Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Trước giải, Ba Lan tới Pháp với niềm hy vọng mang tên Lewandowski nhưng bây giờ, Kamil Glik – chỉ huy hàng thủ mới là niềm hy vọng của “Đại bàng trắng”.
TÔI LUYỆN BẰNG NHỮNG KỶ NIỆM ĐAU THƯƠNG
Ở Silesia, ngã ba đường của Ba Lan, Đức và CH Czech, không khó bắt gặp những công nhân đào mỏ làm việc trong điều kiện tồi tàn khó khăn. 

Họ quần quật trong những hầm mỏ tăm tối 14 tiếng mỗi ngày, bị giới chủ tư bản bóc lột. Ai nấy đều trong trạng thái say xỉn, uống để quên đi nỗi buồn thực tại, say rồi lại gây lộn rồi lên đồn cảnh sát. 

Cha của Glik – người sau này là thần tượng của giới trẻ thành Turin đã sống hơn nửa đời người trong hoàn cảnh ấy, từ những ngày còn là chàng thanh niên mới lớn tìm tới vùng khai thác quặng mong đổi đời. 

Glik đá bóng hay, và anh từng có 1 năm trải nghiệm ở Castilla, lò đào tạo trẻ Real Madrid. Glik chỉ trụ lại ngần ấy thời gian, một phần vì anh không thể cạnh tranh với chúng bạn sang chảnh tới từ những gia đình tài phiệt. 

Nhưng phần nhiều, vì Glik muốn về Ba Lan sống gần gia đình. Anh còn em trai nhỏ và mẹ già, những người yếu đuối dễ bị cha anh lên cơn đánh đập mỗi lúc con ma men ngự trị ông. Rồi mỗi khi ông ta lên cơn co thắt dạ dày, phải có người đưa đi bệnh viện, thanh toán viện phí. 

Năm 42 tuổi, sau nhiều năm vật lộn với căn bệnh ung thư dạ dày và xơ gan cổ chướng, cha của Glik qua đời vì cơn trụy tim đột ngột. 

Ấy vậy mà Glik không sợ hãi khi phải đối mặt với sự thật nghiệt ngã ấy. Vì anh thường xuyên trong cảnh dìu cha tới trạm xá, hay thức cả đêm trông người cha trực rống lên như con lợn bị cắt tiết vì cơn đau không dứt. 

Những trải nghiệm đau thương nhưng lại sát sườn với cuộc sống ngoài kia, nơi con người ta sẵn sàng chà đạp, đẩy nhau xuống bùn lầy vì lợi ích cá nhân đã tôi luyện một Glik sau này. 



NGƯỜI HÙNG THÀNH TURIN
Ở Torino, CĐV gọi anh là “Il terribile Polacco”, nghĩa là “người Ba Lan bất khuất”. Anh là đội trưởng người nước ngoài đầu tiên của CLB kể từ năm 1960, là biểu tượng của đội bóng này. 

Tầm ảnh hưởng và sức hút của Glik lớn tới nỗi NHM quên đi hình bóng huyền thoại Natalino Fossati. Chính quyền thành phố và CLB thì đang lên kế hoạch xây bảo tàng lấy tên Glik. 

Hàng năm, Glik được hội đồng Turin vinh dự chọn làm trưởng đoàn, đại diện cho hàng nghìn người tới ngọn núi Superga tưởng nhớ 39 cầu thủ và thành viên Torino tử nạn trên chiếc máy bay xấu số năm 1949. 

Cứ khi nào Torino gặp Juventus, Glik lại ra sân, bên phải chiếc áo khoác màu mận là hình con bò tót với các đường nét dập nổi. Mặt sau tấm băng đội trưởng, Glik in đậm dòng chữ: “Hôm qua là quá khứ. Tương lai thì vô định. Chỉ hôm nay có ý nghĩa”. 


Có những kỷ niệm buộc phải trân trọng, nhưng cũng có những ký ức mỗi người trong chúng ta chỉ muốn chôn vùi, như quá khứ cùng ông bố nát rượu, như thành tích đối đầu tệ hại của Torino trước Juventus. 

Trong lịch sử CLB, chưa bao giờ dân ngoại quốc được vinh dự trao cho quyền năng ấy. Nhưng Glik thì khác, thậm chí anh được tôn sùng như một người hùng cứu rỗi thành phố sau sự kiện Darmian rời thành phố thân thương về với Old Trafford hảo vọng, còn anh thì vẫn đứng đây.

Ba Lan, trên hành trình khám phá kỳ quan EURO, cần một thủ lĩnh như Glik – người luôn biết nên nhớ gì, cần quên gì và phải làm gì.

Chia sẻ

Bình luận 0