Làm thế nào để John Terry trở thành đội trưởng vĩ đại?
Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 1

Antonio Conte nói rằng ở trong bất cứ trường hợp nào, John Terry vẫn quan trọng với Chelsea. Tại sao sắp bước sang tuổi 36, ảnh hưởng của anh ta vẫn không hề suy giảm? Rất đơn giản, vì Terry là đội trường huyền thoại.

Cách đây 5 tháng, có một ngày Stamford Bridge chìm trong nước mắt. Đó là khi những người yêu mến Chelsea lo sợ rằng, họ sẽ không bao giờ được nhìn thấy John Terry trong màu áo xanh một lần nữa. Phút 26, những tấm card in số áo của đội trưởng vĩ đại đồng loạt giơ lên, như một cách tri ân và kêu gọi Roman Abramovich giữ anh ở lại.

18 năm qua, Terry là biểu tượng, là bản sắc, cũng là tinh thần chiến thắng của The Blues. Anh là món quà tuyệt vời mà Chúa ban tặng xuống Tây London, để đưa đội bóng này đến kỷ nguyên của những vinh quang.

Vậy, tại sao Terry trở thành nhân vật vĩ đại như vậy? Hay cụ thể hơn, làm thế nào một cậu bé Barking, vốn là một tiền vệ và khởi nghiệp ở West Ham, lại có thể gây dựng ảnh hưởng ở Chelsea, lấy tấm băng đội trưởng từ tay Marcel Desailly và bước vào ngôi đền huyền thoại?

ĐỘI TRƯỞNG CỦA MỌI ĐỘI TRƯỞNG
Terry nói rằng, đã “trở thành một phần của đội một khi còn rất nhỏ”. Đó là bởi anh không bao giờ bỏ qua các trận đấu. Nhưng cũng không giống những người thưởng thức bóng đá thông thường, Terry xem, nghe, suy ngẫm và cố gắng tìm hiểu.

Một trong những thứ cuốn hút nhất đối với anh là hành động của người đội trưởng, như Marcel Desailly, Dennis Wise. Ở Wise, Terry nhìn thấy ở tiền vệ này khuôn mặt và phong cách điển hình của một đội trưởng.

Đó là người biết chính xác làm thế nào để kích thích đồng đội và giúp họ phát huy tốt nhất khả năng. Với một số, Wisey khích lệ và vỗ về. Số khác, anh tỏ ra độc đoán và nổi giận. Đôi khi Terry tự hỏi, tại sao anh làm thế?

Rồi chợt hiểu, có những cầu thủ không thích bị nói rằng họ đã chơi rất tệ trong khi những người khác lại cần những tiếng quát tháo để phấn chấn hơn. Bài học được rút ra là, điều quan trọng với một đội trưởng là hiểu rõ tính cách từng người để có phương pháp tiếp cận phù hợp.

Khác với Wise, Desailly trầm tĩnh hơn. Nhưng những lời anh nói rất có sức nặng và tất cả đều lắng nghe. Đội trưởng không có nghĩa là chỉ tham gia vào những lúc vui vẻ như đua xe Go-Kart hay bắn súng sơn, mà còn hỗ trợ đồng đội khi gặp khó khăn, như ai đó không được ra sân thường xuyên hoặc làm cầu nối với người quản lý.

Terry thừa nhận đã học được rất nhiều từ cả hai để rồi trở nên vĩ đại hơn cả họ. Trong những năm đầu được lên đội một và chơi bên cạnh Desailly, Terry đã luôn cư xử như một nhà lãnh đạo. Anh ra sân như một chiến binh cảm tử và không bao giờ trốn tránh việc phải đương đầu trước một vấn đề lớn.


Trước khi Ranieri trao cho anh chiếc băng đội trưởng trong một vài trận mùa 2003/04 và chính thức ở mùa kế tiếp, những cầu thủ ở Stamford Bridge đã ngầm coi trung vệ này là thủ lĩnh.

NGƯỜI HÙNG THỨ THIỆT
Bên cạnh các nghĩa vụ trên sân cỏ, Terry cũng nhận thức rõ trách nhiệm của người đội trưởng trong việc phát huy các giá trị của CLB. Và anh luôn làm tốt điều này. Mùa 2004/05, Chelsea tiếp Bayern trên sân nhà ở tứ kết Champions League.

Trong hành lang dẫn đến phòng thay đồ, Terry bỗng nhìn thấy một cậu bé đang đứng khóc trong trang phục The Blues. Một nhân viên giải thích rằng, cậu ta - tên Joel Saunders - được chọn là mascot cho trận đấu. Joel đã rất hy vọng được nắm tay các ngôi sao ra sân, nhưng nó đã bị phá hủy.

Theo quy định của UEFA thời điểm đó, hai đội đều phải chuẩn bị một mascot trong nghi thức trước trận, hoặc cả hai cùng không có. Bayern đến London mà không mang theo chú bé nào. Có nghĩa là Joel sẽ phải đứng ngoài.

Terry lập tức đến gặp các quan chức UEFA và tuyên bố sẽ đưa cậu bé tội nghiệp này vào sân mà không cần quan tâm đến các quy tắc. Sau đó, anh nắm tay Joel trong sự phản đối của UEFA, nhưng đổi lại là tràng pháo tay vang dội từ các khán đài.

Trận đấu kết thúc với tỷ số 4-2 và Terry là một phần quan trọng trong chiến thắng. Nhưng không chỉ về bóng đá, anh chính thức là người hùng của Joel và tất cả những người hâm mộ Chelsea. Anh đã đi vào huyền thoại kể từ lúc ấy, và cho đến tận bây giờ.

Chia sẻ

Bình luận 1