Đôi bạn cùng tiến đen đủi nhất lịch sử bóng đá Brazil
Hoàng Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

“Vâng thưa quý vị và các bạn, cầu thủ rời sân là Fred và người thay anh là Jo!” – đây có lẽ là lời bình luận khiến nhiều CĐV Brazil ngán ngẩm nhất trong suốt chiều dài lịch sử bóng đá đầy vinh quang của xứ sở Samba. Bộ đôi tiền đạo của Selecao với phong độ thảm hại ở World Cup 2014 đã trở thành những con dê tế thần cho thất bại của thầy trò Scolari ngay trên sân nhà. 

NHỮNG CHÂN GỖ HUYỀN THOẠI
Fred và Jo được xem là nỗi xấu hổ của bóng đá Brazil, đất nước luôn sản sinh ra những chân sút hàng đầu thế giới mà chỉ liệt kê tên thôi cũng đã mất thời gian kha khá. Đã từng có thời điểm những máy dội bom hàng đầu châu Âu như Giovane Elber hay Mario Jardel cũng không có cửa lên tuyển khi sự cạnh tranh cho vị trí hàng công Selecao quá khốc liệt.

Bộ đôi trung phong được Scolari triệu tập cho World Cup 2014 trên sân nhà không hẳn là những chân sút tệ. Chỉ có điều họ đã bị đặt vào một bối cảnh không phù hợp. Fred là một chân sút cừ khôi thời còn khoác áo Lyon, nhưng ở tuổi 31, thật khó để anh tỏa sáng ở một đấu trường như World Cup. Với Jo, vấn đề hoàn toàn nằm ở cảm hứng thi đấu. Tiền đạo sinh năm 1987 là mẫu cầu thủ Nam Mỹ điển hình chỉ có thể chơi tốt khi có tâm trạng thoải mái.

Suốt cả World Cup 2014, Fred là người được lựa chọn trong đội hình xuất phát. Anh ra sân 6 trận, ghi được 1 bàn trong trận gặp Cameroon ở vòng bảng. Jo được vào sân thay Fred ở hai trận gặp Mexico ở vòng bảng và Chile ở vòng 1/8; anh đá chính ở trận gặp Hà Lan ở trận tranh hạng Ba nhưng cũng không có nổi một pha lập công nào.

Bộ đôi này đã từng được hưởng niềm vui tại SelecaoBộ đôi này đã từng được hưởng niềm vui tại Selecao

Màn trình diễn nghèo nàn của hai trung phong được người dân Brazil xem là nguyên nhân chính dẫn đến thất bại thảm hại của Selecao trên sân nhà. Fred và Jo trở thành đối tượng bị châm biếm, thậm chí nguyền rủa sau khi giải đấu diễn ra.

Fred lập tức chia tay đội tuyển ngay sau World Cup, còn Jo không bao giờ được triệu tập trở lại. Họ sống trong những chuỗi ngày tủi hổ, bẽ bàng sau đó. Người Brazil xem bóng đá là một tôn giáo; còn Fred và Jo giống như những tên phản Chúa. 

Khi Fred và Jo gặp nhau lần đầu tiên sau World Cup ở trận đấu giữa Fluminense (đội của Fred) và Atletico Mineiro  (đội của Jo) tháng 10/2014; lần đầu tiên bóng đá Brazil chứng kiến CĐV hai đội ngừng việc cổ vũ đội nhà và gào thét khiêu khích đội khách. Họ đoàn kết một cách kỳ lạ, với mục tiêu phỉ báng chính là hai cầu thủ tiền đạo tội nghiệp trên sân. Trận đấu kết thúc với tỷ số 0-0, thêm một số 0 tròn trĩnh cho Fred và Jo.

ĐỨNG DẬY TỪ TỦI HỔ  
Fred có một sự nghiệp khá thành công trước World Cup 2014. Anh ghi 41 bàn trong 119 lần ra sân cho Lyon trong 4 mùa giải. Trở về Brazil khoác áo Fluminense, anh có 2 lần vô địch Brazil Serie A các năm 2010, 2012 và giành giải vua phá lưới Brazil các năm 2012, 2014. Nhưng với đa số các CĐV, màn trình diễn ở World Cup là điều duy nhất họ biết về Fred.

Nhưng trong mọi thất bại, người ta cần có kẻ tội đồ để trấn an dư luận: Fred - JoNhưng trong mọi thất bại, người ta cần có kẻ tội đồ để trấn an dư luận: Fred - Jo

Fred là một ví dụ điển hình cho sự khắc nghiệt của bóng đá. Anh từng là người hùng của Fluminense, người đã quyết không rời đội bóng ngay cả khi có nguy cơ phải xuống chơi ở giải hạng nhì năm 2013, năm bản lề để quyết định suất dự World Cup.

Trở về CLB sau World Cup 2014, Fred tưởng rằng mình sẽ có nơi trú ẩn khỏi những chỉ trích mà toàn bộ CĐV Brazil đang nhắm vào mình. Tháng 8/2014, anh đăng bức ảnh mình đứng ở sân tập của Fluminense lên Instagram cùng dòng chú thích: “Hôm nay tôi khẳng định một lần nữa trái tim của tôi thuộc về Tricolor (biệt danh của Fluminense). Tôi đã trở về nhà và sẵn sàng để cống hiến cho đội bóng bằng tất cả tình yêu của mình”.

Nhưng Fred nhanh chóng nhận ra mình đã nhầm. Anh bị la ó bởi chính các CĐV Fluminense. Sau trận thua Chapacoense cũng trong tháng đó, xe của đội bị các CĐV nhà ném đá và Fred là cái tên bị réo nhiều nhất. Với tư cách đội trưởng, Fred thay mặt toàn đội đưa ra thông báo sẽ không đá trận sân nhà kế tiếp gặp Recife.

Trước đó, Fred đã nói về “gia đình Tricolor” với sự tôn thờ. Sau sự việc, anh gọi các CĐV là "những kẻ hèn nhát", "kẻ phá hoại" và than thở: "Thật không thể tin được rằng chúng ta phải đối mặt với sự tàn bạo này vào năm 2014!". Fluminense vẫn đá trận đấu tiếp theo với Recife và Fred ghi hai bàn trong chiến thắng 4-0. Tuy nhiên, mối quan hệ của anh với CĐV vẫn rất căng thẳng. Vào giữa tháng 9, anh nhấn mạnh rằng những tiếng la hét từ các khán đài sẽ không làm phiền mình: "Tôi biết đó sẽ là một quá trình dài. Thật khó khăn để chịu đựng nhưng tôi đang vượt qua nó.”

Jo, bị coi là chân gỗ, mặc dù từng là ngôi sao của Manchester CityJo, bị coi là chân gỗ, mặc dù từng là ngôi sao của Manchester City

Fred rời Flumiense năm 2016 để chuyển tới Atletico Mineiro thay cho… Jo. Tại đây, ở tuổi 33, anh có thêm một lần nữa giành danh hiệu vua phá lưới giải vô địch Brazil. Với thành tích này, Fred là một trong 4 cầu thủ có 3 lần nhận được vinh quang này (trong đó có huyền thoại Romario). Năm 2018, Fred chuyển tới Cruzeiro, đội bóng đã làm nên tên tuổi của anh trước khi đến châu Âu.

RƯỢU VÀ NHỮNG CHUYẾN ĐI
Jo từng là một cầu thủ trẻ tài năng được đánh giá sẽ gánh vác hàng công của ĐT Brazil. Ghi tới 44 bàn sau 77 lần ra sân cho CSKA Moscow, tiền đạo sinh năm 1987 khiến Man City phải chi ra tới 19 triệu bảng để chiêu mộ mùa hè năm 2008.

Nhưng đó là một bước đi sai lầm. Tại Man City, Jo không thể hòa nhập với môi trường Premier League và gây thất vọng. Được đẩy sang Everton cho mượn, anh cũng không chứng tỏ được gì nhiều. Thất vọng với màn trình diễn cá nhân và bản tính thích chơi bời, tụ tập sẵn có ở dân Brazil; Jo sa đà vào rượu chè.

Fred bị vùi dập tơi tả, và phải mất một quãng thời gian để tìm lại giá trị bản thânFred bị vùi dập tơi tả, và phải mất một quãng thời gian để tìm lại giá trị bản thân

Trong một bài phỏng vấn trên tờ The Sun, anh kể lại chuỗi ngày bê tha của mình: “Tôi uống một hai ly ở nhà, rồi sau đó tôi ra ngoài và uống tiếp. Tôi uống cho đến sáng mà vẫn muốn chuyển quán để uống thêm. Tôi hứa với vợ sẽ ngừng lại nhưng chỉ được một hai ngày mọi thứ lại tiếp diễn như cũ!”.

Điều gì đến cũng phải đến, tháng 12/2009, Everton chấm dứt hợp đồng mượn Jo sau khi anh tự ý bỏ về Brazil ăn Giáng sinh mà không có sự đồng ý của HLV trưởng David Moyes. Sự nghiệp ở Anh chấm dứt, Jo có quãng thời gian ngắn chơi cho Galatasaray trước khi hồi hương.

Năm 2012, sự nghiệp của Jo có dấu hiệu khởi sắc trở lại khi anh khoác áo Atletico Mineiro. Cùng với những đối tác trên hàng công xuất sắc như Ronaldinho, Bernard và Diego Tardelli, bản năng săn bàn của Jo trở lại. Đỉnh cao của cầu thủ này là khi anh cùng Atletico Mineiro đăng quang Copa Libertadores năm 2013 đồng thời giành luôn danh hiệu vua phá lưới . Đó cũng là lý do Jo có một suất dự World Cup 2014.

Nhưng ngay sau đó là những chuỗi ngày đen tối. Atletico Mineiro bán Bernard, Ronaldinho thì gặp chấn thương và Jo mất đi những đối tác ăn ý. Anh không ghi nổi bàn thắng nào ở giải VĐQG năm 2014 và tiếp tục có màn trình diễn thảm họa tại World Cup 2014. 

Trong khi đó, Jo chìm trong rươu, phải lưu lạc sang Trung QuốcTrong khi đó, Jo chìm trong rươu, phải lưu lạc sang Trung Quốc

Những lời chỉ trích nghiệt ngã làm Jo sụp đổ một lần nữa. Anh “tái nghiện” thành công, bắt đầu bỏ tập sau những cuộc nhậu nhẹt bù khú thâu đêm. Atletico Mineiro buộc phải bán anh sang Al Shaab ở giải VĐQG UAE và mua Fred để thay thế. Jo thi đấu ở UAE 1 năm trước khi chuyển đến Trung Quốc đá cho Giang Tô Tô Ninh.

Mãi đến năm 2017, Jo mới lấy đủ can đảm để quay về Brazil khoác áo Corinthians, đội bóng đã đào tạo anh từ năm 16 tuổi. Tại đây, Jo có một cuộc hồi sinh thần kỳ khi ghi tới 18 bàn trong 34 lần ra sân giúp đội bóng vô địch quốc gia. Bản thân Jo cũng lập cú đúp danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất và vua phá lưới. Đó là một sự tôn vinh xứng đáng dù có phần muộn màng với chân sút này. Điều gây sốc là trong các bữa tiệc mừng của Corinthians, kẻ nghiện rượu năm nào thậm chí không động đến một cốc bia!

Đầu năm 2018, Jo quyết định có thêm một cuộc phiêu lưu nữa khi ký hợp đồng với Nagoya Grampus của Nhật Bản. Anh tuyên bố mình đã bỏ rượu thành công và hạnh phúc vì có “100% các buổi tối ở nhà”.

Và Nhật Bản để thi đấuVà Nhật Bản để thi đấu

Fred và Jo cuối cùng đã đứng lên từ đống đổ nát ở World Cup 2014. Họ đều có những thành công sau thất bại lớn nhất của cuộc đời, điều chứng tỏ họ rằng thực sự có tài năng chứ không phải những kẻ vô dụng.

Nhưng bộ đôi tiền đạo của Brazil tại World Cup 2014, giống như thủ môn Barbosa ở World Cup 1950 sau thất bại tại Maracana trước Urugoay, sẽ vĩnh viễn phải chịu đựng những đánh giá bất công vì những gì họ đã thể hiện ở sân khấu lớn nhất của bóng đá.

Đó là cái giá mà tất cả các cầu thủ đều phải chấp nhận. World Cup là giấc mơ, nhưng cũng có thể là ác mộng! 

Fred ghi được 18 bàn cho Brazil trong 39 trận, trong khi Jo có 5 bàn sau 20 trận. Giải đấu duy nhất họ cùng tỏa sáng trong màu áo Selecao là FIFA Confederation Cup 2013 khi Fred có 5 bàn (đồng vua phá lưới với Fernando Torres) còn Jo cũng có 2 pha lập công.

Chia sẻ

Bình luận 0