Song Vịnh

Chia sẻ

Bình luận 0

Nước Mỹ gần như đã hết kiên nhẫn với Klinsmann, đặc biệt sau trận thua Colombia ngay trong ngày khai mạc. Vậy, điều gì đã sai với Klinsi?
Ý TƯỞNG CỦA KLINSI
Tháng 8/2011, Jurgen Klinsmann có cuộc họp báo đầu tiên với tư cách HLV trưởng ĐT Mỹ. Diện một chiếc áo khoác hải quân bên ngoài sơ mi xanh, quần jean bạc và tóc cắt ngắn, để lộ vầng trán cao, Klinsi giống như một người California thứ thiệt, năng động và rất thể thao.

Ngay cả phong cách trả lời phỏng vấn của ông cũng cho thấy điều đó. Nó là sự kết hợp giữa tự tin, gần gũi, thẳng thắn và lồng ghép một cách khéo léo sự lạc quan. “Mỹ sẽ chơi với phong cách nào? Nó phải phản ánh văn hóa quốc gia. Nhìn vào những gì đội bóng trình diễn, tất cả phải biết bạn đang đại diện cho ai, và ở đâu?”.

Nghe thật quyến rũ. Người Mỹ tin rằng họ đã có một quản lý tuyệt vời. Ông ta am hiểu người Mỹ và muốn xác lập văn hóa Mỹ với bóng đá. Một ý tưởng táo bạo và đầy tham vọng đối với nền bóng đá non trẻ và thiếu định hướng.

Rồi thì Klinsmann dự định sẽ huấn luyện đội theo kiểu thung lũng Silicon phát triển một sản phẩm: Đầu tiên là xây dựng, thử nghiệm, tư vấn, chấm điểm và trước khi nhân rộng nó, cho chính khách hàng hiệu đính, tinh chỉnh. 

Ông cho rằng cuối cùng, đội tuyển sẽ có được tình yêu từ công chúng Mỹ bởi họ cũng tham gia vào quá trình tạo nên The Yanks. 

Klinsi cũng có niềm tin mạnh mẽ với dự án của mình bởi ông gắn bó với đất nước này quá lâu để biết được họ muốn gì. Ông có một căn nhà ở Huntington Beach, California. Vợ ông, Debbie Chin, là một ngưỡi mẫu quốc tịch Mỹ. Klinsi uống cafe vào buổi sáng, dùng đồ ăn sẵn vào buổi trưa và thích bữa tối với nước sốt cay như bất kỳ người Mỹ nào khác. 

NGƯỜI MỸ VÀ NỒI HẦM NHỪ
Tuy nhiên, cho đến nay, tất cả mang đến tác dụng ngược. The Yanks không tạo dựng một loại phong cách nào để có thể gọi tên. Hay nói cách khác, đó là một phong cách hỗn loạn, pha tạp và không hệ thống. Nó tự phát, vô kỷ luật và nếu có khoảnh khắc ấn tượng nào đó được tạo ra, thì đó là kỹ năng cá nhân chứ không phải dựa trên kế hoạch tập thể. 

Ông thiết lập đội bóng giống như một cỗ máy và giờ đây, chỉ đơn giản là nó không hoạt động. Các chi tiết đã không gắn bó với nhau, rời rạc và thiếu đồng bộ. 

Sau 5 năm, Klinsmann tự biến mình thành nhà kỹ trị, không còn khái niệm về đam mê, về sự sáng tạo, ném các cầu thủ trẻ vào sọt rác và có xu hướng tin tưởng những người gắn bó với ông lâu năm. Khi thất bại, điều HLV người Đức tích cực làm nhất chỉ là chỉ cố gắng bảo vệ sự bất lực của mình. 

Trong bài trả lời phỏng vấn tờ Wall Street Journal trước thềm Copa America 2016, Klinsmann than thở rằng một thế hệ tài năng đã biến mất và ông chỉ có trong tay những món hàng hết đát. Điều đó là vô lý bởi chính ông ném bỏ Emerson Hyndman, Matt Miazga, Jordan Morris và cả Lee Nguyễn, những cầu thủ chất lượng. Ông từ chối họ và bây giờ, đổ lỗi cho việc không có nhiều lựa chọn. 

Klinsi hứa hẹn nhiều. Nhưng nó không đến. Ông quyết tâm làm nên điều gì đó ở Copa. Kết quả là một trận thua tan nát ngay trong ngày mở màn giải đấu. Và thật trớ trêu, nó xảy ra tại California, nơi ông gắn bó và cố gắng biến thành một người Mỹ. 

ĐT Mỹ của Klinsmann vừa thất bại ê chể 0-2 ngay trên sân nhà trước Colombia trong trận mở màn Copa America 2016ĐT Mỹ của Klinsmann vừa thất bại ê chể 0-2 ngay trên sân nhà trước Colombia trong trận mở màn Copa America 2016
ĐT Mỹ của Klinsmann vừa thất bại ê chể 0-2 ngay trên sân nhà trước Colombia trong trận mở màn Copa America 2016

Không. Klinsmann không bao giờ là một người Mỹ. Đất nước này, khái niệm văn hoá được khái quát bởi thuật ngữ “Nồi hầm nhừ” (Melting-pot). Có nghĩa là phong cách Mỹ được hình thành bởi sự phong phú, đa dạng của những nền văn hoá và tư tưởng khác nhau. 

Nhà văn Mỹ Creveoeur nói rằng, những cá nhân thuộc đủ các dân tộc trà trộn nhuần nhuyễn thành một chủng tộc mới, và từ đó sẽ xuất hiện con người mới nhiều đặc điểm. Đó chính là bản sắc Mỹ.

Thay vì phát huy phẩm chất cá nhân, Klinsmann cố gắng mô phỏng họ. Nếu cần mẫu người như vậy, nước Mỹ đã không chọn Klinsi và trả cho ông 3,2 triệu USD mỗi năm. Họ muốn một người mang hệ tư tưởng khác, một văn hóa khác để góp chung vào cái “nồi hầm nhừ”. Klinsi, một người Mỹ “giả cầy” không hiểu điều đó. Ông không bao giờ hiểu.

Chia sẻ

Bình luận 0