Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Đây không chỉ là câu chuyện bóng đá về một trong vô vàn tài năng trẻ, mà còn là bài học cuộc sống về ý chí vươn lên trong những điều kiện tồi tàn nhất có thể tưởng tượng. Chúng ta đang nói về Elseid Hysaj, tuyển thủ Albania.
TÂM HUYẾT CỦA NGƯỜI CHA LY TÁN
Chiến tranh Kosovo đầu thập niên 90 đẩy hàng triệu người Albania vào cảnh vô gia cư. Mỗi đêm, cả ngàn mảnh đời bất hạnh đổ về những bến tàu lậu giáp biên giới Tây/Nam Âu, chân đi ủng tay nắm chắc mái chèo, chuẩn bị cho cuộc vượt biển tử thần trên những chiếc xuồng mục nát. 

Gzim, một người Albania như thế băng qua eo biển Adriatic, tìm tới Italia. Ông đi làm trong các xưởng xí nghiệp hóa chất theo dạng “chui”, cật lực mỗi ngày 14 tiếng, gom góp từng xu lẻ gửi về cho vợ nuôi đứa con lọt lòng Hysaj.

Nhiều năm liền, gia đình họ sống trong cảnh ly tán. Xa mặt nhưng không cách lòng. Từ phương xa, Gzim vẫn âm thầm theo dõi từng bước đi của con trai. 

Cho tới khi Hysaj lên 4, ông nhận tin cậu con độc nhất gia nhập Shkoder, một CLB bóng đá địa phương. Trái với suy nghĩ nhiều người, Gzim ủng hộ con trai hết mình. Ông đã sống ở Italia đủ lâu để biết rằng tại những nền văn minh hiện đại, cha mẹ không gò bó hay đưa con cái vào khuôn khổ cứng nhắc nào đó. 

Qua từng năm, Gzim thấy Hysaj xứng đáng thử sức ở một môi trường cao cấp hơn, khi học viện Vllaznia cử trinh sát viên tới theo dõi chàng hậu vệ này. Từ khu xí nghiệp hóa chất, Gzim học thêm nghề thợ nề, xin tham gia vào các công trình xây dựng để tiếp cận với giới thượng lưu. 

Hè 2004, Gzim nhận việc sửa sang căn biệt thự của Marco Piccioli, tay môi giới cầu thủ có xác nhận của FIFA. “Con tôi là một cầu thủ bóng đá, ông có thể chiếu cố tìm cho nó một CLB nào không”, Gzim tha thiết.

“Cháu mới 10 tuổi hả. Nhỏ quá, 4-5 năm nữa đem nó sang đây rồi ta nói chuyện”, Piccioli đáp. 

Khi Hysaj tròn 14, Gzim đưa con tới Italia. Việc đầu tiên Gzim làm là cuối giờ chiều mỗi ngày, tới nhà Piccioli lau dọn miễn phí. Ông làm công việc hăng say, không nề hà với niềm tin con trai mình sẽ được giúp đỡ. 

Hysaj và người cha đáng ngưỡng mộ của mìnhHysaj và người cha đáng ngưỡng mộ của mình
Hysaj và người cha luôn hết lòng vì sự nghiệp của con trai

CÁI KẾT CÓ HẬU
Và rồi, một ngày đẹp trời cuối tháng 7, Piccioli tới chỗ Gzim. “Cho cậu bé đi với tôi, ta gặp Fiorentina nhé”. Buổi thử việc được lên lịch. 

Fiorentina rất ưng Hysaj. Sau nhiều năm “đãi cát tìm vàng”, họ mới tìm thấy một tài năng triển vọng bên hành lang cánh. 

Tuy nhiên, quota cho cầu thủ không có hộ chiếu EU của Fiorentina đã hết. Empoli vào cuộc, và nhanh chóng dung nạp “viên ngọc thô”. 

Năm 2009, Hysaj gia nhập lò đào tạo Empoli và chỉ một năm sau, anh xuất hiện trong màu áo U17 Albania tại giải trẻ châu Âu. 18 tuổi, Hysaj vinh dự trở thành cầu thủ trẻ thứ ba trong lịch sử khoác áo ĐTQG Albania. 

Hè 2015, Hysaj gia nhập Napoli, một đội bóng giàu tham vọng và tiềm lực . Để rồi chỉ một năm sau, vào khoảnh khắc Cana nhận thẻ đỏ rời sân trong trận mở màn EURO 2016 giữa Albania và Thụy Sỹ, Hysaj nhận tấm băng đội trưởng – giờ phút đưa anh đi vào ngôi đền huyền thoại của bóng đá Albania. 

Trở thành ngôi sao bóng đá nhưng ở Hysaj vẫn là hình ảnh mộc mạc quen thuộc, của một cậu bé  ngày nào còn đeo đôi ủng mất lớp lót đế phải vá tạm bằng tấm cao su. 

Năm 2014, sau khi tích cóp được 800.000 euro, Hysaj dành toàn bộ số tiền ấy mở quán bar Elsi tại Via della Casella. Trong phòng giám đốc, trên chiếc ghế đen hơi quá khổ và có phần bóng bẩy, ông Gzim lần đầu tiên sau nhiều năm không còn phải vừa đi vừa cúi. 

Bây giờ, ông đã có thể ngẩng cao và tự hào nói: “Đây là Hysaj, con trai tôi. Không uổng công bố đầu tư”. 

Hysaj mới 22 tuổi, nhưng với Gzim, đó là cái kết có hậu của cuộc đời biết bao thăng trầm ông trải qua, của chuyến hành trình tìm về miền hảo vọng của hai con bỏ xứ. 

Chia sẻ

Bình luận 0