Luka Modric, bông hoa nở từ lửa chiến tranh
Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 1

“Thành thực mà nói, Luka Modric là một nghệ sỹ với chiếc mũ công nhân, làm công việc bẩn thỉu một cách đẳng cấp”, nhà báo Gabriele Marcotti ca ngợi tiền vệ 31 tuổi trong phần giới thiệu của ESPN về tiền vệ số một thế giới. Có gì lạ đâu, bởi anh là bông hoa, mọc lên từ hoang tàn chiến tranh.

Giống như tất cả những đứa trẻ Croatia lớn lên vào nửa đầu thập niên 1990, Luka Modric là nạn nhân của cuộc chiến tranh giành độc lập. Năm 1991, quân đội Nam Tư và nhiều nhóm bán quân sự Serbia tấn công Croatia. Một chiến dịch đẫm máu đã khiến hàng trăm dân thường thiệt mạng và gần 200.000 người phải từ bỏ nhà cửa.

Zadar, nơi Modric sinh ra, là thành phố lâu đời nhất của Croatia. Khi cuộc chiến nổ ra, phiến quân Serbia tràn vào bắn phá, giết chết 7 người, bao gồm ông nội của Modric. Những người còn lại trong gia đình may mắn sống sót. Họ, cùng những người khác, trốn vào một khách sạn ở Zadar có tên Kolovare. Modric khi ấy mới 6 tuổi.

6 tuổi, Modric đã phải sống tị nạn trong một khách sạn6 tuổi, Modric đã phải sống tị nạn trong một khách sạn

Quá nhiều người tin nạn trong khách sạn, đương nhiên cuộc sống vô cùng chật vật. Điện bị cắt và nước sinh hoạt cũng vậy, trong suốt hai năm. Mặc dù vậy, ít nhất nó giúp họ cách ly khỏi đám phiến quân máu lạnh người Serbia. Nhưng không phải tuyệt đối. Cái chết vẫn rình rập bởi những quả đạn pháo và cả bom vẫn đều đặn rót xuống Zadar nhằm cắt đứt liên lạc và vận chuyển giữa hai phần đất nước Croatia.

Thú vui duy nhất của Modric là trái bóng. Cứ mỗi sáng thức dậy, cậu bé gày gò và nhỏ thó lại ôm quả bóng đen đúa chạy ra đằng sau khách sạn, vị trí bãi đậu xe. Anh có thể chơi cả ngày không chán, và cũng không thấy mệt, vừa để quên đi nỗi sợ hãi, vừa quên những cơn đói hành hạ.

“Những của kính bị phá vỡ còn thường xuyên hơn ảnh hưởng của các quả bom”, một nhân viên của Kolovare kể lại. Khách sạn này chỉ thôi bị Modric hành hạ khi ai đó trong số các lễ tân quyết định gọi cho Josip Bajlo, HLV của đội bóng địa phương NK Zadar. Khi ông đến, có rất nhiều người vây quanh một đứa trẻ tóc vàng đang làm xiếc với quả bóng.

Modric cùng cha mẹ, những người không thể lo cho anh một tuổi thơ đủ đầyModric cùng cha mẹ, những người không thể lo cho anh một tuổi thơ đủ đầy

“Gia đình cậu ta nghèo quá, không đủ tiền để mua quần áo hay miếng bọc ống đồng”, Bajlo nói, “Tôi đã cho Modric đôi bọc bằng gỗ và hiện vẫn còn giữ nó, bởi biết chắc một ngày cậu bé này sẽ trở nên nổi tiếng”.

Với những người được đào tạo ở NK Zadar, bóng đá là lối thoát duy nhất để giúp họ kiếm tiền hoặc thoát khỏi đất nước. Modric hiểu rõ điều đó, sau những lần bỏ dở buổi tập để tìm nơi ẩn nấp, tránh những trái lựu đạn hoặc mảnh bom rớt xuống từ các ngọn đồi xung quanh. Anh tập luyện nhưng tai luôn phải để ý nghe ngóng tiếng còi báo động.

Lên 8 tuổi, Modric lọt vào mắt xanh của tuyển trạch viên Hajduk Split. Nhưng thật không may, chỉ sau 2 tuần ở đó, anh bị trả về với lý do quá nhỏ và mỏng manh. Chán nản và thất vọng, Modric đã có ý định từ bỏ giấc mơ.

Thế nhưng khi trở lại thực trạng đáng buồn của gia đình, với người mẹ xoay sở đủ cách chỉ để có những bữa ăn đạm bạc còn bố đánh bạc với số phận khi gia nhập quân đội Croatia, Modric biết rằng phải nỗ lực hơn.

Mãi đến khi anh 10 tuổi, Chiến dịch cơn bão vào mùa hè 1995 đã giúp chiến tranh kết thúc. Bố anh trở về và cả nhà di chuyển đến một nơi khác, cuộc sống cũng đỡ chật vật hơn. Modric có một căn phòng nhỏ và trang trí lên những bức tường bằng hình của tiền vệ AC Milan, Zvonimir Boban.

Bây giờ, Ronaldo và Bale không thể tỏa sáng mà thiếu anhBây giờ, Ronaldo và Bale không thể tỏa sáng mà thiếu anh

Sau này, Modric không ngại khi kể lại câu chuyện của mình. “Đó là quãng thời gian khó khăn”, anh nói, “Tôi không muốn mãi nghĩ về nó, nhưng chắc chắn không thể quên. Chiến tranh khiến tôi mạnh mẽ hơn”. Quả thực, với một người bị dập vùi trong bom đạn và nỗi sợ hãi về cái chết, không gì có thể đánh gục nổi.

Cho đến nay, sau hành trình dài từ Dinamo Zagreb qua Tottenham và bây giờ là Real Madrid, Modric vẫn là một cầu thủ có vóc dáng nhỏ bé, nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh người. Anh biến mọi thứ trở nên khó khăn với đối thủ và dễ dàng với đồng đội, là “số 6” nhưng cũng có thể là một “số 10”, vừa là chiến binh vừa là nghệ sỹ biểu diễn.

Ở Real, Modric không phải ngôi sao sáng nhất, nhưng chắc chắn quan trọng nhất. Anh giúp họ chơi như một tập thể, tổ chức đội bóng và sẵn sàng hy sinh cho thắng lợi cuối cùng. Một bông hoa không chỉ đẹp mà còn có giá trị vĩnh cửu.     

Chia sẻ

Bình luận 1