Hãy công bằng với nghệ thuật hắc ám của Mourinho
Hải Sơn

Chia sẻ

Bình luận 0

"Người đặc biệt" Jose Mourinho là một trong những huấn luyện viên bị ghét nhất. Lối chơi phản bóng đá, đi ngược lại mọi nguyên tắc của người yêu bóng đá đẹp khiến ông trở thành "ác quỷ" trong mắt cổ động viên. Nhưng hãy biết đối xử công bằng và trân trọng Jose Mourinho, bởi bóng đá không thể thiếu những người như ông. 

Cuộc chiến giữa Jose Mourinho và Pep Guardiola giống như thể một cuộc đối đầu giữa Thiện và Ác. Thiện - Ác đối đầu đã luôn là tâm điểm xoay quanh những câu chuyện kinh điển. Thiên thần và Ác quỷ, Batman và Joker, công an và Tập đoàn Phan Thị,... những câu chuyện đó sẽ không thể hấp dẫn nếu không làm nổi bật lên hai mảng đối lập sáng - tối.

Văn học, điện ảnh cũng giống như bóng đá, đều là một lát cắt của cuộc sống, phản ánh cuộc sống trong đó. Mỗi trận đấu là một màn trình diễn, một cuộc đối đầu giữa các đội bóng. Đó có thể là một cuộc chiến cân bằng, giữa những kẻ giống nhau cả về tài năng lẫn thực lực. Số khác, bao gồm Mourinho, luôn yếu thế hơn và phải dùng đến mưu mẹo để chiến thắng.

Những kết quả bất đắc ý gần đây khiến Mourinho không vuiNhững kết quả bất đắc ý gần đây khiến Mourinho không vui

Trong những tác phẩm văn học và điện ảnh kinh điển, điều khiến khán giả chú ý nhất luôn là cảnh giằng xé nội tâm thiện - ác ở nhân vật chính. Bạn còn nhớ Harry Potter đã đau đớn thế nào với vết sẹo trên trán - là bằng chứng một phần hồn của Voldemort bên trong chứ? Cuộc chiến của cái thiện chống lại cái ác luôn bị xẻ đôi. Bóng đá cũng như vậy, và Mourinho bị cho là đại diện cho cái ác.

Bóng đá có đủ các nhân vật và bối cảnh như một bộ phim đầy sống động: Người hùng, kẻ ác, kẻ nổi loạn, đám sống ngoài vòng pháp luật, phù thủy, gã hề, kẻ ngốc, ẩn sĩ, kẻ khôn ngoan, vua, chiến binh, đủ mọi loại người. Giữa các hình mẫu nhân vật ấy, Mourinho chính là hình tượng điển hình nhất cho một kẻ quỷ quyệt.

Từ lâu, Mourinho đã luôn thể hiện quan điểm về một lối chơi phản bóng đá, phá bỏ hết mọi giá trị của bóng đá đẹp. Chân lý "cầm bóng nhiều hơn sẽ giành quyền chủ động" bị ông lật ngược thành "cầm bóng càng ít, càng ít mắc sai lầm hơn". Khi mọi CLB chạy theo lối chơi kiểm soát bóng, Mourinho nhường quyền kiểm soát cho đối phương để tận dụng sơ hở.

Căn bản do ông không có được những nhân tố theo ý muốnCăn bản do ông không có được những nhân tố theo ý muốn

Các đội bóng thường vào trận với tâm lý quyết thắng, còn Mourinho chủ trương "không thua trước đã". Ông quan niệm phải giành 1 điểm trước, sau đó mới nghĩ đến chuyện ghi bàn. Triết lý của Mourinho phản bóng đá, nhưng không hề phản khoa học. Bằng chứng là ông đã vô địch quốc nội ở 4 đội bóng ông từng dẫn dắt: Porto, Chelsea (3 cúp trong 2 nhiệm kỳ), Inter Milan, Real Madrid.

Thành công là minh chứng rõ nhất cho thấy Mourinho đã đúng. Điều gì đã hình thành nên cái "ác" trong con người Jose Mourinho? Hãy tìm hiểu về quá khứ của ông. Thuở thiếu niên, cậu bé Jose chứng kiến cảnh cha mình - cũng là một HLV - bị sa thải ngay trong đêm Giáng sinh.

Đến khi trưởng thành, Mourinho khao khát được chơi bóng chuyên nghiệp nhưng ông mãi chỉ là một cầu thủ nghiệp dư và sớm phải giải nghệ. Mourinho không có tài năng thiên phú với trái bóng như Antonio Conte hay Pep Guardiola. Thứ ông có - tài huấn luyện - được ông trau dồi và dùi mài trong hơn 10 năm làm trợ lý cho những HLV đại tài: Bobby Robson, rồi sau đó đến Louis van Gaal. Mourinho học ở họ chiến thuật, cách quản lý con người; để ông có thể cải tiến, vượt qua họ.

Thế nên, chiến lược của Mourinho mới không thành toànThế nên, chiến lược của Mourinho mới không thành toàn

Xuất thân của Mourinho không khác gì các nhân vật phản diện trong điện ảnh Hollywood. Họ bị dồn ép đến đường cùng, bị khinh rẻ, nhưng vẫn khát khao vươn tới đỉnh cao quyền lực. Những kẻ có tài năng thiên phú dùng tài năng đó để đường đường chính chính vươn lên. Mourinho không có, thế nên ông phải dùng tới mưu mẹo, thậm chí thủ đoạn. Cái ác của Mourinho tồn tại như một lẽ dĩ nhiên, bởi đó là động lực giúp bóng đá phát triển.

Khi Barcelona của Pep Guardiola vươn tới đỉnh cao bằng lối chơi tiki-taka, chính Mourinho đã khắc chế bằng đội hình tranh cướp bóng 1 kèm 1 từng người trên sân. Chiến công của ông với Inter Milan là bằng chứng cho thấy Barca không phải đội bất khả chiến bại. Dĩ nhiên, Mourinho cũng có những hành động xấu xí đáng lên án, như cách ông móc mắt Tito Vilanova thời còn dẫn dắt Real Madrid.

Phản ứng của ông sau mỗi thất bại, với vô vàn kiểu đổ lỗi khiến người hâm mộ có cảm giác Mourinho chẳng bao giờ muốn thừa nhận thất bại. Nhưng đó chính là con người của Mourinho: Một kẻ từng thất bại ê chề, giờ đây căm ghét thất bại hơn tất thảy.

Thực ra, Mourinho chính là một bậc thầy kiểm soát, kể cả thất bại và thời gianThực ra, Mourinho chính là một bậc thầy kiểm soát, kể cả thất bại và thời gian

Câu chuyện về Jose Mourinho là một bài học cho những người trẻ thấy trong bóng đá và cuộc sống, chẳng có gì dễ dàng đến với chúng ta. Nếu chỉ cần có cố gắng là thành công, sẽ chẳng có ai thất bại. Nếu cuộc chơi công bằng với tất cả mọi người, sẽ có tất cả huy chương được trao cho các vận động viên tham dự Olympic, thay vì 3 tấm ở từng nội dung.

Sự tồn tại của những nhân vật "hắc ám" như Jose Mourinho là tất yếu và không thể thiếu trong thế giới bóng đá. Ông mang đến mặt tương phản của bộ môn này, những mảng màu không hề mang sắc hồng. Nhờ những người như Mourinho, bóng đá mới trở nên thú vị hơn bởi những cuộc đối đầu giữa Thiện và Ác.

Chia sẻ

Bình luận 0