Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Ivan Perisic là người mở tỷ số trong trận đấu với CH Czech bằng 1 cú sút quyết đoán. Dù Croatia của anh không giữ được 3 điểm nhưng Perisic vẫn xứng đáng được tán thưởng.
SÁNG BUÔN GÀ, CHIẾU ĐÁ BÓNG
Với nền tảng kỹ thuật cơ bản, kỹ năng chơi bóng hai chân như một, khả năng bứt tốc đoạn ngắn cực tốt cùng những cú sải chân hơn đối phương tới nửa người, Perisic là mũi khoan nguy hiểm nhất trong những đợt lên bóng thần tốc của Croatia. 

Nhưng ít ai biết rằng, ở quê nhà, chúng bạn gọi Perisic là Koka, tức “gà mái”. Công việc đầu tiên giúp Perisic kiếm ra tiền không phải đá bóng, mà là trông nom trại gà của gia đình tại vùng ngoại ô thành phố Omis, miền duyên hải Croatia. 

Tuổi thơ lam lũ, gắn liền với công việc “chợ búa, đồng áng” không làm Perisic nhụt chí. Hàng ngày, trên chiếc scooter xanh dương cũ kỹ, đằng sau là thùng hàng đựng những con gà đã qua sơ chế chờ chở tới nhà hàng, Perisic thoăn thoắt trên khắp nẻo đường để kịp giao hàng theo đúng tiến độ. 

Tới 5h chiều, khi mọi việc đã hòm hòm, Perisic lại cật lực phóng xe về nhà, vơ tạm bộ quần áo phơi ngoài hiên vốn mẹ anh thường dùng làm… giẻ lau. Perisic thuộc gia đình con buôn đích thực và vì vậy, cha mẹ anh không muốn con mình chạy lông nhông ngoài kia với một tương lai mù mịt. 

CHẶNG ĐƯỜNG GIAN NAN
Khi cái tên Perisic dần quen tai với giới chuyên môn địa phương, chiến tranh Nam Tư cũ nổ ra, kéo theo hệ lụy khôn lường tới tương lai của Perisic. Những năm sau, dù được Hajduk Split bật đèn xanh song để đến với bóng đá, Perisic cần nhiều hơn là tài năng. 

Nhà anh, “mang tiếng” là hộ kinh doanh kiểu mẫu, chắc nhiều tiền lắm nên nếu Perisic muốn đá bóng, bố mẹ anh phải trả khoản phí lót tay – điều chưa từng xảy ra trong lịch sử bóng đá Nam Tư cũ. 

Vào Split, việc tiếp theo của Perisic là gì? 6 năm trời, anh chẳng được ra sân phút nào trong đội hình đội một. Split, một đội bóng mang nặng tư tưởng cổ hủ còn sót lại từ thời chiến không thích “con nhà giàu”. 

Hè 2006, trong chuyến tập huấn tại Slovenia, Perisic tới hỏi HLV Zoran Vulic: “Khi nào em mới được đá đây”. Vulic lờ đi, coi như không nghe thấy. 

Perisic đã phải vượt qua rất nhiều rào cản để có được vị thế như ngày hôm nay

MÙA HÈ ĐỊNH MỆNH
Thật tình cờ, cũng trong mùa Hè định mệnh ấy, vài CLB chuyên nghiệp từ Ligue 1 tới đây thị sát. Một trong số đó, Sochaux đã nhận ra tài năng của Perisic. Ngay trong đêm, ông chủ tịch cử chiếc chuyên cơ tới đón Perisic, vòng qua Croatia đưa chị và mẹ anh. Ba người họ bấy giờ mới thực sự bắt đầu cuộc hành trình. 

Sochaux tạo điều kiện cho Perisic tập luyện, để anh hiểu thế nào là “bóng đá chuyên nghiệp”. Nhưng khi tới ngày hái quả, Sochaux lại để mất báu vật. Từ Pháp sang Bỉ chỉ mất 2 giờ lái xe, mà bóng đá Bỉ lại không hạn chế luồng cầu thủ từ ngoài khối EU. 

Thế nên, Perisic quyết sang Bỉ - với tham vọng “Xác lập vị thế độc tôn”. Ở Pháp cũng tốt, nhưng sẽ chỉ là kép phụ cho bậc đàn anh. Những nền bóng đá như Bỉ không phân biệt tuổi tác, ai giỏi là được. 

Hè 2011, tức một năm từ ngày chuyển sang khoác áo Club Brugge, Perisic đã đi vào lịch sử khi trở thành cầu thủ thứ 4 trong lịch sử từ Đông Âu nhận giải thưởng “Cầu thủ xuất sắc nhất” Jupiter League. 

Ngay lập tức, Perisic được triệu tập vào ĐTQG. Ở bất kỳ cấp độ nào, người ta cũng phải dè chừng với lối chơi đơn giản nhưng dứt khoát và quyết đoán. Perisic sút hai chân như một, anh sút mạnh và chuẩn tới mức mùa trước, trong trận Wolfsburg gặp Dortmund, Perisic chỉ bằng cú ra chân duy nhất đưa bóng đập cột tới… 3 lần. 

Croatia có Modric thổi hồn suốt 90 phút liên tục, nhưng nếu cần một khoảnh khắc đột biến, Perisic là người được chọn.  

Chia sẻ

Bình luận 0