trong trận hòa 1-1 giữa Tottenham và Chelsea vì lỗi ngã vờ trong vòng 16m50. Trước đấy, chưa bao giờ Torres làm vậy. Trả lời đài BBC sau trận, Torres nói rằng “Sau cùng, tôi cũng nhận ra đôi khi bắt chước Simeone là điều tốt nếu cần thiết. Tiếc là tôi không gặp may như ông ấy (cười)”.

Định mệnh đã đưa Torres gặp lại Simeone, để anh hoàn thành tâm nguyện cuối cùng trong đời cầu thủ: Được phục vụ thần tượng của mình với tư cách cầu thủ-HLV.

Trên El Mundo, Torres cam kết sẽ kết thúc sự nghiệp tại Atletico nếu Simeone và BLĐ Atletico tạo điều kiện. Anh còn cho biết nếu kiếp sau là phụ nữ, anh nguyện lấy Simeone làm chồng. “Ông ấy là điểm tựa vững chắc nhất đời tôi”.

Chia sẻ

Bình luận 0