Nếu không vì bố, Terry đã là người của M.U
Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 0

Trải qua chặng đường dài 19 năm và 713 trận, John Terry sẽ chính thức chia tay Chelsea vào cuối mùa giải. Quyết định này được đưa ra sau 90 phút ngồi trên băng ghế dự bị ở Old Trafford, nơi đã từng là giấc mơ đối với anh.

Không hề quá khi nói John Terry là hậu vệ vĩ đại nhất của nước Anh kể từ sau thời Bobby Moore. Đó là nhà lãnh đạo hoàn hảo, một kỹ năng hình thành từ nghịch cảnh. 

Và những phẩm chất tuyệt vời - gồm sự tin cậy, trung thành và dũng cảm - bổ sung cho các giá trị trên sân: mạnh mẽ và quyết đoán trước đối thủ, đọc tình huống và phân phối chính xác, thống trị trong không chiến, miễn nhiễm với chấn thương, đồng thời luôn biết cách để ghi bàn thắng. Ở Terry không bao giờ cạn niềm đam mê chiến thắng, sự hận thù thất bại và sẵn sàng chiến đấu đến chết, với trái bóng dưới chân. 

Terry thủa nhỏ chơi ở vị trí tiền vệ cùng những người bạn như Ledley King, Paul Konchesky, J lloyd Samuel và Bobby Zamora trong đội bóng có tên SenrabandTerry thủa nhỏ chơi ở vị trí tiền vệ cùng những người bạn như Ledley King, Paul Konchesky, J lloyd Samuel và Bobby Zamora trong đội bóng có tên Senraband

Trong một ký ức mờ nhạt, Terry nói rằng anh đến với bóng đá vào khoảng 2, hay 3 tuổi. Vào những ngày Chủ nhật, bố Terry thương lôi hai cậu con trai ra và cùng chúng quần thảo trong vườn. Với sự hiếu thắng của một cựu hậu vệ, ông bố Ted sẵn sàng vào bóng bằng cả hai chân, và khi hai đứa con nằm nhăn nhó lẫn với bùn đất lấm lem, sẽ bỏ đến quán rượu gần đó. 

Terry - giống như anh trai Paul - thích chơi ở vị trí tiền vệ. Anh đã từng giành rất nhiều danh hiệu ở vai trò đó cùng các đồng đội nổi tiếng sau này như Ledley King, Paul Konchesky, J lloyd Samuel và Bobby Zamora trong đội bóng có tên Senraband. 

Sinh ra ở London nhưng Terry thừa nhận, anh lớn lên cùng tình yêu với M.U. Có thể sự hâm mộ này bị cảm nhiễm bởi người bố và ông nội. Họ đều thích Quỷ đỏ. Nhất là trong khoảng thời gian những năm 1990, M.U của Sir Alex Ferguson luôn chiến thắng. “Với một đứa trẻ, nó sẽ ủng hộ đội bóng nào thường xuyên vô địch”, Terry nói.

Anh gia nhập Chelsea năm 16 tuổi. Nhưng vào thời gian đó, Sir Alex cũng được mật báo về một đứa trẻ tài năng, ông chủ tương lai ở hàng phòng ngự. Terry đã rất hào hứng trước việc M.U để ý đến mình. Vào những ngày nghỉ, anh tới Manchester và tập luyện cùng những thiếu niên khác ở Carrington rồi chơi vài trận đấu.  

Sir Alex từng chú ý đến Terry và mời anh gia nhập M.U nhưng cha Terry đã từ chốiSir Alex từng chú ý đến Terry và mời anh gia nhập M.U nhưng cha Terry đã từ chối

Đến một ngày kia, Sir Alex mời cả gia đình Terry tới tham quan Old Trafford và nghe giới thiệu về lịch sử M.U. Terry đã được chụp ảnh cùng HLV người Scotland, bên cạnh danh hiệu Premier League. Sau đó, cùng ngồi lại và bàn luận về chuyện ký hợp đồng.

Vì một lý do nào đó, ông Ted đã từ chối và quyết định để cậu con trai ở lại Tây London. Các CĐV Chelsea phải biết ơn vì hành động này. Bởi 19 năm sau đó, Terry đã thay đổi lịch sử đội bóng, đưa họ vào khoảng thời gian đẹp nhất.

Không tới được Old Trafford nhưng Terry vẫn được Chelsea thu nhận dù khởi nghiệp không hề dễ dàngKhông tới được Old Trafford nhưng Terry vẫn được Chelsea thu nhận dù khởi nghiệp không hề dễ dàng

Tất nhiên, nó đã không bắt đầu một cách dễ dàng. Người đội trưởng tương lai khởi nghiệp từ việc... đánh giày cho các đàn anh, từ Dennis Wise, Eddie Newton đến David Lee. Khi ấy, hạnh phúc lớn nhất của Terry là được thấy Wise bước ra với đôi giày bóng loáng vào mỗi buổi sáng. 

Cũng cần nói thêm rằng, ngay cả trong trường hợp M.U có được Terry, không chắc họ đã sở hữu một ngôi sao đẳng cấp thế giới. Chúng ta sẽ không bao giờ biết được anh sẽ như thế nào ở hàng tiền vệ. Phải đến trước khi 18 tuổi, HLV đội trẻ Chelsea, Bob Dale mới định hướng lại nghề nghiệp cho Terry: chuyển anh xuống hàng phòng ngự. 

Tư chất thủ lĩnh của Terry nhanh chóng được chứng tỏ ngay cả với các đàn anh như DesaillyTư chất thủ lĩnh của Terry nhanh chóng được chứng tỏ ngay cả với các đàn anh như Desailly

Vào một dịp tình cờ, các trung vệ của đội đều gọi điện báo ốm. Dale đã hỏi Terry, liệu anh có thể chơi ngay trước thủ môn? Câu trả lời là đội bóng thắng 3-0 còn Terry được bình chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất trận. Kể từ đó, anh không quay lại hàng tiền vệ một lần nào nữa.

Khi anh được đưa lên đội một, những cầu thủ kỳ cựu cũng cảm nhận có cái gì khác thường ở chàng trai này. Bước vào phòng thay đồ, Terry thậm chí không dám nhìn thẳng vào mặt những đàn anh nổi tiếng như Marcel Desailly, Gianluca Vialli, Di Matteo hay Gustavo Poyet. Thế nhưng bước ra sân, lại la hét và chỉ đạo họ. “Đơn giản, cậu ta là một thiên tài”, Desailly nói. Và như vậy, lịch sử đã được viết ra.   

Chia sẻ

Bình luận 0