Kẻ vô đạo đức phát cuồng vì những quý ông đá bóng
Chiêu Văn

Chia sẻ

Bình luận 1

Chứng kiến thời kỳ huy hoàng của Real Madrid từ thủa ấu thơ, Florentino Perez luôn ấp ủ trong lòng tham vọng gây dựng lại thời kỳ đó. Và ông đã thành công khi bước lên vị trí ông chủ của “Nhà Trắng” tại Madrid.

MANG VỀ CẦU THỦ GÂY HỖN LOẠN CHO ĐỐI PHƯƠNG
Ngày 24/7/2000, một nụ cười lo lắng lướt qua khuôn mặt chữ ký mới của Real Madrid khi anh giơ cao chiếc áo trắng mang số 10 và tên mình - Figo. Vài ngày trước đó, Luís Filipe Madeira Caeiro Figo còn xuất hiện trên nhật báo Catalonia Sport và bác bỏ tin đồn anh sẽ ra đi. Nhưng giờ anh đã ở đây, Santiago Bernabeu. 

Bên phía trái sân khấu trong phòng truyền thống là Alfredo Di Stéfano, giờ đã hói, đứng cho các tay nhà báo chụp ảnh. Đó cũng là màn ra mắt của ông kể từ khi trở lại làm chủ tịch danh dự của CLB. Bên phải Figo là Florentino Pérez, 53 tuổi, vẫn là bộ vét xám, áo sơ-mi xanh da trời, và cà-vạt cùng màu. 3 giờ trước đó, Pérez đã chuyển số tiền tương đương 55 triệu USD vào tài khoản của Barcelona.

“Khó mà nói hết sự giận dữ ở Barcelona. Đó không chỉ là hợp đồng lớn nhất lịch sử - hơn 50 triệu đô-la cho một cầu thủ là cái giá không tưởng - nhưng Figo còn là đội trưởng và người giỏi nhất của Barcelona. Riêng vụ chuyển nhượng đó đã đủ khiến Madrid lên đồng như phê thuốc, và gây ra tác động tâm lý khủng khiếp ở cả hai phía trong nhiều năm nữa”, Nando Vila, một CĐV có quyền bỏ phiếu của Madrid, nói.

Bản hợp đồng với Figo của Perez mang lại rất nhiều lợi ích cho ông và RealBản hợp đồng với Figo của Perez mang lại rất nhiều lợi ích cho ông và Real

Perez hoàn toàn đồng ý: “Khó thể tả hết sự hài lòng mang tính cá nhân của tôi, tôi xin được giới thiệu với các CĐV, Luís Figo. Và ở đây, bên cạnh Di Stéfano, như Figo xứng đáng, là một trong những cầu thủ xuất sắc nhất thế giới. Tôi muốn nói với Luís rằng tôi hy vọng anh sẽ chứng tỏ điều đó trong màu áo này, màu áo của CLB hay nhất thế kỷ, cho thấy sự chuyên nghiệp như anh luôn thể hiện”.

Figo không cười, và giống ngài chủ tịch, nói ngắn gọn: “Tôi muốn ở lại đây lâu dài và xứng đáng với cái tên Real Madrid, và hy vọng mình cũng sẽ hạnh phúc ở đây như ở Barcelona. Tôi chỉ có thể hứa sẽ nỗ lực. Cảm ơn”. 

3 tuần trước, khi chạy đua cho cuộc bầu cử chủ tịch Real Madrid, Perez đã hứa đưa Figo về Bernabéu. Không ai tin ông. Chủ tịch đương nhiệm Lorenzo Sanz cười khẩy: “Có thể tiếp theo Florentino sẽ tuyên bố mua Claudia Schiffer”. Không đầy 2 tháng trước, Madrid giành Champions League thứ 2 của họ trong 5 năm dưới quyền Sanz. Trước Sanz, họ đã không vô địch châu Âu sau thời Di Stéfano chơi bóng, tức hơn 3 thập niên.


“Những năm tháng của Sanz thật hỗn loạn, nhưng đội bóng đứng vững nhờ Fernando Hierro và Raul, 2 thủ lĩnh cực kỳ mạnh mẽ trong phòng thay đồ. Danh hiệu Champions League thứ hai tới vào cuối mùa giải dù Real đứng hạng 15 sau 15 vòng ở La Liga. Vicente Del Bosque thay cho John Toshack và đã cứu vãn được mùa giải”, Vila nói.

5 năm trước, Sanz đánh bại Perez với chỉ 480 phiếu nhiều hơn. Lần này Perez quyết không để điều đó xảy ra. Perez tổ chức một ban thăm dò của ông để hỏi những CĐV-cử tri của Real về việc họ muốn mua cầu thủ nào nhất. Cựu nhà báo Joaquin Maroto ở trong ban đó. “Florentino chính là người đã nói: Không, chúng ta phải mua Figo”, Maroto nói. “Vì chúng ta không chỉ cần một cầu thủ tạo ra sự phấn khích trong đội mình, mà còn là một người gây hỗn loạn cho đối phương”.

Figo là biểu tượng của Barcelona lúc bấy giờ. Anh đã chơi 172 trận ở La Liga cho đội chủ sân Camp Nou, ghi 30 bàn và giành 2 chức VĐQG, 2 Cúp Nhà Vua và 1 Cúp C2. Anh cũng là ngôi sao ở EURO 2000. Ngoài việc là người giỏi nhất, Figo còn là nhãn quan của Perez về một cầu thủ Madrid: đẹp trai, phong cách, tinh tế, gần như quý tộc. Pérez muốn mang hình ảnh đó trở lại Bernabéu. 

Sanz là kiểu nhân vật bình dân, mới giàu, thiếu đẳng cấp và văn hóa nền. Ông không đại diện cho tác phong quý ông lịch lãm mà nhiều CĐV-cử tri của Real có, và Sanz cũng kém cỏi về quản lý tài chính. Tới cuối nhiệm kỳ của ông, Madrid gần như phá sản.

THÀNH CÔNG TRONG CẢNH TRANH SÁNG TRANH TỐI
Chặng đường của Pérez tới ghế chủ tịch chẳng liên quan mấy tới bóng đá. Sau khi xong nghĩa vụ quân sự bắt buộc và tốt nghiệp Đại học Kỹ sư Dân dụng Madrid, ông dạy ở trường này 3 năm, nhưng tham vọng ông không phải là gõ đầu trẻ. 

Năm 1973, ở tuổi 26, ông trở thành giám đốc Asociación Española de la Carretera (AEC), một nhóm vận động hành lang cho các công ty làm đường cao tốc. 3 năm sau, người bảo trợ cho ông ở AEC, Juan de Arespacochaga, lúc này đã là thị trưởng Madrid, thuê Pérez điều hành mảng dịch vụ vệ sinh đang tăng trưởng chóng mặt của thành phố. 

Năm 1979, TBN chuyển sang chế độ dân chủ, và nhân vật 32 tuổi Perez là ngôi sao đang lên của đảng cánh hữu do Thủ tướng Adolfo Suárez đứng đầu. Ông lẽ ra đã làm bộ trưởng nếu như các cử tri TBN không chọn Đảng Xã hội trong cuộc bầu cử hồi năm 1982.

“Tiếng gọi thật sự với Florentino là chính trị”, Maroto nói. “Ông ấy từng nói thế, nhưng ông ấy nhận ra rằng càng bị chú ý thì bạn càng yếu đuối. Florentino đích thực hành động trong bóng tối mà thôi, đó không phải là người bạn thấy ở nơi công cộng”. 

Nhờ sự nhanh nhạy trong kinh doanh và thời buổi hỗn loạn ở Tây Ban Nha, Perez nhanh chóng leo lên hàng ngũ ông trùm ngành bất động sảnNhờ sự nhanh nhạy trong kinh doanh và thời buổi hỗn loạn ở Tây Ban Nha, Perez nhanh chóng leo lên hàng ngũ ông trùm ngành bất động sản

Năm 1983, Perez mua lại một công ty xây dựng nhỏ vừa phá sản tên là Construcciones Padrós với giá 1 peso. 17 năm sau, công ty này trở thành môt tổ hợp tên gọi ACS, với 27.000 nhân công và doanh thu hàng năm hơn nửa tỉ peso. Công ty đặc biệt giỏi trong việc thắng thầu các dự án hạ tầng, lúc đó do chính quyền bảo thủ Partido Popular lựa chọn.

“Thành công trong kinh doanh của Florentino liên quan nhiều tới giai đoạn ông làm chính trị trong cảnh tranh tối tranh sáng của thời kết thúc chế độ độc tài”, Thilo Schäfer, nhà báo người Đức ở Madrid viết cho tờ Financial Times đầu những năm 2000, kể. “Mọi doanh nhân trong ngành xây dựng đều cần quan hệ với chính quyền, và ông ấy đã làm được. Vào lúc ông ấy làm chủ tịch Real Madrid, ông ấy đã sở hữu một trong những công ty xây dựng lớn nhất ở TBN”.

NGƯỜI MANG TỚI NHỮNG ĐIỀU MỚI MẺ
Pérez cũng thành công trong đời sống riêng tư. Năm 1970, ông gặp cô gái 21 tuổi María Ángeles Sandoval, tức Pitina, làm việc ở cửa hàng bán đồ xa xỉ Corte Inglés và xuất thân tầng lớp trung lưu. Họ kết hôn 8 tháng sau và có 3 con. Năm 2000, hai vợ chồng họ vẫn sống trong căn nhà khá khiêm nhường ở Chamberí, gần Bernabéu, và Pitina điều hành cửa hàng đồ dệt may của bà gần đó.

“Ông ấy luôn mơ trở thành chủ tịch Real Madrid”, Maroto nói. “Khi ông ấy gặp vợ, ông ấy đã yêu cầu bà trở thành cử tri của Real. Ông có 29 vé xem cả mùa ở Bernabéu cho ông ấy và cả gia đình - anh em, anh chị em dâu rể, bố mẹ, con cái, cháu. Ông ấy sẽ trả tiền hết cho số vé đấy. Bất cứ khi nào gia đình lớn có một thành viên mới, người đó cũng ngay lập tức trở thành thành viên có quyền bỏ phiếu của Real Madrid”.

Tháng 7/2000, trong cuộc bầu cử chủ tịch Real, Perez hiểu rằng các CĐV Madrid thích chiến thắng, nhưng họ còn muốn nhiều hơn thế, muốn điều gì đó như sự trở lại với Madrid những năm 1950. Ông thuyết phục họ ông hoàn toàn nghiêm túc trong việc mua Figo bằng cách thề sẽ trả tiền mua vé cả mùa cho toàn bộ 70.000 cử tri của CLB nếu ông thất bại. 

“Cảm nhận về những senor đá bóng - mã thượng, nam tính, tinh tế, và thông thái - là điều ông ấy muốn mang trở lại”, Maroto nói. “Đó là giấc mơ của ông ấy, tái hiện thời đại của Gento-Di Stéfano-Puskás và giành mọi danh hiệu có thể”.

Sự xuất hiện của Perez mang đến hy vọng mới cho các CĐV RealSự xuất hiện của Perez mang đến hy vọng mới cho các CĐV Real

Việc mua Figo là động thái rõ ràng để gây sự và làm tổn thương Barcelona. Ở tuổi 27, Figo đang ở đỉnh cao sự nghiệp, và cảm thấy bị đánh giá thấp tại Barcelona. Quan hệ của Pérez trong lĩnh vực ngân hàng giúp ông huy động được số tiền cần thiết cho cả phí chuyển nhượng và tiền lương.

Tân Chủ tịch Blaugrana Joan Gaspart, người đã hứa sẽ giữ được Figo trong nghị trình của ông, nói thỏa thuận đó là “vô đạo đức”, nhưng Figo khẳng định anh ra đi “với lương tâm hoàn toàn trong sáng”. 

“Tôi tự thấy mình là người biết giữ lời”, anh nói. “Ngay từ đầu, tôi đã biết mình sẽ chơi cho Real Madrid. Tôi muốn xin lỗi tờ Sport, nhưng là một cầu thủ chuyên nghiệp, tôi không thể tiết lộ mọi chuyện. Tôi cảm thấy cảm thông cho các đồng đội Barça của tôi và các CĐV. Nhưng cuộc đời là thế. Tôi đã cảm thấy mình là một Madridista rồi”.

Trong khi cơn giận ở Catalonia còn lâu mới nguôi, thì ở Madrid, các CĐV cảm thấy rằng họ sẽ bắt nạt được kình địch của mình trong rất nhiều năm sắp tới. “Năm 2000 đó, các cử tri Real đã bỏ phiếu cho Florentino vì ông ấy mang tới điều mới mẻ”, Maroto nói. “ “Florentino giới thiệu Luís Figo như một sự bảo đảm rằng ông có công thức để đè bẹp Barcelona”.

NHÃN QUAN LÀM ĂN ĐÁNG NỂ
Nhưng Figo mới chỉ là bắt đầu. Mùa Hè sau đó, Zidane tới, rồi Ronaldo năm 2002, và David Beckham, cầu thủ nổi tiếng nhất thế giới, năm 2003. Madrid ném tiền như điên, hơn bất cứ CLB nào trong lịch sử. “Chúng tôi là nhà cung cấp nội dung, như một xưởng phim, và có Zidane giống như có Tom Cruise vậy”, Maroto nói vào tháng 5/2002. 

Florentino liên tục nói rằng những cầu thủ đắt giá nhất thế giới cũng sẽ giúp ông làm ra nhiều tiền nhất và báo cáo tài chính 2005 của CLB cho thấy khoản lợi nhuận 43,2 triệu USD và nợ ngân hàng là zero! Dự báo thu nhập cho năm 2006 là hơn 432 triệu USD, tăng so với 170 triệu USD của năm 2000, và là mức kỷ lục trong lịch sử đội bóng. Một sân tập mới hoành tráng trị giá hàng trăm triệu USD, Valdebebas cũng ra mắt.

Tất cả nhờ vào nhãn quan làm ăn của Perez. Santiago Bernabéu từng mua một mảnh đất dự tính làm sân tập cho đội những năm 1950, lúc đó ở rất xa trung tâm thành phố. Nhưng năm 2001, nó đã trở thành đất vàng và sau khi Perez thắng cử, ông bán mảnh đất đó cho chính quyền, một mớ thỏa thuận cực kỳ phức tạp bao gồm quyền mua lại, thuê mướn, và cả nhượng các bất động sản sau khi xây đường. Tổng cộng, CLB thu về 404 triệu USD. Cũng đáng nhắc rằng ACS tham gia vào hầu như mọi gói thầu xây dựng lớn của khu đất và đảm trách xây 4 tòa tháp được đặt tên là Zidane, Figo, Ronaldo, và Beckham!

Trên nền tảng đó, điểm nhấn trong 5 năm nhiệm kỳ đầu của Perez là năm 2002, cũng là kỷ niệm 100 năm sinh nhật đội bóng. Lễ ăn mừng phải tạm hoãn khi Deportivo La Coruña bất ngờ đánh bại Madrid để giành Cúp Nhà Vua ngay tại Bernabéu. Nhưng ở Champions League, Real thắng lớn. Họ đánh bại đội ĐKVĐ Bayern Munich ở tứ kết, rồi hạ Barca chung cuộc 3-1 ở bán kết. 

Trận chung kết diễn ra ở Hampden Park, nơi họ dánh bại Eintracht Frankfurt 7-3 trong trận chung kết năm 1960. Lần này đối thủ lại là những người Đức: Bayer Leverkusen, và Madrid đã đánh bại họ đúng kiểu galáctico. Cú vô-lê của Zidane được coi là bàn thắng đẹp nhất lịch sử giải đấu, trong sự chứng kiến của Pérez, Di Stéfano, và cả nhà vua TBN Juan Carlos, một CĐV Los Blancos.

Perez rất thích kết thân với các chính trị gia như cựu thủ tướng Tây Ban Nha José María Aznar để đem về những lợi ích cho bản thân và cho RealPerez rất thích kết thân với các chính trị gia như cựu thủ tướng Tây Ban Nha José María Aznar để đem về những lợi ích cho bản thân và cho Real

Pérez đã thực sự thay đổi Real. Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Kofi Annan có mặt trên khán đài Bernabéu trong một trận đấu tháng 10/2003. Rồi thủ tướng TBN José María Aznar không lâu sau đó. Aznar là một CĐV Real nhiệt thành và không giấu giếm. “Khá thường xuyên, Aznar mang theo vợ, Ana Botella, người sau này sẽ là thị trưởng Madrid!” Schäfer nói. “Sau này, có phó thủ tướng của Đảng Xã hội Alfredo Pérez Rubalcaba, còn bộ trưởng, chủ tịch hội đồng địa phương, lãnh đạo các đảng phái… thì không đếm xuể”.

Cũng năm 2002, ở cương vị chủ tịch ACS, Florentino mua lại công ty xây dựng lớn nhất TBN, Dragados, với sự trợ giúp từ chủ ngân hàng quyền lực nhất nước, Emilio Botín ở Banco Santander. Công ty mới của ông, khá giống Madrid, trở thành công ty xây dựng lớn nhất thế giới. Đám cưới con gái ông, María Ángeles (ở nhà tên là Cuchi), vào tháng 9/2003 có sự tham dự của Figo, đội trưởng Raúl González, thị trưởng Madrid lúc đó Ruiz-Gallardón, và cả thủ tướng Aznar.

Tình cảnh Barcelona những năm đấy càng khiến chiến thắng thêm ngọt ngào với Perez: đội bóng xứ Catalonia về đích lần lượt các hạng 4, 4, và 6 trong các mùa sau khi bán Figo, liên tục thay HLV, nhưng chỉ toàn chuốc lấy thất vọng.

Chia sẻ

Bình luận 1