Khởi nghiệp gian khó của Sam Allardyce Sam Allardyce hoàn thành giấc mơ của đời mình: trở thành HLV tuyển Anh
Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 0

Trở thành HLV tuyển Anh là một giấc mơ đối với Sam Allardyce. Để đạt được điều đó, ông đã đi một quãng đường dài. Bắt đầu bằng những ngày gian khổ ở Limerick...

NHỮNG CHUẨN BỊ ĐẦU TIÊN
Giống như rất nhiều HLV nổi tiếng khác, Sam Allardyce không có một sự nghiệp cầu thủ nổi bật. Chơi ở vị trí trung vệ, ông không có kỹ thuật tốt, tốc độ và chơi đơn giản. Điểm nổi bật nhất của ông là sự hung dữ. “Nếu không đá bóng, anh ta sẽ đá bi của bạn”, Dave Bassett, người bạn của Big Sam từng nói một cách hài hước.

Một ưu điểm khác của Allardyce là khả năng lãnh đạo, ý thức chiến thuật và kỹ năng làm việc nhóm. Nó dẫn đến việc, thời chơi cho Millwall, hết mùa 1981/82, khi Peter Anderson bị sa thải, Chủ tịch Alan Thorne đã gạ gẫm Allardyce nắm đội. Ông đã từ chối bởi 28 tuổi là quá trẻ để trở thành một HLV. 

Đó có thể là một sai lầm. George Graham sau khi tiếp quản vị trí HLV đã coi Allardyce như kẻ thù.

Ông ta tống trung vệ này ra khỏi đội hình, không cho tham dự các trận đấu và kể cả những buổi tập cũng cấm cửa nốt. Cuối cùng, trả cho Allardyce 15.000 bảng và thanh lý hợp đồng. 

Thất nghiệp, Allardyce vạ vật các nơi để xin việc và nói dối rằng mình rời Millwall vì đội bóng khó khăn về tài chính chứ không phải lý do chuyên môn. Không thuyết phục được CLB nào, ông lang thang sang tận Mỹ và chơi trong màu áo Tampa Bay Rowdies. 

Chỉ ra sân vỏn vẹn 11 trận trong mùa hè 1983 nhưng Allardyce mô tả thời gian ngắn ngủi này đã thay đổi cuộc đời ông. Những người của Rowdies có quyền truy cập vào cơ sở dữ liệu công nghệ cao của Tampa Bay Buccaneers, đội bóng bầu dục chơi ở NFL. Cách họ áp dụng khoa học vào thể thao, từ các con số thống kê để xây dựng lối chơi cho đến chế độ dinh dưỡng và chăm sóc y tế đã mở mắt cho Allardyce. 

Sau này, ông trở thành một trong những người tiên phong trong việc sử dụng công nghệ và số liệu thống kê vào công tác huấn luyện, tuyển dụng cầu thủ và tổ chức đội bóng. Mặc dù vậy, đó là chuyện của tương lai. 

THỬ THÁCH KHÓ KHĂN
Trở lại những năm cuối 1980, Allardyce kéo dài sự nghiệp cầu thủ thêm một thời gian nữa rồi quyết định nghỉ hưu ở tuổi 34 để bắt đầu chương mới: trở thành HLV. 

Mặc dù vậy, không phải dễ dàng để một cầu thủ vừa giải nghệ ngay lập tức ngồi vào vị trí quản lý. Các cuộc phỏng vấn với York City, Notts County và Doncaster Rovers đều thất bại. Ông có một quãng ngắn thử nghiệm ở vai trò cầu thủ kiêm HLV bộ phận ở West Brom, rồi HLV bán thời gian cho Bury nhưng không đi đến đâu.

Vào một ngày mùa hè năm 1991, bất ngờ Allardyce nhận được cú điện thoại lạ. Đầu dây bên kia nói: “Sam, tôi là cha Joe Young, linh mục người Ireland và Chủ tịch của Limerick. Cậu muốn làm quản lý cho đội của tôi không?”. Nghĩ rằng ông bạn thân Peter Reid chơi xỏ, Allardyce hét lên: “Mày muốn ‘phang’ tao không, Reidy?”.

Khi biết đây là đề nghị nghiêm túc, Allardyce lập tức đến ngay. Và rồi ông rơi vào thất vọng ghê gớm. Limerick vừa rớt xuống hạng 2 Ireland và ngân quỹ gần như rỗng tuếch. Họ cũng không có nhân viên làm toàn thời gian và chỉ sở hữu một nhúm cầu thủ. 

Cha Joe Young đưa Allardyce đến Thomond Park, sân nhà của đội bóng bầu dục Ireland, rất đẹp và hoành tráng. Ông nói: “Đây là những gì tôi mơ ước”. Sau đó, lại đưa về sân nhà của đội bóng, nằm trong khu Rathbane và cũng là đất của giáo xứ. Nó tàn tạ, hoang vắng và không ra hình thù gì. Ông nói với Allardyce: “Tôi luôn tin vào những gì xảy ra trong phim Field of Dreams. Cậu muốn mơ cùng tôi không?”.

NHÀ LÃNH ĐẠO TÀI BA
“Tại sao không?”, Allardyce đáp. HLV 36 tuổi chẳng có gì để mất. Mơ thì mơ, ngại gì. Không có tiền thuê khách sạn hay căn hộ, ông ở tạm trong nhà trợ lý Billy Kinane. Để có tiền hoạt động, đồng thời trả lương cho chính mình (dù nó rất khiêm tốn), Allardyce sẵn sàng đi kêu gọi quyên góp trong giáo xứ. Ông dần làm quen với các trận đấu vào giữa trưa. Nó không thể bắt đầu muộn hơn 2h chiều vì sân không đủ tiền lắp đèn pha. Mỗi trận, có khoảng 500 người dõi theo họ. 

Ngoài ra, để có đủ quân số, Allardyce cũng phải xỏ giày thi đấu. Một lần, ông ghi bàn thắng bằng đầu. Thay vì ăn mừng, cha Joe Young vội chạy lại phía khung thành. Sau một hồi xem xét, ông thở phào: “Ơn Chúa, chúng ta không phải mua một tấm lưới mới”. 

Dưới bàn tay Allardyce, Limerick biến đổi hẳn. Họ chơi thứ bóng đá hiện đại và hiệu quả. Theo cha Joe Young, đó là lần đầu tiên ông thấy dáng dấp một đội bóng đẳng cấp ở CLB của mình. “Sam đã truyền cảm hứng cho các cầu thủ và biến họ thành những chiến binh. Họ tìm thấy động lực mỗi buổi sáng thức dậy và tôi cũng không bao giờ phải vào phòng thay đồ để ban phước lành, bởi chắc chắn CLB sẽ chiến thắng”, cha Joe Young cho biết.

Cuối mùa, Limerick thăng lên hạng Nhất và Allardyce nhận được những lời chào mời từ nước Anh. Ông quyết định hồi hương và phát triển sự nghiệp. Cha Joe Young đã khóc. Ông nói rằng điều ước lớn nhất là trúng sổ xố và dùng toàn bộ số tiền để giữ Allardyce ở lại. “Nếu anh ấy tiếp tục nắm đội, Limerick sẽ chơi ở châu Âu”, ông khẳng định.

Allardyce đã viết nên giấc mơ của cha Joe Young. Bây giờ, ông hoàn thành giấc mơ của đời mình: trở thành HLV tuyển Anh. 25 năm đã trôi qua kể từ ngày đó nhưng khát khao vinh quang vẫn nguyên vẹn với Big Sam.

Chia sẻ

Bình luận 0