Đêm định mệnh với ‘con chó trung thành’ của Nga
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

HLV Cherchesov gọi Mario Fernandes – chàng trai nhập tịch từ Brazil là “con chó trung thành”. “Cậu ấy không thể nói tiếng Nga, nhưng luôn hiểu những gì tôi truyền đạt và làm theo chính xác”. Ở Sochi, Fernandes đã có cho bản thân một đêm đáng nhớ, và ký ức ấy sẽ mãi hằn theo sự nghiệp của hậu vệ này. 

Phút 115, Mario Fernandes bật cao đánh đầu từ đường chuyền của Dzagoev, đưa Nga sống lại hy vọng vào bán kết World Cup 2018. Trong vài phút giải lao ngắn ngủi, máy quay tia cận cảnh vào Fernandes, ở đó anh nở nụ cười mãn nguyện và nhận lấy cái xoa đầu “dễ thương” từ Golovin. Và cũng chỉ ít phút sau, Fernandes đã băm bổ sút bóng trên chấm 11m, gián tiếp bắt các CĐV Nga đợi thêm 4 năm nữa cho một phép màu khác. 

Fernandes, một người Brazil chính hiệu, đã có giải đấu lớn đầu tiên trong sự nghiệp đầy “đáng nhớ”, tùy xem bạn muốn “nhớ” anh ta theo cách nào. Nhưng chắc chắn, Cherchesov và các quan chức liên đoàn vốn bị gác mác “chủ nghĩa dân tộc” sẽ không bao giờ quay lưng với Fernandes. Trái lại, những nhân tố như Fernandes sẽ tiếp tục là hạt nhân trong các dự án tiếp theo của bóng đá Nga trong tương lai gần. 

Fernandes từng là 1 câu thủ trẻ triển vọng ở CLB GremioFernandes từng là 1 câu thủ trẻ triển vọng ở CLB Gremio

Vì một lẽ đơn giản, và nghịch lý tới… dễ hiểu: Nga không “chối bỏ” như cái cách đất mẹ Brazil đẩy Fernandes ra đường. 

Mario Fernandes là hậu vệ biên đầy tiềm năng của bóng đá Brazil. Anh được so sánh với Danilo và từng là mục tiêu theo đuổi của Real và PSG trong những năm tuổi trẻ. 

Vào tháng 3/2009, ở tuổi 19, Fernandes ký hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên cùng đội bóng giàu truyền thống Gremio. Jo, anh trai của Mario, một cựu cầu thủ buộc phải giải nghệ sớm vì 26 chấn thương khác nhau nhớ về ngày đứa em trai chạy về nhà hồ hởi, trên tay là bản hợp đồng: “Đời em khác rồi anh ạ”. Nhưng Jo cũng đâu biết rằng, hôm đó là bước ngoặt đưa sự nghiệp mới chớm nở của Mario lụi tàn. 

Một tuần sau khi sở hữu hợp đồng lao động trị giá 15 triệu euro (phí giải phóng), Fernandes đột nhiên biến mất. Theo đúng nghĩa đen. Suốt 5 ngày trời, không ai tìm thấy Fernandes. Gia đình anh đã đăng tin mất tích tìm “trẻ lạc” trên báo, còn cảnh sát địa phương tin rằng Fernandes bị bắt cóc. 

Cách Porto Alegre 723 dặm, ở Jundial – quê của ông bác Fernandes, một nữ công nhân vệ sinh môi trường phát hiện đứa “trẻ lạc” ấy. Fernandes được phát hiện trong tình trạng quần áo rách tơi tả, trong túi không còn một cắc và hơi thở nồng nặc mùi cồn. Đến lúc ấy, gia đình và Gremio mới phát hiện, con trai mình là một đứa hư hỏng, một tay chơi chính hiệu. Một thời gian dài, Fernandes là khách sộp của các vũ trường. Anh uống rượu, chơi “đồ” và mắc chứng tâm thần phân liệt dạng nhẹ. 

Về đồn cảnh sát, Fernandes khai rằng “Tôi sốc vì phải đi xa nhà. Nó giống như căn bệnh của Jesus Navas vậy, dù chẳng mấy ai hiểu được tâm trạng của chúng tôi”. 

Anh cũng từng có cơ hội khoác áo ĐT Brazil trong các trận đấu giao hữuAnh cũng từng có cơ hội khoác áo ĐT Brazil trong các trận đấu giao hữu

Cha của Fernandes, ông Persio – thường được gọi bằng cái tên thân mật Bague đã mời một bác sỹ tâm lý tới giúp Fernandes chữa trị. Ông làm vậy mà không cần suy nghĩ, bởi Gremio, thật kỳ lạ, luôn đánh giá cao tài năng của Fernandes. Họ sẵn sàng chi thêm một lần vé máy bay, đợi Fernandes bình phục và cho anh 3 tháng tĩnh tâm. 

Cảm nhận của các nhà tuyển dụng bóng đá tại Brazil hiếm khi sai. Fernandes trở lại, và ẵm giải hậu vệ hay nhất Serie A Brazil ở mùa giải thứ hai của mình. 

Ngày 26/9/2011 là một tín hiệu khác trong sự nghiệp của Fernandes. Hôm đó, Fernandes đã biết mình có tên trong danh sách triệu tập của HLV Menezes cho trận giao hữu gặp Argentina. Việc của Fernandes tại Florianopolis, nơi Gremio tới làm khách của Avai, là ra sân thi đấu, trở về nhà đóng vali và sớm mai đi xe lên trại huấn luyện của LĐBĐ Brazil. 

Thực ra, Fernandes còn làm tốt hơn cả kỳ vọng. Anh mở tỷ số trong chiến thắng 2-1 của Gremio, và được mặc định sẽ đá chính trong màu áo Selecao. Nhưng ai biết rằng, bên trong Fernandes luôn tồn tại một “Con quỷ”. Hết trận, thay vì lao về nhà và đánh một giấc ngon lành, Fernandes đã phi thẳng tới quán bar và nốc rượu tới 2h sáng.

Trong “cơn phê”, Fernandes nhắn tin cho Menezes, với nội dung “Xin từ chối lên tuyển”. Ở một quốc gia mà mỗi cậu bé đều thèm muốn được 1 lần khoác lên mình sắc áo vàng, Fernandes đã làm cái điều ngược lại điên rồ, và đón nhận nó vô cùng bình thản. 

Gremio hiểu rằng họ đen đủi gặp phải ca “bất trị”. Fernandes tài thì tài thật, nhưng tật thì lắm quá. Trong lúc được giá, chi bằng “bán quách” cho xong. Và Fernandes chuyển tới nước Nga xa xôi, khoác áo CSKA Moscow với phí chuyển nhượng 15 triệu euro. 

Nhưng những thói quen xấu khiến Fernandes không thể trụ lại Brazil và bị bán sang CSKANhưng những thói quen xấu khiến Fernandes không thể trụ lại Brazil và bị bán sang CSKA

Với Fernandes và gia đình anh, đó là dấu chấm hết cho sự nghiệp đầy xán lạn. Nhưng số phận luôn trớ trêu và đầy nghịch cảnh như thế đấy, đẩy người ta tới những bến đỗ không hẹn trước. 

Giá rét khắc nghiệt tại Moscow và đời sống kỷ luật quân đội (CSKA là CLB do Bộ quốc phòng quản lý trong thời kỳ Xô Viết) “gò” Fernandes vào khuôn khổ. Lúc mới đến Nga, Fernandes từng tặc lưỡi “Thôi xong phim” và một năm sau, anh đã tự mình đính chính suy nghĩ ấy với nhà báo Julia Yakovleva của tờ nhật báo thể thao lớn nhất toàn quốc Sport-Express: “Nước Nga cho tôi một cuộc đời mới”. 

6 năm ở Nga, Fernandes không học nổi một chữ bẻ đôi. Vốn tiếng Nga của Fernandes gói gọn trong hai từ  "Spasiba" (Cảm ơn) và "Pozhalusta" (Cứ tự nhiên). Nhưng Cherchesov, và cả tổng thống Putin không quan tâm tới điều đó. Bóng đá có ngôn ngữ riêng của nó, và Fernandes luôn lĩnh hội rất nhanh mọi ý tưởng của vị HLV trưởng đầy quân phiệt. 

“Cậu ta giống như một con chó trung thành, chỉ biết nghe không biết đáp, nhưng có tất cả những gì HLV cần ở một cầu thủ”, HLV Cherchesov trả lời họp báo sau trận khai mạc gặp Saudi Arabia. 

Tổng thống Putin, người bị phương Tây gán mác bảo thủ, đã nói về trường hợp nhập tịch cho Fernandes: “Sự xuất hiện của Fernandes đưa bóng đá Nga đi lên theo chiều hướng cấp tiến. Cậu ta tới từ cường quốc bóng đá, đến Nga và đem theo những tinh túy của bóng đá nhân loại, thúc đẩy các quan điểm cứng nhắc về triết lý bóng đá trước nay”. 

Nước Nga đã trở thành quê hương thứ 2 của Fernandes, mang lại cho anh mọi thứ và anh cũng cống hiến hết mình cho ĐT Nga như tại World Cup 2018Nước Nga đã trở thành quê hương thứ 2 của Fernandes, mang lại cho anh mọi thứ và anh cũng cống hiến hết mình cho ĐT Nga như tại World Cup 2018

Đúng là Fernandes đã lấy lại tất cả ở Nga. 6 năm ở Nga, anh giành 5 danh hiệu cùng CSKA. 6 năm ở Nga, Fernandes nhận lương 1,8 triệu euro/năm và được thị trường thủ đô Sergey Sobyanin trao tặng một căn hộ chính chủ trong ngày anh nhận quốc tịch mới. 

Cả nước Nga ở bên Fernandes, và “sự cố” ở Sochi trước Croatia sẽ không thể là tấm barrier ngăn Fernandes tiến tới những hành trình khác. Ở thời khắc “cái chết” đã đến cận kề, là Fernandes – chứ không phải một người Nga chính gốc nào khác – làm sống lại tinh thần hồng quân Liên Xô bất diệt năm nào. 

Thua World Cup, Fernandes sẽ đợi EURO, hay biết đâu 4 năm nữa ở Qatar, anh vẫn ở đó và thuộc nhóm “bạc già” đưa Nga tới những vinh quang khác. Dù tất nhiên, thắng Croatia bao giờ cũng vui hơn là thua. 

Chia sẻ

Bình luận 0