Evra, anh sinh ra màu đen, lớn lên anh màu đỏ
Du Đãng

Chia sẻ

Bình luận 6

Đôi khi, chúng ta bị kẹt lại giữa đi và ở. Trái tim lẫn lý trí nói với ta rằng nơi đây thật ngột ngạt và buồn tẻ, nếu ở lại ta sẽ không có được những tháng ngày vui vẻ. Nhưng nỗi sợ hãi lại nhanh chóng tìm đến, sợ sự ra đi của ta làm ai đó tổn thương, sợ cuộc sống ngoài kia không an toàn, sợ phá vỡ những cam kết gắn bó ta đã từng.

Nhưng oái oăm của đời người, nhiều cũng nằm trong hai việc, ít cũng nằm trong hai việc, thứ nhất là lựa chọn sai, thứ hai là quyết định tiếp tục ở lại với lựa chọn đó. Hành trình của mỗi số phận, suy cho cùng chỉ là đi - đến - và lựa chọn, người nào tìm được nơi mà mình thuộc về, nơi mà mình có thể là chính mình, thì người đó là người hạnh phúc.

Patrice Evra, ngày đầu đến Manchester, anh đã thốt lên: “Tôi cảm thấy đây như là định mệnh vậy, bởi chỉ tới khi trở thành cầu thủ của United, tôi mới tìm ra được chính bản thân mình. Nơi này phù hợp với cá tính của tôi. Mọi người ở đây đều có những điểm tương đồng và tôi có thể được làm chính tôi.”. Và từ ngày đó tôi biết rằng anh sẽ hạnh phúc.

Ngay khi đến Man United, Evra đã thấy mình là 1 Quỷ đỏ đich thựcNgay khi đến Man United, Evra đã thấy mình là 1 Quỷ đỏ đich thực

Người ta có thể cười để che đi niềm đau, lạnh lùng để giấu đi ham muốn, làm ngơ để vờ như đã quên và tảng lờ để không ai nhận ra mình là kẻ vừa “thả bom”. Chỉ hạnh phúc là điều duy nhất trên thế gian này không có vỏ bọc. Bạn không hé môi nhưng niềm vui bật lên từ ánh mắt, bạn không nói ra, nhưng cả thế giới đều nghe thấy sự rộn ràng.

Trong màu áo United, Evra như sống trong một trạng thái tinh thần hưng phấn cao độ, phấn khích trong các buổi tập, trong phòng thay đồ, trong các pha ăn mừng, trong những lời phát biểu. Trên sân, anh lên công về thủ với nguồn năng lượng dường như vô hạn. Mùa giải nào anh cũng là người có thời lượng thi đấu cao nhất với thể lực sung mãn và chất lượng chuyên môn trên cả sự đảm bảo.

8 năm gắn bó với Quỷ Đỏ là quãng thời gian tuyệt vời nhất trong sự nghiệp của Evra, như anh nói và như chúng ta thấy. Anh không chỉ là người thay thế hoàn hảo nhất cho huyền thoại Denis Irwin mà còn có phần trội hơn bậc đàn anh này nhờ sở hữu tốc độ tuyệt vời, kỹ thuật hảo hạng. Neville có thể chỉ tuyệt vời khi có Becks, nhưng Evra thì dù đó là Giggs, Park, Ronaldo, Nani hay Rooney thì vẫn tuyệt vời.

Tuy nhiên di sản lớn nhất mà anh để lại cho United, trong lòng người hâm mộ, không phải là những bàn thắng, những pha đi bóng như vũ bão, những cú vào bóng chỉ lệch nửa milimetre để trở thành hoàn hảo, những màn trình diễn mẫu mực của một hậu vệ trái xuất sắc nhất thế giới đương thời. Mà chính là tình yêu, tinh thần và khí chất của một Red Devil.

Gồng mình lớn lên ở vùng đất tồn tại hay diệt vong, trở thành một gã có xu hướng hay nổi giận và giải quyết vấn đề theo cách của Phồng Tôm, Evra đến United như con nước nhỏ hòa vào dòng nước lớn, nơi mà anh không thấy khác biệt về sự khẳng khái, quyết liệt của mình. Anh để dòng máu Quỷ chảy đều, thấm dần từng thớ thịt.

Evra luôn sẵn sàng chiến đấu vì M.U dù có bị các CLB khác vô cùng ghét bỏEvra luôn sẵn sàng chiến đấu vì M.U dù có bị các CLB khác vô cùng ghét bỏ

Evra tâm sự: "Tôi thường mua về những đĩa DVD về thảm hoạ Munich, về thế hệ của ngài Busby, về Bobby Charlton, George Best và Denis Law, về Cantona. Tất cả đều nói về lịch sử của CLB. Khi gặp gỡ mọi người ở CLB, tôi muốn biết những người đó là ai, họ đã làm gì cho CLB. Khi bắt tay với Sir Bobby, anh có thể cảm nhận được sự vĩ đại của ông ấy".

Đừng dại dột nói quá nhiều về người yêu cũ, nhưng một cô gái muốn biết mọi thứ về bạn, nghĩa là cô ấy yêu bạn. Khi một người đi tìm lịch sử, nghĩa là họ muốn trở thành một phần của hôm nay và mai sau. Nhìn vào quá khứ, thấy được tầm vóc, kế thừa bằng tầm vóc, thấy được huy hoàng, kế thừa bằng rạng rỡ, muốn đến tương lai phải mang trên vai lịch sử.

Evra biết mình là người con của Quỷ. Anh đủ hận thù để hôn logo United trên Allfail, đủ trung thành để khước từ Real hào nhoáng, đủ kiêu hãnh để nói “chúng tôi là 11 người đàn ông chơi bóng với 11 đứa trẻ”, đủ quảng đại để bầu cho Suarez là “Cầu thủ xuất sắc nhất” sau những rắc rối cùng tên, đủ ngông để khiêu khích, chế giễu mọi đối thủ, đủ mạnh mẽ để xốc dậy tinh thần cho đồng đội, đủ hài hước để trêu đùa cả Alex, đủ hoang dã để lao tới hét vào mặt bất kỳ ai.

Anh say sưa trong bầu không khí của Old Trafford, say sưa tắm mình trong dòng chảy bất tận của đội bóng. Giống như các cô gái lạc vào vương quốc thời trang, hàng hiệu miễn phí, các chàng trai lạc vào ốc đảo của game và bia được những chân dài mang tới tận miệng. United là thế giới huyền diệu của Evra, anh làm mọi thứ vì tình yêu dù đôi khi kẻ khác thấy đó là điều hợm hĩnh.

Đâu đó ngoài kia, bạn sẽ bắt gặp những lời bôi đãi kiểu như “Dù là gay nhưng tôi vẫn thích Ngọc Trinh” hay “Dù là fan Liverpool nhưng tôi vẫn thích Paul Scholes”. Evra không bao giờ xuất hiện trong những mệnh đề như vậy, người Liverpool ghét anh, người Man City ghét anh, người Arsenal ghét anh, kẻ thù ghét, đối thủ ghét, tất cả đều cay đắng ghét anh. Trừ United.

Cả thế giới ghét bạn, bạn là United, là người của United.

Tinh thần cống hiện và tình yêu Man United mãnh liệt của anh là thứ từ lâu đã không còn hiện diện tại Old TraffordTinh thần cống hiện và tình yêu Man United mãnh liệt của anh là thứ từ lâu đã không còn hiện diện tại Old Trafford

Khi trái đất được nâng lên bạn sẽ bị chao đảo, mất cân bằng vì sự thay đổi gia tốc cũng như trọng lượng. Thế giới túc cầu giáo cũng đang chao đảo mất cân bằng bởi từng động thái của Quỷ Đỏ, bởi điểm tựa mà Archimedes cần nằm ở Manchester. Họ có tiền, rất nhiều tiền. Và trong thời đại mà lòng trung thành của cầu thủ hay lời tuyên bố đanh thép về người đàn ông cuối cùng như Hương Đêm Bay Xa, thì họ có thể mua cả mặt trăng chỉ để xem Hằng Nga có lông nách hay là không. Thế nhưng…

Ngược xuôi bôn ba, ngày trở về bạn nhìn ruộng đồng với ánh mắt của gã trai thành thị, cô gái thôn quê vẫn trọn lời thề nhưng u sầu xa xăm, chẳng phải vì bạn không thành công với những dự định ngày chia tay mà vì tâm hồn bạn đã đổi khác. 

Ba năm không một danh hiệu, thêm một năm làm bạn với “Hòa đại nhân” nhưng điều làm cổ động viên United hoang mang, chính là vì họ không thấy nhiều tiếc nuối từ các tiền đạo sau một pha bỏ lỡ, nhiều buồn vương sau một bàn thua ở các hậu vệ. Họ không thấy khổ đau trong mắt cầu thủ khi thua Liverpool, không thấy tinh thần quyết thắng khi đối đầu Man City, Arsenal. Họ thấy sự hững hờ. Có lẽ vẫn nằm trong thì hiện tại tiếp diễn.

Vì thế, tôi nhớ anh, Evra!

Chia sẻ

Bình luận 6