John Terry: Cả gia đình là phường… trộm cướp
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 2

Với 4 danh hiệu ở giải Ngoại hạng cùng 2 lần đứng trên đỉnh cao nhất châu Âu tại các cấp độ khác nhau, John Terry là một trong những cầu thủ Anh thành công nhất ở thế hệ của mình. Nhưng đằng sau hình ảnh chiến binh hào hùng ấy là một Terry hoàn toàn khác, một con người sùng bài tín ngưỡng. 

Cứ sau mỗi chiến thắng của Chelsea tại Stamford Bridge, Terry và Lampard lại đi tiểu vào một bệ cố định dù nhà vệ sinh ở sân có 3 bệ khác nhau. Nếu Chelsea thắng tiếp trận sau, Terry gọi một đồng đồi khác vào xếp hàng chờ… tiểu tiện. Cứ thế, hành trình mang màu sắc tín ngưỡng ấy quay đều như biểu tượng cho sự thịnh vượng của Chelsea và cá nhân Terry. 

Năm 2008, tờ Express đã nhắc tới “phong tục” đi tiểu của Terry. Trong bài phỏng vấn đó, Terry đề cập thói quen chỉ đi tiểu vào một bồn cầu không những mang lại thành công kéo dài, nó còn giúp anh cảm thấy thanh thản vì những điều sai trái từng phạm phải. “Nó giống như cảm giác hàng tuần, bạn tới một nhà thờ, gặp cha sứ quen thuộc, thú nhận mọi tỗi lỗi và gột rửa tâm hồn”. Chắc hẳn, chẳng nhà thờ nào muốn chứa chấp kẻ theo đạo biến chất như Terry. 

Đấy chỉ là góc khuất nhỏ bên trong đời sống nội tâm của Terry. Thủ quân Chelsea thừa nhận: “Tôi rất mê tín. Tôi tin vào thế giới tâm linh. Liệt kê ra đếm cũng thấy 50 thói quen mà mọi người hay gọi là hủ tục. Nhưng không sao, tôi có đức tin, và tôi sẽ vượt qua mọi khó khăn”. 

CUỘC GẶP Ở MANCHESTER 
Tháng 5/2004, Terry và các đồng đội ở ĐT Anh tập trung ở Manchester chuẩn bị cho VCK EURO trên đất Bồ Đào Nha. Ít ngày trước giờ G, Terry lần đầu gặp Mourinho – người sau đó trở thành HLV trưởng của Chelsea. Mourinho tiến tới và giới thiệu bản thân. 

Hết màn chào hỏi, Mourinho nói với Terry: “Chúc các bạn may mắn. Nhưng tôi phải nói thật Terry à, cậu chưa bao giờ là người chiến thắng. Đừng lo, mùa tới mọi chuyện sẽ khác”. Năm đó, Chelsea về nhì ở Premier League dù đã nỗ lực bám đuổi Arsenal. 

Sau khi được làm việc với Mourinho, Terry bắt đầu tin vào thế giới tâm linhSau khi được làm việc với Mourinho, Terry bắt đầu tin vào thế giới tâm linh

Mùa 2004/05, Chelsea của Mourinho vô địch quốc gia, chấm dứt 50 năm hạn hán danh hiệu ở Tây London. Giờ phút đứng lên bục podium, Terry chợt nhớ lại màn đối thoại ngắn ngủi cùng ông thầy khái tính. 

Terry trước đó vẫn đau đáu rằng phải chăng, tồn tại thứ rào cản gì đó ngăn Chelsea tiến lên đỉnh vinh quang? Hay chỉ đơn giản là Arsenal mạnh hơn? Nhưng khi Mourinho đặt chân xuống Stamford Bridge, tất cả đảo chiều. 

“Ông ấy mang theo sức mạnh đặc biệt. Nghe Mourinho nói là chúng tôi cảm thấy phấn chấn, vào sân với 110% sức lực. Tin tôi đi, Mourinho là phép màu. Không có Mourinho, Chelsea không đổi vận được”. John Terry tin vào thế lực siêu nhiên từ ấy. 

VÌ CHÚA CỨU RỖI TÂM HỒN… HƯ HỎNG 
Trong nhiều năm liền, Terry trung thành với một thói quen trong từng công việc. Anh chỉ nghe đĩa CD của ca sỹ người Mỹ Usher khi lái xe tới sân tập. Chỗ đỗ xe tại Cobham của Terry không bao giờ thay đổi. Trong những lần toàn đội di chuyển bằng xe buýt tới sân khách, Terry luôn ngồi ở vị trí lơ xe vì tin rằng, người chỉ huy cần bao quát mọi thứ. 

Thật dễ hiểu cho đức tin của Terry bởi từ năm 2005, anh và Chelsea đã giành 16 danh hiệu lớn bé khác nhau. Tuy nhiên, không phải lúc nào Terry cũng sử dụng niềm tin nơi thần linh vào những việc đúng đắn. 

Đại gia đình Terry là một sản phẩm lỗi của nền văn hóa Ăng-lê. Sống trong căn biệt thự trị giá 3 triệu bảng, con trai hưởng lương cao ngất ngưởng nhưng ông bà Terry chẳng khác nào những kẻ lưu manh đốn mạt. Bà Sue là tay trộm đồ siêu thị khét tiếng tại khu phố Surrey, bị hệ thống siêu thị Tesco “cạch mặt”. Năm 2009, Sue rủ bà thông gia Poole đi… trộm túi đồ giá 800 bảng từ cửa hàng Marks & Spencer. Họ thản niên xách hàng ra xe mặc cho tiếng tuýt còi báo động của cảnh sát vùng. 

Gia đình Terry luôn luôn sống cùng những bê bốiGia đình Terry luôn luôn sống cùng những bê bối

Ông Ted còn bê bối hơn. Gã là tay bán cocaine dạo trong các công viên, từng lãnh án tù treo 6 tháng đặt dưới sự quản chế vì bị phát hiện giao dịch ma túy trong toilet của quán bar. Tháng 2/2010, Ted bị bắt gặp tuồn hàng cho… một phóng viên thể thao để tay này dừng theo dõi con trai ông ta trong bê bối tình ái cùng vợ Wayne Bridge, cậu bạn thân. 

Lại nói chuyện scandal “cướp vợ bạn” của Terry, trung vệ kỳ cựu hồi 2010 đăng đàn xin lỗi cô vợ Toni tội nghiệp thế này: “Anh biết anh có lỗi, đã làm em khổ, nhưng chuyện rồi sẽ qua thôi dù anh có tằng tịu với ai vì em biết không, anh trai anh, bác Paul đó, cũng ngoại tình mà có sao đâu. Chúa luôn tha thứ cho gia đình Terry!”.

Paul Terry tồi tệ hơn cậu em mình, khi ngủ lang với Lindsey Cowan, hôn phu của Dale Roberts – cậu em họ bên đằng ngoài, cựu thủ môn của Nottingham Forest. Roberts sốc nặng lúc biết chuyện, chọn cái chết đau đớn trên giá treo cổ.

Nhưng bên cạnh linh cữu của Roberts, bố mẹ Roberts giữ kín thân phận thằng cháu bất nhân, giải thích trước đám đông : “Nó và Cowan thực sự yêu nhau. Chúng chia tay vì không hợp nhau thôi. Con tôi chắc quá đau buồn mới làm điều dại dột”. Chuyện mãi sau này mới bị The Sun phát giác. 

CON CHIÊN LẠC LỐI 
Thiên chúa phân rẽ ánh sáng và bóng tối, gọi ánh sáng là “ngày” và bóng tối là “đêm”. Song dù sáng hay tối, những mảng màu khác nhau dưới hạ giới vẫn được Chúa che chở. Terry, phần tối của đấng tin lành nhận thức sâu sắc từng lời dạy trong cuốn kinh thánh. 

Vì có Chúa bảo vệ, tha thứ cho mọi tội lỗi mà anh và gia đình gây ra nên càng mê tín, Terry càng... sống lỗi. Mắc lỗi rồi, Terry lại cậy nhờ cửa thờ xin bình an. Cứ thế, con người ấy chưa bao giờ xứng đáng với địa vị xã hội được ban tặng nhưng ngạc nhiên thay, anh ta vẫn toàn vẹn. 

Ngày còn nắm băng đội trưởng Tam Sư, Terry bán vé vào cổng tham quan SVĐ Stamford Bridge, mỗi người lấy 50 bảng. Cả vụ đó, Terry chỉ thu về 10.000 bảng, chẳng thấm đâu so với thu nhập bạc triệu nhưng hậu quả khôn lường. Hôm ấy, Terry không biết anh bị các tay phóng viên giả làm du khách “chơi xỏ”. Capello định tước băng thủ quân nhưng FA lập tức lên tiếng bảo vệ Terry ngay khi nghe anh trình bày “Bán vé gây quỹ từ thiện trẻ em”. 

Nhưng sau rất nhiều scandal, Terry vẫn an nhàn hưởng phúc mặc kệ tiếng đờiNhưng sau rất nhiều scandal, Terry vẫn an nhàn hưởng phúc mặc kệ tiếng đời

Sự nghiệp đỉnh cao của Terry tưởng như đã chấm dứt cách đây 3 năm, lượt về mùa 2012/13. Thời ấy, Terry nằm ngoài kế hoạch sử dụng của HLV Benitez. Mức lương của Terry bị giảm 25.000 bảng/tuần, xuống còn 150.000 bảng/tuần. Trong khi đó, David Luiz – người cướp chỗ Terry được đề bạt tăng lương lên 120.000 bảng/tuần. Terry dọa giải nghệ do bất mãn nhưng ít tháng sau, Mourinho về nắm quyền, đưa trò cưng trở lại. Một năm sau, David Luiz phải khăn gói quả mướp sang PSG.

Cuộc sống chưa từng ngoảnh mặt với Terry. Từng đứng trước rất nhiều “bàn thua” trông thấy song cuối cùng, Terry chưa bao giờ phải vào lưới nhặt bóng. Muốn biết lý do ư? Terry bảo “Nhờ tôi mê tín đó”. 

Chia sẻ

Bình luận 2