Memphis Depay đổi đời… nhờ Brad Pitt Memphis Depay có được vị thế như ngày hôm nay là nhờ học theo hình mẫu của Brad Pitt trong bộ phim "Fight Club"
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Mùa Hè 2016, khi những anh hào tranh tài tại sân chơi EURO, số còn lại thả mình vào làn nước mát trên những bãi biển mộng mơ ở Ấn Độ Dương và Nam Âu, Memphis Depay lại giam mình trong… phòng tập. 

Giờ này năm ngoái, Depay đến M.U cùng rất nhiều kỳ vọng, nhưng đổi lại chỉ là sự thất vọng ghê gớm. Sau 37 trận trên mọi đấu trường, Depay ghi được 2 bàn, kiến tạo… 0. 

Anh được ưu ái mặc áo số 7, nhưng chơi bóng như thể một cầu thủ hạng ruồi chuyên đá phủi phong trào. Rồi là tăng cân, cơ thể phì nộn, bước chạy ục ịch, sự nghiệp đang xán lạn bỗng tối tăm mù mịt hơn bao giờ hết. 


Van Gaal đi, số phận Depay ở Old Trafford coi như được định đoạt, khi Mourinho – HLV ưa kỷ luật cập bến. 

Nhưng Depay không bỏ cuộc. Anh dành cả mùa Hè trong phòng tập với chuyên gia thể lực thuê riêng từ Ba Lan. Trong trận giao hữu mới đây giữa M.U và Wigan, Depay dù chưa lấy lại phong độ, bị chấm điểm thấp nhất nhưng vẫn nhận lời khen ngợi từ Mourinho: “Cậu ấy rất nỗ lực”. 

Ở bước đường cùng, Depay lại cho thấy sức phản kháng mãnh liệt, như cái cách anh đứng lên từ nỗi đau mồ côi để tiến tới vũ đài túc cầu tráng lệ.  

NỖI ĐAU MẤT CHA VÀ CẢM HỨNG MANG TÊN BRAD PITT
Năm 1999, bộ phim “Fight Club” (CLB chiến binh) khuynh đảo màn ảnh nhỏ năm châu. Ở bất kỳ nơi đâu, bạn dễ dàng bắt gặp cảnh tượng cả gia đình quây quần trước tivi, dõi theo Brad Pitt trong vai Tyler Durden, tay buôn xà phòng với lối sống buông thả, bất cần đời. 

Cũng trong năm 1999, Depay lên 5, chứng kiến biến cố lớn nhất trong cuộc đời: Cha anh, ông Dennis, một người Ghana bỏ nhà và không bao giờ quay trở lại sau những mâu thuẫn không lối thoát với mẹ anh, bà Cora, một người Hà Lan gốc. 

Depay đã bị cha đẻ bỏ rơi từ ngày mới 5 tuổiDepay đã bị cha đẻ bỏ rơi từ ngày mới 5 tuổi

Nghiệt ngã là ngay sau đó, bà Cora tìm được tình yêu mới song chỉ 2 tháng sau, bạn trai bà bỏ mặc hai mẹ con Depay, buộc họ phải dọn về sinh sống tại nhà ông bà ngoại. 

Jeanet de Jong, giáo viên cấp 1 của Depay mô tả anh là cậu bé tự ti, thiếu kỹ năng sống, ít khi lên tiếng trong lớp và luôn thu mình trong góc lớp. Lúc được hỏi, Depay bao giờ cũng nói đúng một câu: “Tớ không có cha”.

Tháng 5/1999, vào buổi chiều cuối cùng của mùa giải bóng đá Hà Lan, Depay và ông ngoại cùng xem bóng đá. Depay phấn khích trước cảnh tượng các cầu thủ Feyenoord đứng trên bục podium, mở sâm panh ăn mừng chức vô địch. Cậu bé lớp 1 bất ngờ nói nhỏ vào tai ông: “Một ngày nào đó, cháu sẽ thành cầu thủ bóng đá nổi tiếng”. 

Ông Kees thấy chột dạ. Đứa cháu kiệm lời của mình bỗng nhiên tỏ ra tham vọng, phải chăng là có uẩn khúc gì. “Feyenoord gần nhà ta (cách 20 km) nên cháu thấy dễ à?”, Kees hỏi Depay. “Không phải, ông có xem phim Fight Club không?”, Depay vặn lại. 

Thì ra, ý của Depay là trong tác phẩm đó, Burden đã một câu bất hủ, sau được bình chọn là 50 câu nói có ảnh hưởng tới đời sống xã hội nhất: “Khi mất tất cả là khi bạn được giải phóng khỏi bộn bề, hãy sống vì lý tưởng của mình”. Depay mất cha, nghĩa là anh mất tất cả, và cứ thế học theo Burden.

Thời khắc ấy đánh dấu một cột mốc mới trong cuộc đời Depay: Anh và gia đình thống nhất theo nghiệp quần đùi áo số. Năm 2001, Depay gia nhập đội bóng địa phương VV Moordrecht nhờ mối quan hệ của ông ngoại với ban quản lý CLB. 

Ông ngoại là người đã giúp cho Depay vượt lên nghịch cảnh để có ngày hôm nayÔng ngoại là người đã giúp cho Depay vượt lên nghịch cảnh để có ngày hôm nay

NHỮNG HÌNH XĂM MA MỊ
Ton Redegeld, Chủ tịch của Moordrecht kể với phóng viên Marco Gerling của tờ Algemeen Dagblad: “Depay luôn nổi bật trên sân. Thông minh, tinh quái, thường ghi 5 bàn một trận, kiến tạo 2 bàn còn lại”. Tiếng lành đồn xa và đến năm 2003, Depay gia nhập Sparta Rotterdam, ký hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên trong cuộc đời. Năm đó, Depay còn chưa bước sang tuổi thứ 10!

Rất nhanh thôi, chưa đầy 3 năm sau, hàng loạt đại gia nổi tiếng của bóng đá xứ Tulip tìm đến Depay. Điện thoại của mẹ và bà ngoại anh reo lên hàng tối. Cuối cùng, Depay đến PSV – đội bóng hùng mạnh nhất của Hà Lan trong kỷ nguyên mở. 

Ở tuổi ăn tuổi lớn, quãng đời vô tư và phóng khoáng nhất đời người, Depay một mình xách vali tới vùng biên giới giáp Pháp, đại bản doanh của PSV. Anh được nhận nuôi bởi gia đình ông Olaf Heijblom. 

Vài tuần đầu tiên, đêm nào cũng như đêm nào, Depay đợi cả nhà đi ngủ hết và bắt đầu khóc. Ông Heijblom không giấu nổi nước mắt sau khi lắng nghe câu chuyện của Depay. “Con cứ tin ở chúng ta, mọi người đều coi con như thành viên trong gia đình”, Heijblom trấn án Depay. Sau này, ông đăng ký Depay vào hộ khẩu gia đình, trở thành cha đỡ đầu của tài năng bóng đá này. 

Nhờ đề xuất của Heijblom, PSV đồng ý cử riêng bác sỹ tâm lý Joost Lenders chuyên chăm lo đời sống tinh thần của Depay. Fred Rutten, HLV đầu tiên của Depay tại PSV chia sẻ trên tạp chí Prive: “Cậu ấy tự tin lắm, không còn là chú nhóc mít ướt ngày nào nữa”. 

Trang mới trong cuộc đời mở ra với Depay. Năm 2009, ông ngoại Kees qua đời và chính nhờ sự giúp đỡ tận tình của Heijblom, Depay “nước mắt chảy ngược”, giấu kín nỗi đau, càng quyết tâm tỏa sáng trên sân cỏ, chờ ngày báo đáp ơn dưỡng dục. 

Tại World Cup 2014, khi ghi bàn vào lưới Australia, Depay hôn lên cổ tay, nơi anh xăm chữ “Kees” thay cho lời tưởng nhớ ông ngoại. Trên ngực, Depay xăm dòng “Dream Chaser”, tựa Việt “Kẻ theo đuổi giấc mơ” sau bài trả lời phỏng vấn tờ Voetbal Hè 2014: “Tôi muốn gia nhập M.U, sau đó là Real hoặc Barca”. 

Depay đã nhìn thấy ánh sáng, nhưng chưa thể chạm tới mặt trời. Mùa 2015/16 thất bại đã ở sau lưng, giờ là lúc để Depay làm nốt vế dang dở. Hoặc bây giờ, hoặc không bao giờ. 

Chia sẻ

Bình luận 0