Mkhitaryan và triết lý sống “Vì cuộc đời là những chuyến đi“
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 1

Jose Mourinho cho rằng cách tốt nhất để khai thác tối đa năng lực của một cầu thủ, là dồn anh ta vào chân tường. Để rồi, nội lực phát ra như chiếc lò xo bị nén. Ông đã áp dụng triệt để phương pháp này với Mkhitaryan trong 2 tháng đầu tiên tại Premier League để rồi bây giờ, tiền vệ người Armenia đang trả lại đầy đủ những gì tinh túy nhất trong phẩm chất của mình. 

VIẾT TIẾP CÂU CHUYỆN DANG DỞ CỦA CHA
Trong ký ức của Mkhitaryan, người cha Hamlet luôn có một vị trí đặc biệt. Khi Mkhitaryan chào đời, ông Hamlet đang chơi bóng ở giải VĐQG Liên Bang Xô Viết. Tạp chí "Người lính Xô Viết" thậm chí đã từng trao giải thưởng "Hiệp sỹ bóng đá" cho tiền đạo nhỏ con nhưng đầy sức mạnh này. 

Năm 1989, gia đình Mkhitaryan chuyển tới Pháp vì cuộc nội chiến ngày một leo thang tại Armenia. Ông Hamlet chuyển việc, chơi cho Valence tại giải hạng Nhì Pháp trong 5 năm. 

Ông bố Hamlet của Mkhitaryan (phải) từng là 1 cầu thủ đầy nhiệt huyết và đam mêÔng bố Hamlet của Mkhitaryan (phải) từng là 1 cầu thủ đầy nhiệt huyết và đam mê

Ở độ tuổi ấy, Mkhitaryan chưa biết gì về bóng đá. Mối liên hệ duy nhất giữa anh và quả bóng tròn, là những buổi tập của bố. "Tôi luôn muốn bố đưa theo tới sân tập vì không muốn ở nhà", Mkhitaryan tâm sự trên tờ The Sun. 

Có lần, Mkhitaryan hỏi bố đi đâu. Ông Hamlet bảo "Bố ra siêu thị mua rau, con chờ nhé". Thế là, ông Hamlet đi... biệt luôn tới sân tập, và khi trở về sau đó vài tiếng thì không có mớ rau nào trên tay. Chỉ có một gương mặt nhễ nhại mồ hôi sau hàng giờ tập luyện. 

Nhưng những mảng ký ức cũng thật là ngắn ngủi. Năm Mkhitaryan lên 6, ông Hamlet bảo rằng cả nhà sẽ quay về Armenia. "Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Bố tôi nghỉ đá bóng, cứ quanh quẩn ở nhà cả ngày", Mkhitaryan nhớ lại quãng thời gian đó. 

Tình yêu của ông Hamlet đã được truyền lại đầy đủ cho HenrikhTình yêu của ông Hamlet đã được truyền lại đầy đủ cho Henrikh

Cho tới khi anh nhận thức rằng, đang có một khối u trong não ông Hamlet. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Trong một năm, ông Hamlet đã âm thầm chống chọi với căn bênh quái ác. Lúc đó, Mkhitaryan còn quá nhỏ để hiểu thế nào là cái chết. 

Lớn lên một chút, Mkhitaryan được mẹ và chị gái giải thích tường tận hơn. Mỗi lần nhớ cha, anh lại mở các băng ghi hình thời gian ông chơi bóng ở Pháp. 2 hoặc 3 lần mỗi tuần, Mkhitaryan luôn cảm thấy khoan khoái trước mỗi trường đoạn ông Hamlet ăn mừng một bàn thắng. 

Một năm sau, Mkhitaryan quyết tâm tập đá bóng chuyên nghiệp. "Bố là thần tượng của tôi, và tôi sẽ viết tiếp câu chuyện dang dở của ông ấy", Mkhitaryan nói. 

CUỘC ĐỜI GẮN LIỀN VỚI TRÁI BÓNG
10 tuổi, toàn bộ cuộc đời của Mkhitaryan gắn liền với trái bóng. Anh đọc sách, xem băng, chơi game để hiểu hơn về bóng đá. Mẹ anh nhận việc ở LĐBĐ Armenia để có điều kiện tốt nhất hỗ trợ sự nghiệp của con trai. 

"Con phải cố lên, đừng nản chí" - đấy là những gì mẹ động viên Mkhitaryan sau mỗi buổi tập muộn tăng cường. 

Nhờ vào mối quan hệ trong liên đoàn, bà liên hệ được với Sao Paulo thông qua phòng quan hệ quốc tế của LĐBĐ Armenia. Mkhitaryan sẽ sang Brazil một mình và tu nghiệp ở một trong những CLB danh giá nhất xứ Samba. 

Lao vào học tiếng Bồ Đào Nha, Mkhitaryan không muốn bị bỏ lại sau lưng. Tại đây, giao tiếp là một phần quan trọng trong cuộc sống. Ở Brazil là một trải nghiệm hoàn toàn khác, với những giáo án tập luyện chuyên nghiệp hơn rất nhiều. 

"Buổi tập ở đây diễn ra giống như một trận đấu thật. Tập 45 phút, nghỉ 15 phút ăn hoa quả và uống nước và sau đó tập tiếp 45 phút. 

Vì đam mê đá bóng, Mkhitaryan (bìa phải) đã 1 mình sang Brazil tập luyện bóng đáVì đam mê đá bóng, Mkhitaryan (bìa phải) đã 1 mình sang Brazil tập luyện bóng đá

Mkhitaryan cũng cảm thấy may mắn, vì anh có một người mẹ tuyệt vời. Cách duy nhất để hai người liên lạc là thực hiện các cuộc gọi đường dài quốc tế, với đầu dây liên lạc duy nhất là chiếc điện thoại trong văn phòng CLB. Sáng nào, bà cũng gọi tới, nhờ nhân viên hành chính gọi Mkhitarian, 

"Mẹ, hãy gọi con vào chủ nhật. Con đang tập, bận lắm" – Mkhitaryan nói với mẹ. Anh muốn thể hiện sự chuyên nghiệp, và không thích bị người khác bảo là bám váy mẹ. 

Năm 20 tuổi, Mkhitaryan tới Shakhtar Donetsk. Nhiều người can anh đừng sang Ukraina, vì ở đó có tới 12 cầu thủ Brazil trong đội hình. Nhưng Mkhitaryan chỉ cười, và nhẹ nhàng đáp: "Tôi cũng biết nói tiếng Bồ Đào Nha mà". 

Mkhitaryan (giữa) cũng không ngại các chuyến phiêu lưu, như khi chuyển tới Shakhtar Donetsk với rất nhiều cầu thủ Brazil trong đội hìnhMkhitaryan (giữa) cũng không ngại các chuyến phiêu lưu, như khi chuyển tới Shakhtar Donetsk với rất nhiều cầu thủ Brazil trong đội hình

Anh tin rằng là một cầu thủ bóng đá, cũng có nghĩa bạn phải làm quen với khái niệm "công dân toàn cầu". Nay đây mai đó, đời cầu thủ chu du khắp bốn phương. Học ngoại ngữ, đón nhận văn háo mới là điều kiện bắt buộc. "Đâu nhằm nhò gì, khi tôi đã từng tự thân một mình đi xa năm lớp 7?" – Mkhitaryan nói. 

Rạng sáng thứ năm, sẽ lại là một chuyến đi mới - chuyến đi quan trọng nhất cuộc đời Mkhitaryan. M.U sẽ tới Thụy Điển, mặc áo sân khách và đối đầu một Ajax trẻ trung tràn đầy khí thế. Mkhitaryan đã nói trên tờ Manchester Evening News trước ngày lên đường rằng: "Lần này, sẽ lại là một cái kết có hậu nữa. Tôi cá với anh đó". 

Jose Mourinho hẳn sẽ rất vui khi nghe tin này. Hơn bao giờ hết, ông cần những chiến binh thực thụ với một tinh thần lạc quan và niềm tin chiến thắng như Mkhitaryan. 

Chia sẻ

Bình luận 1