Giá như, Cazorla không tới Arsenal
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

“Cậu ấy có thể chơi bóng đỉnh cao đến năm 40 tuổi”, cố HLV Luis Aragones đã nhận xét như thế về Santi Cazorla sau kỳ EURO 2008. Nhưng vào dịp sinh nhật thứ 33, Cazorla đang cân nhắc nghiêm túc về quyết định giải nghệ. Một cái kết buồn của “Tiểu quỷ” - tiền vệ trung tâm xuất sắc nhưng sinh… nhầm thời.

Tại ngoại ô phía Bắc Tây Ban Nha bên trong ngôi làng Lugo de Llanera, trường tiểu học Colegio Publico loan tin gây sốc: Các hoạt động bóng đá trong trường bị đóng cửa. Lý do được nêu ra trong văn bản là ban giám hiệu lo ngại nền đất bê tông không phải môi trường lý tưởng cho trẻ nhỏ tập chơi. Hơn nữa, họ cũng lo ngại về vấn đề hô hấp của học sinh khi áp lưng sân bóng tạm bợ này là công trường mù mịt bụi cát. 

Nhưng hiệu trưởng của Colegio Publico đã tiết lộ lý do thật sự với nhà báo Alex Kay. Cái bóng của Santi Cazorla ở đây quá lớn, tới mức sau mười mấy năm, trường cũng không thể tìm ra một viên ngọc thô nào cho bóng đá nước nhà. 

Cazorla từng là niềm tự hào của cả một xứ sởCazorla từng là niềm tự hào của cả một xứ sở

Cazorla, cao 1m69, đã tìm thấy con đường sự nghiệp ở một trong những vùng kinh tế khó khăn nhất xứ đấu bò. Ở quê, hàng xóm thường gọi Cazorla la “Tiểu quỷ”. Anh thấp bé, lại đậm người nhưng sở hữu những kỹ năng trời phú với trái bóng. Cazorla nổi tiếng nhờ trò “xoay compa” đổi hướng di chuyển chỉ bằng cái quay người. Cazorla sút hai chân như một, sở hữu nhãn quan chiến thuật tuyệt vời và phân phối sức lực cho các chiến dịch vô cùng thông thái. 

Kể từ khi Cazorla tới Anh, dân làng Lugo de Llanera hình thành thú vui mới. Cứ tới trận đấu của Arsenal, cả xóm lại sum vầy tại quán bar duy nhất trong vùng, xem bóng đá và thưởng thức những ly cider.

Cider là trái tim trong mọi cuộc vui ở đây. Nó là đồ uống mang tính định danh của khu tự trị Asturias tại phía Tây Bắc đất nước. Người ta thường giơ chai rượu quá đầu và bắt đầu rót, tạo thành dòng chảy tạo áp lực xuống chiếc ly để những tinh thể trong lành nhất của thứ đồ uống truyền thống này được lan tỏa. Ăn kèm với thịt hun khói, bánh pudding đen và đậu trắng thì tuyệt cú mèo. 

Cứ mỗi lần về thăm nhà, Cazorla lại ghé quán bar và thưởng thức combo đồ ăn ấy. Tuy không đắt tiền, nhưng chứa đựng biết bao kỷ niệm.

Chủ quán là Ribero, bạn thuở thiếu thời của Cazorla. Họ chơi thân từ năm 9 tuổi và là đồng đội trong màu áo CLB bóng đá địa phương. “Lúc nhỏ, đi đâu tôi cũng thấy Cazorla ôm khư khư quả bóng bên người. Cậu ấy đá giải nào là đội vô địch giải đó”, Ribero nhớ lại. 

Với Ribero, Cazorla không phải là ngôi sao bóng đá. “Nó là bạn tốt nhất của tôi. Mà ở đây, không ai không quý nó cả. Vì Cazorla tốt tính lắm”, Ribero nói tiếp.

Ribero kể về một kỷ niệm 5 năm trước. Sau chức vô địch EURO 2012 của ĐT Tây Ban Nha, cả làng Llanera tổ chức tri ân Cazorla. Người Tây Ban Nha thích tiệc tùng nên ban đầu, trưởng làng định thuê một hội trường, dùng quỹ làng liên hoan. 

Nhưng lối đá kỹ thuật ở Arsenal đã khiến những nghệ sỹ như anh dính đònNhưng lối đá kỹ thuật ở Arsenal đã khiến những nghệ sỹ như anh dính đòn

Nhưng khi Cazorla quay về nhà trên một chiếc taxi màu hồng trông có vẻ cũ kỹ lắm rồi, anh không muốn màu mè. Cazorla mời tất cả tới quán bar của Ribero, tự tay mua áo đấu tên mình, ký tặng từng người và quây quần bên những con người đã cùng anh đi qua tuổi thơ. 

Một năm sau, Cazorla khai trương trung tâm huấn luyện thể thao mang tên mình, cách quầy rượu của Ribero 5 phút đi bộ. 

Ngày hôm ấy, mẹ Loli và anh trai Nando cũng góp mặt. Hai người họ hồ hởi nói về Cazorla với tâm trạng đầy tự hào. Cả nhà cũng mang theo bức tranh ký họa chân dung Cazorla, về một cậu bé luôn tiến thủ và thừa nghị lực vượt qua những giờ phút khó khăn nhất. Hôm đó, cũng là ngày giỗ 6 năm của cha đẻ Cazorla, qua đời vì một cơn đột quỵ. 

“Lúc nhỏ, hai đứa nó chỉ mê đá bóng thôi”, bà Loli chia sẻ.

Nando nói về anh trai của mình như con nghiện bóng đá. “Anh ấy chẳng thích gì trên trường cả. Có chăng là môn thể chất. Các cô giáo thậm chí đã khuyến khích Cazorla xem tivi để tăng trí tưởng tượng. Nhưng Cazorla lắc đầu với sóng truyền hình. Anh chỉ đá bóng mà thôi. 

“Nhà bọn tôi không có sách, nhưng đầy bóng. Hai anh ngủ cùng phòng, chung thần tượng Michael Laudrup và Hristo Stoichkov. “Anh em tôi làm vỡ không biết bao nhiêu lọ hoa và cửa kính rồi”, Nando nói về cuộc sống thuở nhở của hai người.

Cộng thêm hệ thống y tế tồi tệ của Arsenal, giờ Cazorla đứng trước nguy cơ không thể bình phụcCộng thêm hệ thống y tế tồi tệ của Arsenal, giờ Cazorla đứng trước nguy cơ không thể bình phục

Các HLV trong vùng kể lại, Nando là tiền đạo đầy tiềm năng. Cậu ta là đồng môn của David Villa ở Covadonga. Có mùa, Nando ghi 32 bàn, bằng đúng thành tích của Villa. Nhưng Nando, không giống em trai mình, muốn đi học văn hóa. “Bóng đá có lẽ chỉ là nghề tay trái của tôi được thôi”, Nando bộc bạch.

Trong khi đó, Cazorla sớm bộc lộ tài năng bẩm sinh. Lúc 5 tuổi, Cazorla phải đá đội 7 tuổi của anh trai vì không đội U5 nào chịu nhận anh. Khi 7 tuổi, Cazorla lại vào tập futsal với đội 10 tuổi vì ở ngoài kia, không còn ai là đối thủ xứng tầm của Cazorla. 

Năm Cazorla 11 tuổi, anh ghi tới… 170 bàn. Các tuyển trạch viên của Real Oviedo lập tức đưa Cazorla về trại huấn luyện. Phần còn lại tất cả đã rõ: Ở bất kỳ nơi nào đi qua, Cazorla đều là hơi thở của đội bóng. Và ở mỗi CLB, Cazorla lại tập thích nghi ở một vị trí mới mà chỉ sau một thời gian ngắn, người xem tưởng rằng anh ta đã chơi trong khu vực đó cả chục năm. 

Tại Villarreal, Cazorla đá cánh phải. Qua Malaga, Cazorla chơi biên trái. Về Arsenal, anh đá hộ công và sau này là tiền vệ trung tâm. Sinh ra ở thời đại bóng đá Tây Ban Nha bùng nổ tài năng ở tuyến giữa, với những Xavi, Iniesta, Silva, Fabregas, Cazorla vẫn có cho mình 77 lần khoác áo La Roja. 
Nhưng mỗi mảnh đời, mỗi số phận. Cazorla đã có 5 năm hạnh phúc tại Emirates, nơi anh là linh hồn của một trong những CLB giàu truyền thống nhất nước Anh. Cho tới ngày tai họa ập xuống. 

Anh giờ chỉ biết cầu nguyện vào phép màu mà thôiAnh giờ chỉ biết cầu nguyện vào phép màu mà thôi

Ở giai đoạn Arsenal chuyển giao thế hệ, vào đúng cái lúc họ cần một điểm tựa cả về chuyên môn lẫn tinh thần, Cazorla phải lên bàn mổ. Tác dụng phụ của những năm tiêm thuốc giảm đau vào gót chân không cho phép Cazorla tiếp tục đeo giày. Và cứ nhắc tới y tế, bệnh viện Arsenal luôn là nỗi ám ảnh với những cầu thủ tài hoa: Từ Diaby, Rosicky và giờ là Cazorla. 

Sơ suất của bác sỹ khiến vết mổ nhiễm trùng. 18 tháng, Cazorla trải qua 8 cuộc phẫu thuật lớn nhỏ. Anh phải lấy da ở khuỷu tay để đắp vào vết nhiễm trùng gót chân. Các bác sỹ từng lo ngại, Cazorla phải cưa chân chứ đừng nói gì tới việc chơi bóng. Nếu ba năm trước, nguyện vọng của Cazorla là một lần vô địch Premier League thì lúc này, anh chỉ ước có thể đi lại bình thường mà không cần tới chiếc nạng. 

Lại một nhân tài chôn vùi sự nghiệp đỉnh cao ở Arsenal. “Cazorla luôn được tôn trọng ở Arsenal, nhưng lẽ ra cậu ấy không đến đó thì sẽ chẳng bị sao cả”, Manuel Pellegrini – HLV của Cazorla ở Malaga bình luận. 

Chia sẻ

Bình luận 0