Mối tình giản dị 17 năm của El Nino với Atletico Madrid
Hải Sơn

Chia sẻ

Bình luận 0

Fernando Torres đã chính thức tuyên bố rời Atletico vào mùa Hè năm nay. Ở tuổi 34, anh vẫn giản dị đúng như biệt danh El Nino (Cậu bé) được mọi người đặt cho. Torres có thể được yêu mến khi thi đấu cho Chelsea, Milan, hay Liverpool; nhưng trong trái tim anh chỉ có mình Atletico. Chính Atletico là điểm đến đầu tiên, và cũng là nơi cưu mang anh cuối sự nghiệp.

NGƯỜI THẦY ĐẦU TIÊN
Manuel Brinas năm nay đã 86 tuổi, nhưng ông vẫn cập nhật Twitter đều đặn như lứa thanh niên ngày nay. Người đàn ông ở tuổi thất thập cổ lai hy ấy nay tóc đã bạc trắng. Ông sống ở trong khuôn viên một trường Công giáo tại phía Bắc thành phố Madrid. Cứ mỗi cuối tuần, ông lại chống gậy đến Vicente Calderon xem bóng đá.

Ông ở đó, ngắm nhìn Atletico chơi bóng bên cạnh những nhiếp ảnh gia và huấn luyện viên phía sau biển quảng cáo. Hết trận đấu, ông lặng lẽ bước qua đường hầm sân bóng, đi thẳng tới khu đỗ xe ở khán đài phía Bắc, nơi truyền thông đứng sẵn chờ cầu thủ với camera và tai nghe sẵn sàng phỏng vấn.

Một ngày tháng 2 năm 2016. Brinas bước đi về theo thói quen thường lệ, ông không muốn ai biết tới mình cả. Nhưng lần này mọi chuyện rất khác. Ông đi xuyên qua khán đài để về nhà, nhưng dưới sân có một cậu trai mải miết tìm kiếm ông. Sớm thôi, mọi người sẽ cùng cậu ta tìm ông giữa biển người bao la ấy.

"Tôi đang bước rời khỏi sân thì thấy có người vỗ vai mình", ông nói, giọng chầm chậm trước hàng vạn khán giả. "Tôi quay lại, thấy hóa ra là Fernando (Torres). Cậu bé thì thầm vào tai tôi: "Những gì con làm hôm nay là vì thầy. Thầy là người truyền cho con tình yêu sắc áo này. Con sẽ biết ơn thầy đến suốt cuộc đời".

Dù đã là 1 ngôi sao nổi tiếng thế giới, Torres vẫn không quên người thầy đầu tiên của mình và anh đã trao cho ông chiếc áo nhân dịp ghi bàn thứ 100 cho AtleticoDù đã là 1 ngôi sao nổi tiếng thế giới, Torres vẫn không quên người thầy đầu tiên của mình và anh đã trao cho ông chiếc áo nhân dịp ghi bàn thứ 100 cho Atletico

Cuối trận thắng 3-1 trước Eibar hôm đó, những đồng đội của Torres sau khi đi dọc sân bóng chào cảm ơn các cổ động viên đã bước xuống đường hầm rời khỏi sân. Chỉ có mình Torres còn đứng đó, hướng về khán đài phía Bắc để tìm người thầy cũ Brinas. "Tôi đi tìm thầy để chắc chắn ông chưa rời khỏi sân, may thay là ông chưa kịp trốn mất", anh hồ hởi nói.

Trước hàng ngàn người hâm mộ, Torres cởi áo đấu của mình và trao cho Brinas. Đó là chiếc áo anh mặc trong ngày ghi bàn thắng thứ 100 cho Atletico. Tấm áo đó là một phần sự nghiệp của Torres cũng như lịch sử đội bóng. "Không ai cảm thấy tự hào khi có nó hơn thầy", Torres giải thích. "Thầy là người giúp tôi đứng ở đây hôm nay, thầy là người nói tôi có thể trở thành cầu thủ".

Torres gặp Brinas lần đầu vào năm 1994. Lúc đó anh mới 10 tuổi, được bố và ông anh trai Isra dẫn tới ứng tuyển. Buổi thi kéo dài 2 giờ đồng hồ hôm đó có khoảng 200 cậu bé đến tham dự. Đó là thời điểm không lâu sau khi Jesus Gil giải tán hệ thống đào tạo trẻ của Atletico, khiến đội bóng này mất Raul Gonzalez, và Brinas phải làm lại mọi thứ từ đầu. Khi chia đội đấu tập trên sân, Brinas nhanh chóng chú ý tới Torres. "Trao cậu bé áo số 10", ông nói.

Cậu bé tóc vàng hoe với tàn nhang trên mặt - theo trí nhớ của Brinas - là người xuất sắc nhất trong số 40 học viên nhí đến ứng tuyển lần thứ hai sau đó. Ở tuổi 11, Torres chính thức đầu quân cho Atletico. "Tôi muốn chơi cho đội một, thậm chí là ghi bàn cho đội", Torres chia sẻ. Anh có được ngày hôm nay nhờ Brinas. Đó là lý do Torres trao cho ông chiếc áo đấu anh mặc ngày ghi bàn thứ 100 cho CLB.

Ngay khi nhìn thấy Torres đến ứng tuyển vào lò đào tạo Atletico, HLV Manuel Brinas đã nhận ra ngay tiềm năng của anhNgay khi nhìn thấy Torres đến ứng tuyển vào lò đào tạo Atletico, HLV Manuel Brinas đã nhận ra ngay tiềm năng của anh

Để ghi được 100 bàn cho Atletico, Torres phải mất 15 năm. 15 năm trưởng thành, ra đi rồi trở về. Anh lần đầu khoác áo Atletico ở trận gặp Albacete tháng 6/2001, lúc mới chỉ là cậu nhóc 17 tuổi. Đó là lúc Atletico tụt xuống giải hạng Hai lần đầu kể từ năm 1934, thời khắc đen tối nhất lịch sử CLB. Giờ đây, Atletico là một trong những CLB xuất sắc nhất thế giới.

Chặng đường trở lại vinh quang của Atletico có công không nhỏ từ El Nino, dù bây giờ anh đã là một "lão tướng" 34 tuổi. Đội bóng giờ đây có thế hệ kế cận sáng giá. Lúc Torres ghi bàn thắng đầu tiên cho Atletico, đồng đội Jean-Francois Hernández chạy tới ăn mừng bên cạnh. Khi anh ghi bàn thứ 100, cậu con trai của Jean, Lucas đã ở trong đội một Atletico rồi.

Ra đi, trở về, rồi lại ra đi. Mọi quyết định của Torres trong sự nghiệp liên quan đến Atletico đều vì lợi ích của đội bóng. Anh ra đi khi đội bóng cần tiền tái thiết. Lúc Atletico cần một biểu tượng, Torres trở về. Giờ đây khi đã ở tuổi 34, khả năng cống hiến không còn nhiều, anh lại chọn cách ra đi để giữ trọn tình yêu.

Torres có thể đã ra đi sớm hơn. Tuy nhiên, anh chọn ở lại vì Atletico đang ở trong giai đoạn bị cấm chuyển nhượng. Mọi cầu thủ ra đi trong thời điểm này đều khó có thể thay thế, do đó Torres ở lại cho đến ngày CLB không cần anh nữa.

NHỮNG NGÀY ĐẦU CỦA EL NINO
Torres vẫn luôn giản dị và khiêm tốn như thế. Anh chẳng bao giờ tự đề cao bản thân, cho mình là người quan trọng suốt nhiều năm qua. Torres vẫn luôn là chính mình từ thời mới lên đội một Atletico, như ngày anh dạo phố Madrid vào Giáng sinh năm 2001. Kỳ Giáng sinh năm đó, Torres được một tờ báo hỏi chụp hình ở quảng trường Plaza Mayor và Puerta del Sol. Một chút danh tiếng sau nửa năm chơi cho Atletico chẳng làm Torres tự mãn.

"Anh có điên không vậy?", Torres đáp lại yêu cầu của phóng viên. "Sẽ ổn thôi mà, chẳng ai biết cậu là ai đâu". Nhà báo ấy nói đúng. Torres đến những địa điểm nổi tiếng, chụp hình Giáng sinh ở đó cùng khách du lịch. Chẳng có ai làm phiền hay đến xin chữ ký anh cả.

Torres cũng chẳng thay đổi khi Atletico thăng hạng trở lại. Gần như chỉ sau một đêm, El Nino từ một cầu thủ vô danh trở thành tài năng sáng giá hàng đầu châu Âu. Anh nhận thức rõ mọi người nhìn nhận mình như thế nào: "Chỉ trong 4 trận, tôi từ kẻ không ai biết tên trở thành cầu thủ ai cũng nhắc tới".

Ở thời điểm Torres mới lên đội một Atletico, đội bóng đang ngụp lặn ở hạng dưới. Kết cục không ai tin nổi khi trước đó 4 năm họ giành cú đúp vô địch quốc nội. Nhưng với Torres, đó lại là điều may mắn với anh. Trong năm "chết tiệt" khi Atletico xuống hạng, đội bóng trao cơ hội nhiều hơn cho các cầu thủ trẻ. Anh nói: "Nếu Atletico không xuống hạng, chắc chắn tôi sẽ mất nhiều thời gian hơn để có cơ hội đá chính".

Với sự tỏa sáng của Torres, Atletico từ việc phải chơi ở giải hạng Nhì đã ngay lập tức thắng hạng và trở thành 1 thế lực ở La LigaVới sự tỏa sáng của Torres, Atletico từ việc phải chơi ở giải hạng Nhì đã ngay lập tức thắng hạng và trở thành 1 thế lực ở La Liga

Atletico mất thêm một năm ở giải hạng Nhì, rồi thăng hạng dưới thời Luis Aragones. Ngay trong mùa Hè, Torres được nhiều CLB châu Âu để mắt tới. Nhưng anh chẳng bận tâm đến điều đó ngoài việc thi đấu cho Atletico lẫn ĐT trẻ Tây Ban Nha. Mùa Hè năm 2001, anh vô địch cùng U16 Tây Ban Nha, ẵm luôn danh hiệu cầu thủ trẻ xuất sắc nhất và vua phá lưới. Một năm sau, anh tái lập thành tích này ở đội U19.

Mùa đầu tiên trở lại La Liga, Atletico cho thấy họ không đến chỉ để tranh suất trụ hạng. Họ hòa Barcelona 2-2 ngay trận mở màn, rồi hòa Sevilla 1-1 trận tiếp theo. Đó cũng là ngày Torres ghi bàn đầu tiên ở La Liga, nhưng lại phải rời sân sau khi nhận thẻ vàng thứ hai vì lỗi ngã vờ. Bù lại, anh lập cú đúp khi trở lại.

Trước kỳ nghỉ lễ Giáng sinh năm đó, Atletico đứng thứ 7 ở La Liga. Torres rõ ràng chơi rất xuất sắc, dần cho thấy phẩm chất trở thành một siêu sao. Ngày anh nở rộ cuối cùng cũng đến. Ngày 12/1/2003, Atletico tiếp đón Deportivo, một trong những đội bóng mạnh nhất khi đó.

Phút 76, khi tỷ số đang hòa 1-1, Torres nhận đường chuyền dài từ cánh phải. Bằng một pha tâng bóng bổng, anh loại trung vệ đối phương rồi tung cú sút cực mạnh ở góc hẹp nâng tý số lên 2-1. Ít phút sau, anh tiếp tục khiến chính trung vệ đó thở không ra hơi với màn bứt tốc khủng khiếp để Correa ấn định tỷ số 3-1.

Màn trình diễn của Torres khiến nhiều ông lớn thèm muốn nhưng anh vẫn ở lại CLB và mang băng đội trưởng khi mới 19 tuổi. Chỉ đến khi CLB cần tiền anh mới ra đi và đã trở lại làm điểm tựa khi CLB cầnMàn trình diễn của Torres khiến nhiều ông lớn thèm muốn nhưng anh vẫn ở lại CLB và mang băng đội trưởng khi mới 19 tuổi. Chỉ đến khi CLB cần tiền anh mới ra đi và đã trở lại làm điểm tựa khi CLB cần

Hai pha bóng hôm đó thể hiện tất cả những phẩm chất tốt nhất Torres sở hữu: Chơi bóng trực diện, bứt tốc mạnh mẽ, sức rướn hơn người cùng khả năng đi bóng khó ai bì kịp. Hàng loạt tờ báo Tây Ban Nha nói Torres chính là tương lai của đội tuyển. Van Basten mới, thậm chí Raul mới là những gì anh được ví von khi ấy.

Trận derby Madrid sau đó, Torres trở thành tâm điểm. Anh nhận được 40 yêu cầu phỏng vấn trước trận. Đến trận gặp Barcelona, anh tiếp tục tỏa sáng khi khiến Frank de Boer trở thành gã hề, giúp đội nhà thắng 3-0. Không ai còn nghi ngờ về hiện tượng Torres nữa.

Mùa giải đầu tiên ở La Liga, Torres ghi 13 bàn sau 29 trận, Atletico đứng thứ 12. Barcelona, Milan, Juventus, Chelsea đều muốn chiêu mộ anh. Tất cả những lời hỏi mua đều bị Atletico từ chối. Ở tuổi 19, Torres được trao băng đội trưởng như để khẳng định niềm tin của CLB nơi anh. Phần còn lại là lịch sử.

Chia sẻ

Bình luận 0