Mourinho – Không độc tài, không có chiến thắng
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Rạng sáng thứ 3, M.U sẽ có chuyến làm khách hứa hẹn đầy khó khăn trên sân Anfield của đại kình địch Liverpool. Đó sẽ là một thử thách nữa mà Jose Mourinho phải đối mặt. Tất cả các CĐV M.U có lẽ đang hy vọng chiến lược gia người Bồ Đào Nha thể hiện được sự “đặc biệt” của mình trong một trận đấu mà “Quỷ đỏ” bị xếp ở cửa dưới. Hơn lúc nào hết, những phẩm chất cốt lõi trong con người Mourinho cần phát tiết đúng lúc.

“LÃNH TỤ” CAPTAIN BEEFHEART
Nhà báo nổi tiếng Simon Barnes, trong một bài phân tích trên tờ 8by8 Magazine, đã so sánh Mourinho với ca sỹ huyền thoại Captain Beefheart (1941-2010) nhân dịp kỷ niệm 6 năm ngày mất của ông (17/10/2010).

Captain Beefheart tên thật là Don Van Vliet, một nghệ sỹ đa tài với âm vực rất rộng và khả năng chơi thành thạo nhiều loại nhạc cụ. Âm nhạc của ông là sự hòa trộn giữa rock, blues và psychedelia với avant-garde và những bản soạn nhạc kiểu thử nghiệm; nhiều tác phẩm của Captain Beefheart được phân loại là "art rock." Bên cạnh đó, khán giả cũng biết đến Captain Beefheart với những câu chuyện về cách đối xử như độc tài đối với những cộng sự trong nhóm Magic Band của ông.

Kiệt tác của Captain Beefheart cùng Magic Band là album Trout Mask Replica gồm 28 ca khúc với những thể nghiệm đầy mới lạ, ảnh hưởng sâu rộng đến sự phát triển của nhạc rock sau này. Tờ Rolling Stones xếp Trout Mask Replica ở vị trí thứ 58 trong 500 album hay nhất mọi thời đại. Những bậc hậu bối sau này cũng đánh giá album này “xứng đáng là một tác phẩm nghệ thuật của âm nhạc để so sánh với những ngành nghệ thuật khác”.

 

Để cho ra đời Trout Mask Replica, Captain Beefheart đã “nhốt” các thành viên của Magic Band trong một căn nhà 2 phòng ngủ trong 8 tháng. Họ phải luyện tập và sáng tác 14 tiếng/ngày với nguồn thực phẩm duy nhất là ngũ cốc. Một thành viên của Magic Band sau này nói rằng đó thực sự là một khoảng thời gian ác mộng với những tiếng quát mắng không bao giờ ngừng của nhóm trưởng.

Mourinho được so sánh với ca sỹ huyền thoại Captain BeefheartMourinho được so sánh với ca sỹ huyền thoại Captain Beefheart

Captain Beefheart thậm chí còn “xóa bỏ” luôn cả tên riêng của các thành viên trong Magic Band. Ông gọi họ bằng những cái tên kỳ dị ông tự nghĩ ra: Drumbo (John French, chơi trống); Antennae Jimmy Semens (Jeff Coton, guitar); Zoot Horn Rollo (Bill Harkleroad, guitar); Rockette Morton (Mark Boston, guitar bass); The Mascara Snake (Victor Hayden, bass clarinet). Những cái tên đó sau này thậm chí còn được in lên bìa đĩa.

Tất cả giống như một trò chơi riêng của Captain Beefheart. Nhưng kết quả của nó là một album thành công với 28 bài hát đã trở thành huyền thoại. Phương pháp lăng mạ và áp bức những thành viên còn lại của Captain Beefheart đã đem đến hiệu quả, bởi ông được tin cậy với tài năng của mình. Các thành viên còn lại của Magic Band chấp nhận phụ thuộc hoàn toàn vào nhóm trưởng, vì họ tin rằng mình sẽ trở nên xuất sắc hơn nếu làm việc dưới quyền lãnh đạo thay vì tự do. Nói một cách khác, họ chấp nhận “bị mất quyền và được trao quyền” trong cùng một lúc.

 

Trong nghệ thuật không thiếu những trường hợp mà người đứng đầu một ê kíp nào đó trở thành một tên độc tài để đảm bảo cho thành công chung của tác phẩm. Đạo diễn nổi tiếng Alfred Hitchcock từng nổi danh với phát ngôn: “Các diễn viên không phải súc vật, nhưng tôi thấy rằng họ cần phải được đối xử như súc vật”.

Và trong bóng đá, Mourinho là một dạng độc tài như thế.

“GIÁO CHỦ” MOURINHO
Jose Mourinho liệu có nghĩ về cầu thủ như cách Alfred Hitchcock nói về những diễn viên của mình? Có lẽ là tương tự, dù sự “xảo ngôn” của chiến lược gia người Bồ giúp ông đưa ra những phát ngôn mềm mại hơn vị đạo diễn danh tiếng rất nhiều.

Giống như Captain Beefheart, Mourinho luôn luôn khát khao xây dựng một đế chế của mình với những hệ giá trị tư tưởng riêng áp đặt lên toàn bộ phần còn lại. Nếu Captain Beefheart nhốt các thành viên của Magic Band nhốt các cầu thủ vào một căn nhà để cai trị họ thì Mourinho làm điều đó trên sân tập.

Cả hai đều hướng đến một mục tiêu, đó là biến cộng sự của mình thành những chú cừu ngoan ngoãn sẵn sàng tiếp thu mọi tư tưởng cá nhân, ngay cả khi đó là những lời thóa mạ, mạt sát. Họ đàn áp, tiêu diệt tất cả những sự chống đối, những ý tưởng khác biệt đi chệch đường ray. Họ là một, là riêng, là duy nhất.

 

Nếu không phải là một HLV bóng đá, Mourinho có thể trở thành một lãnh tụ, hay một giáo chủ của tín ngưỡng đặc biệt nào đó. Đó là tố chất của một người biết rõ cách để trở thành trung tâm của mọi sự việc. Ông luôn sử dụng những phát ngôn bốc đồng, những hành động nhìn thì tưởng điên rồ như một chất gây nghiện để thu hút những “tín đồ” xung quanh mình. Bạn có thể sẽ căm thù Mourinho, như Casillas nhưng cũng có thể bị ông ta chinh phục và muốn trở thành một “nô lệ” của Mourinho mãi mãi, như Didier Drogba.

Mourinho gây sự chú ý bằng cách ăn mừng đẹp hơn cầu thủMourinho gây sự chú ý bằng cách ăn mừng đẹp hơn cầu thủ

Tất nhiên bên cạnh thứ ma lực của một người biết chơi trò chơi tâm lý, Mourinho phải có tài năng thực sự. Giống như Captain Beefheart, người tạo ra thứ âm nhạc quyến rũ nhưng gây tranh cãi và kích thích sự phản kháng từ người nghe, Mourinho đã xây dựng cho mình một quá khứ lấp lánh vinh quang dù rất nhiều người chỉ trích ông vì lối chơi thực dụng mà chiến lược gia người Bồ theo đuổi. Mourinho có thể bị nhiều người ghét, nhưng khó ai có thể phủ nhận tài năng của ông.

Không phải lúc nào những nhà độc tài cũng gặt hái được vinh quang liên tục. 5 năm sau khi cho ra đời album Trout Mask Replica, Magic Band tan rã khi các thành viên không thể chịu đựng tính cách của nhóm trưởng Captain Beefheart thêm. Giữa những giai đoạn thành công, Mourinho cũng từng có thời gian đầy khó khăn ở Real Madrid.

Để thiết lập chế độ độc tài ở Bernabeu, ông đã “xử lý” được Casillas, “hòa hoãn” thành công với Sergio Ramos nhưng không thể thu phục được Cristiano Ronaldo. Đó là một nhân vật đặc biệt, một siêu sao ở tầm cỡ hoàn toàn khác với tất cả các học trò của Mourinho. CR7 quá giỏi và Mourinho buộc phải xây dựng đội hình quanh siêu sao đồng hương. Đó là mấu chốt để “Người đặc biệt” không thể có được thứ quyền lực tối cao ở Real Madrid.

Ở M.U hiện tại, Mourinho không phải đối mặt với một cầu thủ ở trình độ như Ronaldo. Pogba còn quá trẻ, Ibrahimovic thì quá già còn Rooney thì suy giảm phong độ nghiêm trọng, một môi trường thuận lợi để ông dễ dàng có được thứ quyền lực mong muốn và áp đặt tuyệt đối những tư tưởng của mình lên cầu thủ. Vấn đề chỉ là thời gian để kết hợp họ lại và tạo ra một đội ngũ hiệu quả. Chúng ta sẽ chờ đợi để một lần nữa kiểm chứng khả năng của “độc tài” Mourinho ở trận đấu tại Anfield sắp tới.

Chia sẻ

Bình luận 0