Luis Nani: Hãy gọi anh là… “thánh Nhọ” Dù cuộc đời trắc trở, Nani vẫn luôn vươn lên và đang tỏa sáng tại VCK EURO 2016
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Luis Carlos Almeida da Cunha, đây mới là tên họ đầy đủ của cầu thủ mang tên Nani mà chúng ta vẫn quen mặt. Thực ra, anh chàng Cunha xa lạ kia chọn cái tên “Nani” để tri ân công dưỡng dục của… chị gái, người đã nuôi nấng, chắp cánh cho ước sân cỏ của anh. 

CHA MẸ BỎ RƠI
Hình tượng người hùng áp vào trường hợp của Nani ở EURO 2016 chẳng sai chút nào. Anh tưởng như bị lãng quên sau quyết định chuyển tới Thổ Nhĩ Kỳ chơi bóng, rồi vụt lên tỏa sáng với 3 bàn thắng ở cúp bóng đá châu Âu trên đất Pháp Hè này. 

Từ bóng tối, Nani lại nhìn thấy ánh sáng, khi Valencia, một CLB thuộc nền bóng đá Tây Ban Nha phát triển đã cứu vớt sự nghiệp đang chìm xuống ở vùng trũng của Nani. 


Câu chuyện về những người hùng vươn lên từ gian khó không ít, nếu không muốn nói là… nhiều. Rất rất nhiều danh thủ lớn của bóng đá thế giới đi lên từ đáy xã hội. Xa xôi đâu, chính Ronaldo hay Messi cũng trải qua tuổi thơ gian khó đấy thôi. Vì bóng đá là môn thể thao “rẻ tiền”, thường gắn liền với các tầng lớp lao động phổ thông.

Nhưng để tìm một người bất hạnh theo đúng nghĩa đen, bất hạnh ngay cả lúc đã là cái tên được giới túc cầu thừa nhận rộng rãi, trường hợp của Nani là độc nhất vô nhị. Không ai khổ như anh, bị chính những người thân ruột thịt bỏ rơi hết lần này đến lần khác mà gần 30 năm sống trên cuộc đời, Nani cũng không biết vì sao anh cứ bị đối xử như thế. 

Nani có gương mặt khắc khổ từ bé do tuổi thơ cơ cựcNani có gương mặt khắc khổ từ bé do tuổi thơ cơ cực

Nani sinh ra ở Cape Verde, Tây Phi. Lên 3, nhà Nani chuyển tới khu ổ chuột Amadora, phía Tây Bắc thành phố Lisbon, Bồ Đào Nha. 

Hai năm sau, ông Domingos quay về Cape Verde. Từ ấy, Nani không còn được gặp lại cha mình, cũng không biết ông sống chết ra sao. 

Khi Nani vào lớp 6, bà Maria, mẹ anh bỏ sang Hà Lan lấy chồng hai. Đứa út trong gia đình 10 người con cùng 6 anh chị em khác về Santa Filomena, cùng sinh hoạt trong một căn phòng… 5m2 tại nhà chị cả Antonia, cô chị có tên cúng cơm là… Nani. 

BÁM LẤY TIA HY VỌNG DUY NHẤT
Trong căn nhà số 184 sơn màu xanh phớt, phóng tầm mắt ra xa mãi, tất cả những gì hiện lên trước mắt cũng chỉ là một màu vàng của cát và xám đục của bụi. 30% số người trong độ tuổi 15-30 tại đây đều có tiền án tiền sử. Chúng ta đang nói về bầu quang cảnh man rợ, ớn lạnh tới từng mililit tủy sống. 

14 tuổi, vì sợ em mình thành đầu trộm đuôi cướp, anh trai gửi Nani tới Real Massama, một đội bóng địa phương cách nhà 6 dặm. Nếu di chuyển bằng xe hơi chỉ mất 10 phút, nhưng đi bộ thì cần tới cả tiếng đồng hồ. 


Vậy mà, để bám víu lấy những dữ liệu hiếm hoi về một tương lai “có thể” tươi sáng hơn, Nani phải cuốc bộ trên con đường “chó ăn đá, gà ăn sỏi”. Thi thoảng, anh nhập hội trẻ mồ côi bán báo, trốn vé “nhảy” tàu đi cho nhanh. 

Tất nhiên, Nani không dám làm liều nhiều quá, bởi anh không có cái gan ăn cắp, và cũng không được giáo dục để làm những điều sai trái kia. Chỉ thi thoảng thôi, nhất là những hôm dậy muộn. 

Khẩu phần ăn mà chị gái “ưu ái” dành cho Nani những ngày đi tập là 1 1/4 cái bánh mỳ không và 1 vỏ chai rỗng ruột khoáng để… lấy nước có sẵn từ vòi học viện. Thế hệ của Nani là 80 đứa trẻ tới từ những hộ gia đình nghèo, cùng tranh nhau quả bóng và chờ đợi một nhà tuyển trạch nào đó vô tình nhìn thấy. 

Nhưng trong 80 hạt giống ấy, chỉ duy nhất 1 đứa được các đội bóng chuyên nghiệp săn đón. Đó ắt hẳn phải là Nani, học viên duy nhất có ý thức ở lại sân tập, tập sút chân trái sao cho kỹ năng dứt điểm hai chân như nhau. 

Bây giờ, khi đã sở hữu mức thu nhập tính theo đơn vị triệu euro, không nhiều người lấy thế là bất ngờ với Nani. Vì một cậu bé chấp nhận cái bụng đói để tập thêm 3 tiếng, luôn hoàn thành 63 bài tập chạy tại học viện Sporting với kỷ lục 2.520m chạy chưa từng bị xô đổ suốt 10 năm qua xứng đáng được như vậy. 

Với Nani, chỉ có bóng đá là cuộc đời đích thựcVới Nani, chỉ có bóng đá là cuộc đời đích thực

NANI KHỔ QUEN RỒI
Song, người ta chỉ băn khoăn: Phải chẳng, Nani là “số hứng”, chứ không phải “số hưởng”. Anh sinh ra với khuôn mặt khắc khổ, là đứa trẻ bất hạnh khi chẳng biết tới tình thương cha mẹ. Những lát cắt ấy như chạm trổ vào cuộc đời Nani, vẽ nên đường đời đầy rẫy những đau khổ tột cùng mà một đời người phải hứng chịu. 

Năm ngoái, Nani sang Thổ Nhĩ Kỳ chơi bóng. Thù lao không thấp, nhưng tất nhiên chẳng cao như hồi khoác áo M.U, chỉ dao động ở khoảng 3,4 triệu euro/năm. Nhưng trong bản hợp đồng, Nani cam kết sẽ chỉ rời đi cho tới lúc nào Fenerbahce vô địch quốc nội, đánh bại hai kình địch Besiktas và Galatasaray. 

Tiền quan trọng, nhưng một sự nghiệp đỉnh cao sẽ nuôi dưỡng nguồn tiền. Nani không hám cái lợi trước mắt, đi theo tiếng gọi đồng tiền mà đánh mất mình. Cuối năm ngoái, Jiansu Jianing của Trung Quốc mời anh tới tới chơi bóng, trả lương hậu hĩnh 10 triệu/năm. 

Nani dứt khoát nói không. Còn vợ anh, Daniela, một siêu mẫu hám tiền nằng nặc đòi tới châu Á. Nani không nghe, thế là Daniela xách con trai bỏ đi, bỏ anh lại một mình ở Istanbul. 

Nhưng với Nani, điều ấy không còn quá quan trọng nữa. Đời anh trải qua bao cuộc bể dâu rồi, thêm cuộc nữa đâu hề hấn gì. Với Nani, bóng đá mới là cuộc sống đích thực. Anh ở lại Fenerbahce, đảm bảo chỗ đứng ở tuyển quốc gia và giờ, đang cùng Ronaldo, sắm vai “song sát” đưa Bồ Đào Nha tới chung kết EURO 2016.

Trước mặt Nani, chỉ còn là 90 phút. Anh khổ quen rồi, một thử thách “cỏn con” và chút áp lực từ chủ nhà Pháp liệu có thể cản trở giấc mơ đi tới vinh quang của Nani hay không? 

Chia sẻ

Bình luận 0