Iniesta từng có cuộc lội ngược dòng ngoạn mục không kém Roma
Mạnh Tùng (theo The Guardian)

Chia sẻ

Bình luận 0

AS Roma vừa có màn lội ngược dòng không tưởng trước Barcelona khi thắng 3-0 ở lượt về dù để thua 1-4 ở lượt đi. Nhưng đội trưởng của “nạn nhân” Barca, Andres Iniesta, cũng từng có 1 cuộc lội ngược dòng ngoạn mục không kém như vậy ở ngoài đường biên.

Nhắc đến Iniesta, người ta sẽ nhớ ngay đến hai bàn thắng quý hơn vàng của anh ở Bán kết Champions League 2009 và Chung kết World Cup 2010. Và ít ai biết rằng giữa hai thời khắc quan trọng ấy, chàng tiền vệ nhỏ con này phải trải qua quãng thời gian đen tối nhất cuộc đời với chứng trầm cảm và ngỡ như có thể đánh mất tất cả. Nhưng có một định mệnh đã giữ Iniesta ở lại, tiếp tục sống và cống hiến, định mệnh từ trực giác của một người đa cảm.  Định mệnh mang tên “Bóng đá”.

Thời gian như ngừng trôi trước mặt Andres Iniesta và anh biết mình cần chờ đợi. Quả bóng nảy lên, lực hấp dẫn sẽ làm nó rơi xuống và đấy là lúc anh tung cú sút. Vào! Phút thứ 116 trận Chung kết World Cup 2010 ở Johannesburg, Iniesta lao thẳng đến cột cờ góc và cởi phăng chiếc áo đấu để lộ ra dòng chữ rất dễ đọc, mực xanh trên nền trắng: “Dani Jarque luôn bên cạnh chúng tôi”. Cách đó hàng nghìn km, cả đất nước Tây Ban Nha như nổ tung như át đi tiếng nức nở của Jessica. Nhòe đi vì dòng nước mắt nhưng cô vẫn thấy rất rõ: Dani, Dani yêu dấu của cô.

Bàn thắng trong trận chung kết World Cup 2010 đã giải tỏa nỗi ám ảnh trầm cảm cho Iniesta sau cái chết của người bạn thân Dani JarqueBàn thắng trong trận chung kết World Cup 2010 đã giải tỏa nỗi ám ảnh trầm cảm cho Iniesta sau cái chết của người bạn thân Dani Jarque

Chung kết World Cup 2010 là trận đấu đầu tiên Jessica theo dõi từ khi người chồng qua đời 11 tháng trước, ở tuổi 26. Giây phút quả bóng nảy lên, cô đang chăm chú nhìn vào màn hình, trên tay là cô con gái 10 tháng tuổi. Bàn thắng ấy có ý nghĩa rất quan trọng với gia đình nhỏ bé ấy và như chính Iniesta thổ lộ 6 năm sau thì đó là khoảnh khắc kéo anh ra khỏi “nơi tăm tối”.

Không có bàn thắng định mệnh ấy, Iniesta không rõ giờ mình đang trôi dạt nơi nào. Có thể phải rời xa mái nhà Nou Camp thân yêu hoặc không được mọi người yêu mến như bây giờ, biết đâu đấy. Đêm tối muộn trước trận Chung kết, Iniesta khẽ mở cánh cửa phòng khách sạn khi mọi người còn đang say giấc để… tập chạy dọc hành lang cho đến khi thỏa mãn, cho đến khi cảm thấy bản thân thật sẵn sàng cho trận chiến cuộc đời – dẫu những con mắt nghi hoặc vẫn đeo bám anh.

Sức mạnh của Iniesta không nằm ở cơ bắp mà là ở tinh thần. Năm 2009, anh giành chức vô địch Champions League và sau đó 1 năm là cúp vàng World Cup. Nghe có vẻ là khoảng thời gian tuyệt vời nhất đời một cầu thủ nhỉ? Không, đó lại là thời điểm khó khăn nhất với Iniesta. Anh không gặp chấn thương, không thực sự bị trầm cảm nhưng lại luôn trong cảm giác bất an, làm điều gì cũng thấy “không đúng”.

Iniesta đã thi đấu trận chung kết Champions League 2009 trong tình trạng chấn thương đến mức bác sĩ cảnh báo anh không được sút bóng. Chấn thương kéo dài đến tận giai đoạn tiền mùa giải và ngay thời điểm đó, Carles Puyol loan tin dữ: Người bạn Dani Jarque của Iniesta – đội trưởng Espanyol vừa qua đời. Cái chết quá đột ngột của người bạn thân khiến gã trai như bị xé nát cả thể xác lẫn tâm hồn đến nỗi không thể hoàn thành các bài tập trên sân bóng. Thấu rõ nỗi đau đớn của học trò, Pep Guardiola cho phép anh đi đâu đó để tìm lại mình.

Iniesta tiếp tục chơi bóng nhưng lại dính một chấn thương nặng hồi tháng 4/2010, thời điểm World Cup cận kề - sân khấu mà anh luôn khao khát, ánh sáng le lói suốt khoảng thời gian đau buồn vì sự ra đi của người bạn. Iniesta nói anh giống như đang “rơi tự do” vậy và cảm thấy cần tìm một chuyên gia tâm lý giỏi để thoát khỏi cơn giông tố cuộc đời. “Khi bạn cần giúp đỡ, đừng đứng đó, hãy đi tìm”.

Trước đó, Iniesta đã bị cảm giác “bên bờ vực”, “dễ tổn thương”, “có gì đó đang khủng bố tôi” vây quanhTrước đó, Iniesta đã bị cảm giác “bên bờ vực”, “dễ tổn thương”, “có gì đó đang khủng bố tôi” vây quanh

Âm thầm và kín kẽ, Iniesta từng bước từng bước đẩy lùi cảm giác “bên bờ vực”, “dễ tổn thương”, “có gì đó đang khủng bố tôi”. Iniesta không hé răng nửa lời với các đồng đội, có lẽ bản thân anh cũng đang giam cầm mình trong chiếc vỏ ốc, với những đớn đau không nói thành lời. 

Iniesta miễn cưỡng gọi tình trạng của mình là chứng “trầm cảm” nhưng trong tự truyện, anh tỏ ra thông cảm với những trường hợp “phát điên” vì trầm cảm. Hơn ai hết anh hiểu rõ, bệnh tâm lý nhìn đơn giản nhưng có thể để lại hậu quả khủng khiếp, làm suy kiệt cả một con người mà chỉ mới đây thôi còn là người hùng đưa Barcelona vào Chung kết Champions League.

Anh miêu tả tình trạng bản thân – te imponen respeto (tiếng Tây Ban Nha) – tạm dịch: Lo sợ, cảm giác lọt thỏm giữa hiện thực, bị đẩy xa khỏi con người xưa kia và không thể điều khiển chính mình. 

“Đó là những khoảng khắc khó khăn, khó chịu và dần đẩy lên cực điểm. Mỗi trường hợp có đặc điểm riêng. Bạn cảm thấy hồ nghi mọi thứ. Bạn có thể từ một người tuyệt vời trở thành kẻ sống dở chết dở rất nhanh thôi”.

“Tôi chưa đến mức đòi từ bỏ tất cả. Trong giai đoạn khó khăn, tôi nương náu tâm hồn mình vào bóng đá, vào những người xung quanh. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ dừng chơi bóng. Tôi dự cảm mình sẽ vượt qua tình cảnh này, dù có phải bước lên phía trước 1,2,3 hay 5 bước nữa. Người ngoài nghĩ rằng cầu thủ nổi tiếng thì mang một sinh mệnh khác hẳn, không gặp bất cứ trở ngại nào trong cuộc sống. Tất nhiên chúng tôi có những đặc quyền nhưng về cơ bản, tôi là con người giống các bạn”.

Giống ư? Hay thậm chí còn tồi tệ hơn? Áp lực cạnh tranh, tỏa sáng, bị truyền thông đeo bám và ti tỉ những chấn thương có thể gặp phải đã khiến cầu thủ trở thành một nghề khó khăn. Nhưng góc nhìn của Iniesta vẫn sâu sắc như thường lệ: “Chúng ta không phải những người tử vì đạo. Mỗi công việc đều có trở ngại riêng. Cha tôi làm nghề thợ xây và phải đối mặt với nguy cơ sập giàn giáo bất kỳ lúc nào nhưng vì cuộc sống, ông chấp nhận rủi ro. Tài xế xe tải cũng thế hoặc bất kỳ nghề nào khác. Các cầu thủ biết họ sẽ phải trưởng thành cùng những áp lực, chỉ trích, phải ngày một mạnh mẽ hơn nhưng tôi tin rằng, nhiều người không chịu đựng nổi”.

Tuy đã quen với áp lực từ năm 12 tuổi khi một mình gia nhập lò đào tạo trẻ Barca nhưng vẫn có khoảng thời gian Iniesta không thể là chính mìnhTuy đã quen với áp lực từ năm 12 tuổi khi một mình gia nhập lò đào tạo trẻ Barca nhưng vẫn có khoảng thời gian Iniesta không thể là chính mình

Iniesta rời quê nhà đến gia nhập Barcelona năm 12 tuổi, ngồi khóc thút thít một góc tường mỗi ngày. Đêm kinh khủng nhất với cậu trai chính là đêm đầu tiên ở La Masia, khi tiếng xe hơi của cha mẹ khuất dần sau màn đêm tĩnh mịch.

“Trở thành cầu thủ là một điều may mắn, những khó khăn không biến nghề này thành thứ tồi tệ. Đó chỉ là những điều không thể thiếu trong cuộc sống mà bất kỳ ai cũng từng trải qua. Tôi không nghĩ mình là ngoại lệ. Tôi dành cả cuộc đời ở Barcelona, sống với áp lực từ năm 12 tuổi. Nhưng nếu định mệnh chọn bạn trở thành cầu thủ, bạn phải luôn sẵn sàng không cần biết đến tuổi tác”.

Chứng trầm cảm gần 1 năm biến Iniesta như thành người khác, bản ngã cũng không còn. Nhưng rồi chuyến đi đến Nam Phi năm 2010 đã mang Iniesta trở lại, “giống như trở lại làm cầu thủ bóng đá thêm lần nữa”.

“Cầu thủ bóng đá” là thứ Iniesta làm tốt nhất: anh là người mà siêu sao Lionel Mesi cậy nhờ mỗi khi gặp bế tắc trên sân; là người giành hơn 30 danh hiệu lớn nhỏ, 2 cú ăn ba và gần như mọi danh hiệu tập thể cao quý nhất mà một cầu thủ bóng đá có thể giành được. Ở tuổi 34, Iniesta đã có một sự nghiệp lẫy lừng, trở thành hình mẫu của nhiều tài năng trẻ - những chàng trai muốn “chơi ở vị trí Iniesta”.

Hãy nhìn vào bức ảnh dưới đây.Anh đứng giữa vòng vây của 5 cầu thủ đối phương to lớn nhưng không hề nao núng. “Tôi không bao giờ nghĩ thể trạng nhỏ bé là bất lợi cả, ai cũng có điểm mạnh và cần phát huy. Đừng bắt tôi đánh đầu với một gã cao mét 8 chứ, hãy để tôi làm thứ tôi giỏi hơn anh ta”.

Với 1 thiên tài như Iniesta, khi anh thoải mái tư tưởng có thể phô diễn những kỹ năng siêu phàm dù có tới 5 đối thủ vây quanhVới 1 thiên tài như Iniesta, khi anh thoải mái tư tưởng có thể phô diễn những kỹ năng siêu phàm dù có tới 5 đối thủ vây quanh

Với Iniesta, bóng đá là trò chơi của trực giác. “Mọi thứ đến từ bên trong, trực giác mách bảo. Cần chiến thuật, chiến lược nhưng tôi hiểu bóng đá là thứ không thể đoán trước vì bạn phải đưa ra quyết định trong 1/1.000 giây. Bóng đến chân tôi chẳng có thời gian nghĩ là mình nên làm gì. Tôi chỉ tiếp tục nghe theo trực giác và điều gì đến sẽ đến… Ờ thì đôi khi nó không đến”.

Barcelona không thắng 2 trận liên tiếp dưới thời Guardiola năm 2008 và áp lực ngày càng đè nặng. Tại sao họ lại chọn gã tay mơ này mà không phải là Jose Mourinho cơ chứ?

“Mọi thứ khởi đầu không suôn sẻ cho lắm nhưng tôi tin vào Pep Guardiola. Tôi cảm thấy sự gắn kết và khi mà linh cảm mách bảo, tôi tin đó là sự thật. Tôi phải nói với ông ấy, ủng hộ ông ấy”.

"Chúng tôi đã trở lại từ EURO 2008, tới St Andrews và nhận ra rằng mọi thứ đã có nhiều sự thay đổi: việc tập luyện, sự giao tiếp và cả cách quản lý của huấn luyện viên. Mọi thứ đều thay đổi và chúng tôi cần điều đó.

Kể từ thời điểm đó, nếu bạn theo dơi, sẽ có những điều mà các HLV khác chưa từng làm trước đó: những cầu thủ phòng ngự tham gia điều phối bóng; thay vì đẩy những người chơi thấp lùi lại để nhận bóng khi tấn công, tất cả dâng cao hơn để hỗ trợ tấn công, tạo ra thêm nhiều phương án chuyền bóng. Cầu thủ có thể lao lên cao, thay vì việc bị giới hạn vị trí mình có thể dâng lên.

Tất cả những ý tưởng đó được thực hiện rất sớm từ những buổi tập đầu tiên. Gây áp lực lên đối phương ngay sau khi bị mất bóng. Nếu đối thủ mà có được 6 đường chuyền trong hoàn cảnh không bị vây rát, họ sẽ có được thế để tiến lên. Và cả thủ môn nữa, vị trí này cũng rất quan trọng. Khi bóng được đẩy về sâu phía dưới, tùy thuộc vào việc đối phương có một hay hai tiền đạo, mà thủ môn sẽ có phương án chuyền bóng. Cậu ấy sẽ cho đội có thêm ưu thế về quân số trên sân.

Pep Guardiola là người thấu hiểu Iniesta và đã giúp đỡ anh rất nhiều trong việc giải tỏa những căng thẳngPep Guardiola là người thấu hiểu Iniesta và đã giúp đỡ anh rất nhiều trong việc giải tỏa những căng thẳng

Pep biết cách thích ứng rất tốt và chắc chắn cũng sẽ làm tốt với triết lý này ở Anh. Ông ấy cũng có đội ngũ trợ lý am hiểu về giải đấu này, như Mikel Arteta chẳng hạn.

City đã có những bản hợp đồng tốt với một đội hình giàu tính cạnh tranh. David Silva là cầu thủ mà tôi đã ngưỡng mộ trong nhiều năm. Tôi nghĩ anh ấy thực sự rất đặc biệt. Các cầu thủ cũng sẽ học hỏi được thêm nhiều điều mỗi ngày từ kinh nghiệm của các đồng đội cũng như huấn luyện viên. Tôi đã học được rất nhiều điều từ Pep, ông ấy giúp tôi cải thiện bản thân mình và điều đó cũng sẽ xảy ra tại City.”

Trên tất cả, Guardiola luôn muốn Iniesta phải là chính Iniesta, bởi vì Iniesta là duy nhất, không ai có thể làm được những điều như Iniesta vẫn làm. Những trận đấu tại Fuentealbilla với bạn bè không giống với khi bước đặt chân lên thảm cỏ Camp Nou với 98.000 người hâm mộ đang ở đó. Nhưng bản thân Iniesta cũng hiểu điều đó và anh chỉ nói ngắn gọn: “Những gì tôi làm trên sân bóng, tôi đều đã thực hiện ở sân trường. Và những gì tôi đã thể hiện năm 12 tuổi, đến tận bây giờ vẫn vậy”, đội trưởng Barcelona kết lời.

Chia sẻ

Bình luận 0