Ibrahimovic: Sản phẩm mọi rợ Bắc Âu hay thiên tài quái dị?
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 1

Trong những ngày này, Ibrahimovic đang chạy đua ráo riết với thời gian để kịp trở lại đội hình Man Utd vào đầu tháng 12. Ngoài thời gian trong phòng gym, Ibrahimovic thường xuyên tới các võ đài theo dõi boxing chuyên nghiệp. Và anh ta tiếp tục mang bản tính ngạo mạn và… lỗ mãng từ sân cỏ vào sàn đấm bốc, với một phát biểu mới nhất ở Cardiff, xứ Wales. 

Ibra đã trực tiếp dự khán màn so găng giữa Anthony Joshua và Carlos Takam vào cuối tuần qua trong trận tranh đai vô địch hạng nặng thế giới. The Sun cho biết, Ibra đã tới phòng của Joshua và động viên tay đấm trẻ: “Cậu hoàn hảo rồi. Cậu việc gì phải cố gắng hay chứng tỏ cho ai. Không ai giỏi hơn cậu. Tự tin mà đấm”. 

Sau khi trận đánh kết thúc, Ibra đã chia sẻ với phóng viên thực địa rằng trọng tài chính quá kém, còn không hiểu biết bằng 1,8 vạn khán giả trên sân nên mới kéo dài trận đấu sang tận hiệp thứ 10. “Ông ta không nên đi làm nghề”, Ibra tiếp tục thói quen kích bác. Dường như, 8 tháng ngồi ngoài vì chấn thương không làm “độ tự sướng” của Ibra giảm đi. 

VÌ SAO IBRA BỊ HẮT HỦI Ở QUÊ NHÀ? 
Dân Bắc Âu xưa nay được nhớ tới nhờ phẩm chất khiêm nhường dù sở hữu chỉ số GDP cao hàng đầu thế giới. Đời sống tinh thần ở đây bị chi phối bởi “luật Jante”, đạo luật 10 điều nhắc nhở con người ta về sự tự chủ bản thân, loại bỏ thái độ khoe khoang, ham hố hư danh. 

Trước khi luật Jante lần đầu xuất hiện trong cuốn “Dấu chân người tỵ nạn” năm 1933, Scandinavi là vùng đất man rợ. Nơi đây được trị vì bởi tính nhỏ mọn, thói ích kỷ, những tin đồn thất thiệt và các màn đâm sau lưng chiến sỹ. Aksel Sandemose, tác giả của cuốn sách ấy đã vẽ lại bức tranh toàn cảnh về ngôi làng Nykobing, đảo Mors, nơi ông sinh ra và lớn lên (đổi tên thành Jante trong truyện). 

Xuyên suốt tác phẩm, từng con người tại miền quê nhỏ bé được phác họa chân thực dưới những bí danh khác nhau. Ai cũng dè chừng, luôn trong tâm trạng thấp thỏm, sợ hàng xóm chơi xỏ. 

Khi xuất bản cuốn sách, Sandemose đang đau khổ tột cùng vì bị con trai buộc tội ấu dâm và loạn luân. Ông muốn mượn câu chữ để nói lên nỗi lòng và hy vọng sự tha thứ của cộng đồng rằng, chính cái xã hội thối nát đã đẩy ông vào con đường tội lỗi. Nhân đó, Sandemose nói lên ước mơ được là chính mình. Chỉ xã hội dân chủ, nơi tất cả sống ngay thẳng, bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau mới đáp ứng nguyện vọng ấy của Sandemose.

Dù là ngôi sao nổi tiếng nhất đất nước nhưng Ibra không được chào đón ở quê nhà Thụy Điển vì thói kiêu căng đi ngược truyền thống quê hươngDù là ngôi sao nổi tiếng nhất đất nước nhưng Ibra không được chào đón ở quê nhà Thụy Điển vì thói kiêu căng đi ngược truyền thống quê hương

Luật Jante tác động mạnh vào tâm lý đám đông. Rất nhiều người có cùng suy nghĩ như Sandemose, nhưng chưa ai dám lên tiếng. Chỉ tới khi cuốn tiểu thuyết viễn tưởng ra đời, người Scandinavi mới chấp nhận thôi sống “lỗi” và thay đổi. 

Nếu có dịp ghé thăm Scandinavi, bạn dễ dàng cảm nhận hơi thở Jante trong sự sống nơi đây. Người ta thường nói rằng luật Jante nghĩ nhiều đến sự bình đẳng và tính cộng đồng hơn là từng cá thể. Nó thích hợp với xã hội dân chủ, và không ủng hộ sự cạnh tranh. 

Ibrahimovic, một sản phẩm của văn hóa Jantelagen, lại không mang chút dòng máu Jantelagen nào. Hễ khi nào Ibra mở miệng là người nghe há hốc miệng, nuốt trọn từng câu từng chữ, ghi vào bộ nhớ và đem câu chuyện ấy ra bàn tán cả tháng trời. Ibra tự xưng anh không cần Ballon d’Or vì danh hiệu ấy chỉ dành cho dân hạ giới. Hai năm trước, Ibra nói rằng nước Pháp cần đập tháp Eiffel và thay vào đó là tượng cá nhân anh. Còn mới đây, Ibra – một kẻ ngoại đạo – chỉ trích trọng tài hàng đầu của quyền anh.

THIÊN TÀI LÀ PHẢI… ĐIÊN
Giới nghiên cứu tâm lý rất thích thú mổ xẻ tính cách Ibra. Anh có tài, nhưng hay “nổ” . Ibra có tinh vi không? Có. Nhưng anh ta có được quyền tinh vi không? Có nốt. Đấy không phải nhận xét của những CĐV phát cuồng vì Ibra. Đó là suy nghĩ của chuyên gia trong cuộc. Họ là Rune Smith – phóng viên đầu tiên được chứng kiến tài nghệ của Ibra, là Hasse Borg – cựu giám đốc thể thao Malmo, người trực tiếp tuyển dụng Ibra. 

“Borg bảo tôi tới sân ngay, ông ấy không tin vào thứ phép thuật đang tận mắt nhìn”, Smith kể với Bleacher Report. Smith nói tiếp: “Mấy bạn học viên lớn tuổi phát bực vì không lấy nổi bóng từ chân cậu ấy. Bọn tôi hay bảo Ibra giống gã khổng lồ xanh Hulk. Nhưng cậu ta khéo phát sợ, kỹ thuật phải gọi là thượng thừa. Thật không thể tin nổi”. 

Ngày 28/2/2000, Ibra lần đầu tiếp xúc với truyền thông một cách chính thức. Trong bài phỏng vấn dài 2 trang báo trên tờ Kvallsposten, Ibra hạ quyết tâm vô địch giải hạng nhì và tiết lộ, anh sẽ khoác áo Inter trong 3 năm nữa. Một năm trước, Malmo trải qua cú sốc lớn khi chịu cảnh xuống hạng sau 64 năm chinh chiến ở giải đấu cao nhất Thụy Điển. 

Mùa ấy, Malmo giành quyền thăng hạng với ngôi á quân. 4 năm sau, anh cập bến Địa Trung Hải và cũng chỉ mất thêm 2 năm nữa, Ibra là người của Inter. “Ibra chém gió ư? Không, tôi không nghĩ vậy. 17 năm qua, Ibra đã nói là làm”, Smith và Borg chung nhận định. 

Nhưng với Ibra, việc không được chào đón ở quê hương cũng chằng đáng bận tâm bởi cuộc sống hiện tại của anh vẫn đang quá tốt đẹp: nhiều tiền, nhiều danh vọng và vẫn đang được trọng vọng tại CLB nổi tiếng nhất thế giớiNhưng với Ibra, việc không được chào đón ở quê hương cũng chằng đáng bận tâm bởi cuộc sống hiện tại của anh vẫn đang quá tốt đẹp: nhiều tiền, nhiều danh vọng và vẫn đang được trọng vọng tại CLB nổi tiếng nhất thế giới

Tài năng nhưng Ibra không được đón chào ở quê nhà. Luật Jante và người Thụy Điển không chấp nhận một nhân cách như Ibra. Từ năm 2010, Ibra đã suy nghĩ nghiêm túc về ý định từ giã sự nghiệp quốc tế. Ngoại trừ Malmo, CLB nuôi dưỡng đam mê bóng đá của Ibra, ai ở quê nhà cũng ác cảm với Ibra. Ở đây, người ta không thích những ngôi sao như Ibra đến và giới thiệu về bản lý lịch hoành tráng.

Bóng đá, ngành công nghiệp siêu lợi nhuận, cấu thành bằng rất nhiều tiền và danh vọng, nơi thành công được đo đếm bằng thu nhập, vẻ ngoài bắt mắt và sức hút với báo giới. Ibra là một ngôi sao thực thụ, kiểu thành đạt điển hình trong nghề nghiệp này. Nhưng anh không thể thành công theo tiêu chuẩn “Thành công là không nhắc tới… thành công” hay “Bạn không biết mình là ai, cũng không thông minh hơn ai” của luật Jante. 

Ibra không đáp ứng lấy nổi một tiêu chí của luật Jante. Vì thế, anh bị tẩy chay ngay nơi chôn rau cắt rốn. Nhưng chuyện đó có thật sự quan trọng nữa không? Không, vì anh sống trong thế giới bóng đá, chứ không phải thế giới của Jante. 

Và vì, Ibra vẫn đang sống những ngày đẹp đẽ nhất cuộc đời. Anh đã 37 tuổi nhưng vẫn nằm trong kế hoạch sử dụng của một HLV khó tính bậc nhất như Mourinho. Anh chấn thương hơn nửa năm, nhưng luôn được để dành một chỗ ở CLB thành công và giàu truyền thống nhất nước Anh, là Man Utd.

Chia sẻ

Bình luận 1