Grosso, người hùng từ trên trời rơi xuống của Azzurri
Hoàng Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Không một ai nghĩ rằng Grosso sẽ trở thành người hùng của Azzurri tại World Cup 2006, thậm chí cả chính anh. 29 tuổi, Grosso mới có giải đấu lớn đầu tiên trong sự nghiệp. 

NGƯỜI HÙNG KHIÊM TỐN
“Palla taglata… Messa fuori… c'è Pirlo… Pirlo… Pirlo… ancora Pirlo di tacco… tiro… .. Goooool…Gooooool… .Goooool… Grosso… Grosso… Goool… Gol di Grosso… Gol di Grosso… Gol di Grosso”. Sẽ thật vô nghĩa nếu chúng ta dịch những lời nói trên ra bất cứ một thứ ngôn ngữ nào khác. Đó là những gì mà Fabio Caressa, bình luận viên nổi tiếng nhất Italia đã hét lên sau pha ghi bàn của một Fabio khác - Fabio Grosso - trong trận bán kết giữa Italia và Đức ngày 4/7/2006.

Không một ai nghĩ rằng Grosso sẽ trở thành người hùng của Azzurri tại World Cup 2006, thậm chí cả chính anh. 29 tuổi, Grosso mới có giải đấu lớn đầu tiên trong sự nghiệp. Trước đó, ở chính Italia, tên tuổi của cầu thủ sinh năm 1977 cũng không quá nổi bật.

Grosso bắt đầu chơi chuyên nghiệp năm 1998 trong màu áo Abruzzese Chieti, đội bóng chơi ở Serie C2. Anh đá ở vị trí tiền vệ công trong 3 năm trước khi chuyển đến Perugia, nơi HLV Serse Cosmi chuyển Grosso xuống hàng thủ. Đó chắc chắn là một quyết định mang tính bước ngoặt, bởi Grosso như cá gặp nước ở hành lang trái hàng phòng ngự và lần đầu tiên được triệu tập vào ĐT Italia năm 2003.

Đây là bối cảnh diễn ra bàn thắng quan trong nhất của ĐT Italia trong khoảng 30 năm trở lại đây: đem lại Cúp Vàng thế giới thứ TưĐây là bối cảnh diễn ra bàn thắng quan trong nhất của ĐT Italia trong khoảng 30 năm trở lại đây: đem lại Cúp Vàng thế giới thứ Tư

Tháng 1/2004, Grosso chuyển tới Palermo, đội bóng lúc đó vẫn đá ở Serie B. Hậu vệ cánh này giúp Palermo thăng hạng và sau đó có một mùa giải cực kỳ thành công khi về thứ 6 tại Serie A, vị trí được dự cúp châu Âu. Phong độ tốt tại Palermo giúp Grosso có một suất trong thành phần Italia dự World Cup 2006 chỉ với kinh nghiệm vỏn vẹn 15 lần ra sân cho Azzurri trước đó.

Marcello Lippi ban đầu coi anh là người dự phòng cho Zambrotta bên cánh trái hàng thủ. Một chấn thương của Zambrotta giúp Grosso có tên trong đội hình ra sân ở trận đầu tiên với Ghana (Italia thắng 2-0).Trận tiếp theo gặp Mỹ, Zambrotta trở lại và Grosso bị tống lên băng ghế dự bị lập tức. Nhưng rồi một biến cố xảy ra trong trận đấu đó đã giúp Grosso có vị trí chính thức một cách rất tình cờ.

Hậu vệ phải Zaccardo có tình huống phản lưới nhà khiến Italia chỉ có 1 điểm trước Mỹ. Lippi quyết định điều Zambrotta sang cánh phải và Grosso là người đá chính bên cánh trái trong trận đấu cuối cùng vòng bảng gặp CH Czech. Italia đối đầu với Australia ở vòng 1/8 và Grosso bắt đầu tỏa sáng.

Azzurri gặp bất lợi lớn khi Materazzi lĩnh thẻ đỏ, giúp cho đội bóng xứ Kangaroo giành ưu thế trong phần lớn hiệp 2. Nhưng đúng vào phút bù giờ, Grosso có tình huống đi bóng vào vòng cấm Australia và đổ gục sau tình huống va chạm với hậu vệ Lucas Neil.

Chủ nhân của bàn thắng này là Fabio Grosso, một cầu thủ tên tuổi tầm thường, và đá dự bị cho người đang chạy đuổi theo anh để chúc mừngChủ nhân của bàn thắng này là Fabio Grosso, một cầu thủ tên tuổi tầm thường, và đá dự bị cho người đang chạy đuổi theo anh để chúc mừng

Người Australia sau đó mô tả cú ngã của Grosso “như bị rìu chặt thẳng vào chân” và so sánh động tác của anh với… cú nhảy xuống bể bơi của Ian Thorpe (huyền thoại bơi lội người Australia). Tuy nhiên, Grosso không quan tâm lắm bởi cú sút penalty của Totti sau đó đưa Italia vào tứ kết.

SÔ DIỄN CỦA CUỘC ĐỜI
Italia dễ dàng vượt qua Ukraine 3-0 ở tứ kết bằng cú đúp của Luca Toni và một pha lập công của Zambrotta, kết quả đưa họ đến trận bán kết với đội chủ nhà Đức. Westfalenstadion, sân nhà của Borussia Dortmund, là địa điểm diễn ra một trong những trận đấu kinh điển trong lịch sử World Cup. Sau 90 phút kịch tính, không có bàn thắng nào được ghi dù cả hai đội đều có những cơ hội.

Italia mở đầu hiệp phụ rất thiếu may mắn. Hai tình huống dứt điểm của Gilardino và Zambrotta đều chạm vào khung gỗ của Jens Lehmann. Người Đức cũng có những pha hãm thành đáng chú ý, nhưng cặp tiền đạo Klose và Podolski của họ đều không thắng được tài năng của Buffon.

Grosso đã là biểu tượng may mắn cho Italia trong suốt giải đấu, từ bàn thắng vào lưới Australia đến cú penalty hạ gục Bathez trong trận chung kếtGrosso đã là biểu tượng may mắn cho Italia trong suốt giải đấu, từ bàn thắng vào lưới Australia đến cú penalty hạ gục Bathez trong trận chung kết

Khi hiệp phụ thứ 2 chỉ còn 2 phút, Pirlo có cú sút chân trái thử tài Lehmann. Thủ môn Đức bay người cản phá, đưa bóng đi hết đường biên dọc. Các hậu vệ Italia đều dâng lên để tận dụng quả phạt góc ở thời khắc đặc biệt nhạy cảm. Del Piero là người thực hiện quả phạt. Bóng được phá ra khỏi vòng cấm, nơi Pirlo chờ sẵn.

Pirlo nhấn nhá vài nhịp, nhận thấy Grosso đang ở vị trí trống trải và thả quả bóng vào khoảng không ấy. Grosso không cần khống chế bóng, lập tức xoay người cứa quả bóng bằng chân trái sắc lẹm vào góc xa khung thành Jens Lehmanh. Thời gian ngừng lại. Người Đức câm lặng. Người Italia nổ tung. Tiếng hô “Gol di Grosso” kéo dài vô tận theo đường chạy ăn mừng của chủ nhân bàn thắng.

Ngay ở giây phút đó, các CĐV Azurri dường như đã thấy lại được hình ảnh ăn mừng của Marco Tardelli tại World Cup 1982. Bàn thắng sau đó của Del Piero sau một tình huống phản công mẫu mực là phát đạn ân huệ dành cho người Đức. Tiếng còi vang lên và “Andiamo a Berlino” – “Đến Berlin thôi!”, đó là khẩu hiệu nổi tiếng của BLV Fabio Caressa, sau này trở thành tên cuốn tự truyện của ông về kỳ World Cup 2006.

Và phần thưởng là Cúp Vàng, cho sô diễn lớn nhất đời cầu thủ của GrossoVà phần thưởng là Cúp Vàng, cho sô diễn lớn nhất đời cầu thủ của Grosso

Người hùng Grosso cùng Italia bước vào trận chung kết với Pháp. Trận đấu được nhớ đến bởi quả panelka lạnh lùng của Zidane, cú đánh đầu gỡ hòa của Materazzi và tình huống va chạm của hai cái tên này ở những phút cuối cùng hiệp phụ - tấm thẻ đỏ của Zidane sau pha húc đầu vào ngực Materazzi.

Nhưng dấu ấn cuối cùng, như một định mệnh, vẫn thuộc về Fabio Grosso. Sau 8 lượt sút luân lưu của cả hai đội, chỉ có David Trezeguet của Pháp không hoàn thành nhiệm vụ. Fabio Grosso là người sút quả cuối cùng cho Italia, một sự sắp xếp hơi khó hiểu khi trước đó anh chưa bao giờ thực hiện penalty.

Vì sao Lippi không để 1 trong 4 cầu thủ sút trước đó, những người quá quen với việc đá 11m (Del Piero, De Rossi, Materazzi, Pirlo) thực hiện quả quyết định? Câu trả lời có lẽ là “thần thái” của Grosso, người đã đem may mắn cho Azzurri trong suốt hành trình lịch sử. Cú sút của Grosso đánh lừa được Barthez, và anh chỉ có vài giây để ăn mừng một mình, bởi ngay sau đó các đồng đội đã lao đến để cùng Grosso tạo nên một cuộc khải hoàn bất tận.

Mùa Hè nước Đức là dấu mốc đáng nhớ nhất trong sự nghiệp của Grosso. Sự nghiệp ở CLB sau đó của người hùng World Cup không mấy khởi sắc. Anh chơi 1 mùa cho Inter, 2 mùa cho Lyon rồi trở về khoác áo Juventus trước khi giải nghệ năm 2012. Nhưng chỉ cần một mùa hè nước Đức và những dấu ấn không thể phai mờ, Grosso đã ghi tên mình vào lịch sử World Cup và Azzurri một cách vững chắc.

Chia sẻ

Bình luận 0