Kẻ bị CLB Nam Định sa thải lại giúp ĐT Morocco đi World Cup 2018
Hải Sơn (Theo These Football Times)

Chia sẻ

Bình luận 2

Hervé Renard vừa giúp Morocco lần đầu tiên tham dự World Cup sau 20 năm. Trước đó, ông là HLV duy nhất vô địch CAN với 2 đội tuyển quốc gia khác nhau. Dù sinh ra và lớn lên ở Pháp, Renard lại đặc biệt thành công khi làm việc tại châu Phi. Điều gì đã giúp HLV từng bị Nam Định sa thải - ngay khi còn chưa dẫn dắt trận đấu nào - lại thành công đến thế?

ĐÊM VINH QUANG CỦA "QUÝ ÔNG MẶC SƠ MI TRẮNG"
Bóng vào lưới. Trong khoảnh khắc ấy, Stoppila Sunzu trượt chân, ngã ra thảm cỏ. Các cầu thủ Gabon đổ gục xuống sân khi chứng kiến cú đá phạt đền cuối cùng đó. Lục địa đen rùng mình trước khi ăn mừng. Stoppila Sunzu là cầu thủ đá phạt đền thành công ở lượt thứ 9 quyết định, mang về chức vô địch CAN 2012 cho Zambia. Đồng đội ào chạy tới bên anh. Các cầu thủ Zambia cùng nhau chạy tới góc sân rồi quỳ xuống cảm tạ Chúa ban phước lành cho họ. Chỉ có duy nhất một cầu thủ vắng mặt ở đó.

Trận chung kết CAN cũng là trận đấu thứ 100 Joseph Musonda khoác áo ĐTQG Zambia. Anh buộc phải rời sân sớm vì gặp chấn thương. Chân anh đau tới mức không thể tự đi về phía băng ghế huấn luyện. Nhưng đúng lúc đó, một người đàn ông tầm thước, mạnh mẽ, mặc sơ mi trắng đến kéo anh dậy. Đó là HLV trưởng Hervé Renard. Ông không muốn để bất cứ cầu thủ nào bỏ lỡ màn cầu nguyện mừng chiến thắng cùng đồng đội. Người đàn ông ấy kéo Musonda đến góc sân, rồi ông nhảy qua bảng điện tử quảng cáo, để lại các học trò ăn mừng chiến thắng. Châu Phi chứng kiến một kỳ tích hiếm thấy trong bóng đá, còn Renard hiểu trong đêm đó, ông đã hoàn thành nhiệm vụ.

Renard từng đưa 1 Zambia tầm thường vô địch CAN 2012 và gắn liền với hình ảnh quý ông mặc áo sơ mi trắngRenard từng đưa 1 Zambia tầm thường vô địch CAN 2012 và gắn liền với hình ảnh quý ông mặc áo sơ mi trắng

Renard nổi tiếng vì luôn mặc áo sơ mi trắng trên băng ghế huấn luyện. Ông làm điều đó kể từ năm 2010, với niềm tin điều đó sẽ giúp ông giành chiến thắng. "Năm 2010, chúng tôi (ĐT Zambia) thắng trận đầu tiên trước Tunisia khi tôi mặc sơ mi trắng. Trận tiếp theo tôi mặc sơ mi xanh, chúng tôi thua Cameroon. Nhờ đó khi làm việc ở châu Phi, mọi người thường nhắc chuyện đó. Họ gọi tôi là 'quý ông mặc sơ mi trắng'". Đến CAN 2015, Renard đã "thoát y" khi ăn mừng cùng các cầu thủ Bờ Biển Ngà. Đó cũng là thời điểm đánh dấu ông trở thành nhân vật độc nhất vô nhị của bóng đá châu Phi: Vô địch CAN với 2 đội tuyển khác nhau.

Khó có thể tin một HLV thành công như vậy lại từng bị... Nam Định sa thải khi chưa cầm quân trận nào. Đầu mùa giải V.League 2004, Renard nhận lời dẫn dắt đội bóng thành Nam. Ông gây sốc với ban lãnh đạo khi thẳng tay gạt bỏ 2 công thần là đội trưởng Văn Sĩ và đội phó Trung Kiên khỏi danh sách những cầu thủ dự V.League 2004. Chính điều đó khiến ông bị thanh lý hợp đồng lập tức. Trước đó ông từng làm việc ở Anh và bị một đội bóng khác sa thải sớm: Cambridge United.

Renard từng tuyên bố "Rắc rối nằm ở chỗ mọi thứ quá đầy đủ khi ở Pháp". Có lẽ đó là lý do khiến ông chỉ cầm quân ở quê hương chưa đầy 5 năm trong gần 20 năm sự nghiệp huấn luyện viên. Là một gã du mục khi từng làm việc ở 8 quốc gia, Renard đặc biệt thành công ở châu Phi. Dù con đường đến thành công chẳng hề dễ dàng, nhưng "Hoàng tử châu Phi" đã vượt qua tất cả.

NGƯỜI BÌNH THƯỜNG CỐ GẮNG LÀM CHUYỆN PHI THƯỜNG
Khi Renard khởi đầu sự nghiệp huấn luyện, không một ai biết tới ông cả. Thời còn làm cầu thủ, Renard chỉ là một hậu vệ tầm thường. Cả sự nghiệp chơi bóng ở Pháp, ông chỉ được thưởng thức bóng đá đỉnh cao Ligue 1 đúng... 1 trận. Phần lớn thời gian ông chơi ở những đội bóng hạng dưới và giải nghệ khi mới 30 tuổi. Ở CLB đầu tiên dẫn dắt, SC Draguignan, Renard giúp đọi bóng này thăng hạng 2 lần trong 2 năm.

Đó cũng là lúc Renard được HLV Claude Le Roy, người có biệt danh "Cha Claude" ở Avignon để ý. Ông thuyết phục Renard cùng ông nhận lời tới Trung Quốc huấn luyện Thượng Hải Cosco, rồi sau đó tới nước Anh dẫn dắt Cambridge United vào năm 2004. Renard tham gia nhiều hơn vào công tác huấn luyện và đào tạo cầu thủ, trong khi Claude giữ vị trí HLV trưởng, truyền lại kinh nghiệm cho Renard qua từng trận đấu. Ông chính là người có ảnh hưởng lớn nhất đến sự nghiệp cầm quân của Renard sau này.

Giống như Renard, ông thầy Claude cũng nằm gai nếm mật ở châu Phi, dẫn dắt tới 8 đội tuyển quốc gia châu Phi trong sự nghiệp huấn luyện. Đó cũng là lý do khiến Renard thường muốn rời xa khỏi châu Âu để làm việc. Tại Zambia và Bờ Biển Ngà, rồi sau này là Morocco, Renard đều đạt được thành công đáng kể. Ông không thích châu Âu, bởi các HLV ở đó thường chỉ biết bỏ tiền ra tăng cường lực lượng rồi tung cầu thủ vào thi đấu.

Chỉ là 1 cầu thủ bình thường nhưng Renard có sự nghiệp huấn luyện ở các đội châu Phi đáng ngưỡng mộChỉ là 1 cầu thủ bình thường nhưng Renard có sự nghiệp huấn luyện ở các đội châu Phi đáng ngưỡng mộ

Châu Phi không thiếu những cầu thủ tài năng và mạnh mẽ về thể chất. Nhưng họ lại thiếu tư duy về chiến thuật cơ bản, thứ các HLV ở châu Âu có. Còn với Renard, ông đam mê việc truyền thụ kiến thức bóng đá cho các cầu thủ châu Phi. "Từ ngày đầu tiên tới châu Phi, mọi người đều hiểu nếu tôi không thể làm việc theo cách tôi muốn, tôi sẽ sớm về nước. Vậy nên không ai ép tôi làm chuyện gì cả", Renard nói như vậy. Nhưng thực chất, ông luôn cố gắng cân bằng.

"Dù có làm công việc gì chăng nữa, bạn cũng phải truyền tải toàn bộ tính cách, đam mê của bản thân và luôn là chính mình. Nhưng đừng làm giống nhau với cả 23 cầu thủ. Mỗi người trong số họ lại khác nhau về xuất thân, học hành, văn hóa, cuộc sống, môi trường bóng đá. Bản phải biết huấn luyện từng người họ dựa vào cảm nhận của họ. Đó là thứ tôi đam mê", ông chia sẻ.

"Từng chi tiết của họ, từ khuôn mặt, đến nụ cười và đôi mắt - nếu bạn đã thân với họ, bạn sẽ chẳng thể quên được. Tôi yêu lục địa này, yêu người dân nơi đây", Renard trìu mến nói về châu Phi. Ông không hề nói xã giao. Vợ hiện tại của ông là một bà góa người Senegal gốc Zambia. Ông có một cô con gái 9 tuổi với người phụ nữ này.

NƯỚC VÀ LỬA
Đằng sau hình ảnh của một HLV bốc lửa trên sân, Renard lại là một người đàn ông rất nhạy cảm. Điều này có được từ việc bố mẹ ông từng ly dị khi ông mới 9 tuổi. Để Renard có thể lớn lên trong môi trường tốt nhất, mẹ ông đã phải làm hai công việc một lúc. "Bà làm mọi thứ vì tôi, vì con trai duy nhất của bà", Renard bật khóc khi nói về mẹ mình.

Còn trên băng ghế huấn luyện, Renard thực sự là một con người mạnh mẽ, tới mức ông từng gặp không ít rắc rối. Ở CAN 2012, ông từng đấm thẳng vào hậu vệ Davies Nkausu vì dám trái lệnh ông. Còn ở CAN 2015, khi Bờ Biển Ngà đang bị Sierra Leone cầm hòa 1-1, Renard nổi điên vì thái độ thi đấu của các cầu thủ đến nỗi đập gãy ghế trong phòng thay đồ giữa giờ nghỉ hiệp 1. Sang hiệp 2, Bờ Biển Ngà ghi 4 bàn và giành chiến thắng 5-1. Bản thân ông cũng thú nhận mình không cố ý làm những chuyện như vậy. Chỉ là do cá tính ông mạnh mẽ tới mức nhiều khi không kiểm soát được.

Tính cách mạnh mẽ nhưng Renard rất biết cách khiến các học trò đồng lòng hướng tới thành công như ở ĐT Bờ Biển NgàTính cách mạnh mẽ nhưng Renard rất biết cách khiến các học trò đồng lòng hướng tới thành công như ở ĐT Bờ Biển Ngà

Renard có nhiều điểm rất giống Diego Simeone và Juergen Klopp, thậm chí ông còn có phần nóng tính hơn họ. Nhưng ông không bao giờ xúc phạm cầu thủ. Ở hai lần ông thiếu kiềm chế tại CAN, đội bóng ông dẫn dắt sau đó đều lên ngôi vô địch. Dường như những hành động mạnh mẽ ấy cũng là một phần để ông giao tiếp với các cầu thủ.

Nkausu hiểu rõ điều đó. Khi bị Renard đấm ngay trên sân, thay vì "bật lại" HLV hay run sợ, chàng hậu vệ này quay lại nhìn Renard rồi đặt tay lên vai ông. Nkausu hiểu Renard muốn anh thi đấu tập trung, và anh muốn Renard biết anh đã hiểu ý. Các cầu thủ đều yêu mến Renard nhờ tính cách mạnh mẽ ấy.

HOÀNG TỬ CHỈ HỮU DỤNG Ở... CHÂU PHI
3 năm sau kỳ tích vô địch CAN cùng Zambia, Renard nhận lời dẫn dắt Bờ Biển Ngà. Tuy vậy, nhiệm vụ lần này của ông hoàn toàn khác. Bờ Biển Ngà khi đó sở hữu lứa cầu thủ đầy tài năng nhưng chưa một lần vô địch châu Phi kể từ năm 1992. Nhưng với tài năng của mình, ông đã giúp Yaya Toure và các đồng đội lập nên kỳ tích. Bản thân Renard đi vào lịch sử khi là HLV đầu tiên vô địch châu Phi với 2 đội bóng khác nhau.

Nhưng đó là Renard khi cầm quân ở châu Phi. Tại đây ông được bóng đá lục địa đen kính nể. Còn ở ngoài nơi này, ông chỉ là người tầm thường. Khi đến Việt Nam, ông bị sa thải ngay trước khi mùa giải bắt đầu. Những nhiệm kỳ ông tiếp quản các CLB Pháp cũng thường kết thúc chóng vánh với trát sa thải.

Tháng 10/2013, Renard nhận lời dẫn dắt Sochaux với nhiệm vụ rất rõ ràng: trụ hạng. Không chỉ phải thích nghi với một môi trường bóng đá hoàn toàn khác khi còn làm HLV trưởng ĐTQG, Renard còn phải giúp đội bóng này trụ hạng. Họ chỉ giành được 7 điểm sau 12 trận đầu tiên.

Ông cố gắng làm mọi thứ, bao gồm việc đưa những học trò từ Zambia như Nathan Sinkala và Stoppila Sunzu tới Sochaux. Ông tham gia tập luyện cùng các cầu thủ, ăn cùng họ vào ngày diễn ra trận đấu. Nhờ đó, hy vọng trụ hạng của Sochaux dần le lói trở lại: Trận đấu cuối mùa Ligue 1 2013/14, họ cần thắng Evian để trụ hạng.

Tuy vậy, Renard lại không thể thành công khi tới các CLB như Sochaux, Lille hay cả Sông Đà Nam ĐịnhTuy vậy, Renard lại không thể thành công khi tới các CLB như Sochaux, Lille hay cả Sông Đà Nam Định

Nhưng Renard đã không làm được. Sochaux xuống hạng, và ông cũng ra đi sau đó 1 tháng. Đầu mùa giải 2015/16, ông tiếp tục nhận lời trở lại Pháp dẫn dắt Lille sau khi vô địch cùng Bờ Biển Ngà. Nhưng ông chỉ trụ lại được đến vòng đấu thứ 13. Lille mất Kalou và Origi như hổ mất nanh, và họ chỉ giành được 13 điểm, tụt xuống vị trí thứ 16.

Dù liên tiếp bị sa thải khi cầm quân ở Ligue 1, nhưng Renard vẫn nhận được những đánh giá tích cực. Tuy vậy, ông dường như phù hợp hơn với các ĐTQG, với những giải đấu tập trung vào từng thời điểm nhất định. Chiến công giành vé đi World Cup cùng Morocco cho thấy điều đó.

Mùa Hè tới, Renard sẽ lần đầu tiên được tận hưởng không khí một kỳ World Cup với tư cách HLV trưởng. Điều đó giống như quả ngọt dành cho ông, một người đã phải nếm quá nhiều trái đắng suốt 2 thập kỷ cầm quân từ Pháp, Anh và... Việt Nam.

Chia sẻ

Bình luận 2