Cuộc đời lãng tử của “người tình Maradona”
Hoàng Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Trước thềm World Cup 1990, Diego Maradona - “Cậu bé vàng” của Argentina, người một tay đưa La Albiceleste đến ngôi vô địch World Cup 1986, hẹn gặp riêng HLV trưởng Carlos Bilardo tại Italia. Mục đích của của cuộc gặp này rất đơn giản, nó diễn ra chỉ để Maradona đưa một thông điệp dứt khoát: “Carlos, tôi nói nhanh thôi: Ông phải đưa Cani vào danh sách dự World Cup, nếu không thì từ chức đi để tôi làm HLV trưởng!”.

ĐỨA CON CỦA THẦN GIÓ
Cani là ai mà Maradona coi trọng như vậy? Đó chính là Claudio Caniggia, người vẫn được nhớ đến với biệt danh “Con trai của thần gió”.

Claudio Caniggia sinh ngày 9/1/1967 tại Buenos Aires. Có khoảng gần 16 triệu người Argentina sinh sống tại Buenos Aires, vì thế thật dễ để tưởng tượng ra thời thơ ấu của một cầu thủ sinh ra tại đây – một đứa trẻ say mê với trái bóng trong một con hẻm nhỏ, hoặc một sân chơi tập thể hiếm hoi trong khu đô thị động đúc dân cư.

Nhưng đó không phải là khung cảnh tuổi thơ của Caniggia. Thị trấn nơi ông sinh ra có tên Henderson, cách trung tâm Buenos Aires 5 giờ chạy ô tô, chỉ có vẻn vẹn 8.000 cư dân và được bao quanh bởi những cánh động rộng lớn xanh mướt. 

Với tốc độ đi bóng kinh hoàng, Caniggia được mệnh danh là "Con trai của thần gió"Với tốc độ đi bóng kinh hoàng, Caniggia được mệnh danh là "Con trai của thần gió"

Thị trấn có khí hậu ấm áp quanh năm, tạo điều kiện cho cậu bé Cani dành hàng giờ để chạy bộ mỗi ngày. Cani rất thích chạy và từng tham gia vào các cuộc đua cấp tỉnh. Cậu thậm chí còn từng đạt thành tích chạy 100m hết 10,7 giây. Tất nhiên, niềm đam mê lớn nhất tại Argentina vẫn là bóng đá. Caniggia ký hợp đồng với River Plate năm 18 tuổi, rời quê nhà yên bình để bắt đầu hành trình lãng tử của riêng mình.

Caniggia mất 2 năm để ghi bàn thắng đầu tiên cho River Plate vào năm 1987 và đến tháng 6, ông được gọi vào ĐT Argentina lần đầu cho trận giao hữu với Italia. Argentina thua 1-3 nhưng đó là lần đầu tiên Caniggia gặp Maradona. Sau này trong tự truyện, Maradona kể lại: “Đó là một trận đấu dở tệ, điều duy nhất tích cực là tôi được gặp Cani!”.

Năm 1988, Caniggia sang châu Âu chơi bóng và ông chọn Serie A, giải đấu hay nhất thế giới lúc bấy giờ, để thử sức. Caniggia lần lượt khoác áo Hellas Verona một mùa giải rồi chuyển sang Atalanta năm 1989. Mảnh đất Italia chính là nơi “Đứa con của thần gió” bắt đầu… nổi gió.

KỲ WORLD CUP ĐẦU TIÊN
World Cup 1990 trên đất Italia là giải đấu đưa tên tuổi của Claudio Caniggia ra với thế giới. Ngay ở trận đầu tiên với Cameroon, dù chỉ vào sân ở hiệp 2 nhưng mái tóc vàng cùng tốc độ khủng khiếp của Cani đã để lại ấn tượng. Trong một tình huống bứt tốc, Caniggia nhận 3 pha phạm lỗi liên tiếp và tình huống phạm lỗi cuối cùng khiến hậu vệ Benjamin Massing của Cameroon nhận thẻ đỏ trực tiếp. Đó dường như là lựa chọn duy nhất để cản đường “Đứa con của thần gió”.

Diego Maradona đã dùng uy tín và quyền lực để đưa Caniggia vào danh sách dự World Cup, và ông không phải hối tiếc bất cứ điều gì. Ở vòng 1/8, Argentina đối mặt với kình địch Brazil. Trận đấu diễn ra rất căng thẳng khi tỷ số 0-0 được duy trì đến phút 80.

Phút 81, Caniggia nhận đường chuyền của Maradona, thoát xuống đối mặt với một Claudio khác, thủ môn Claudio Taffarel của Brazil. Canigga vượt qua cả người trấn giữ khung thành Selecao để ghi bàn vào lưới trống, bàn thắng duy nhất của trận đấu. Pha lập công đó đưa tên tuổi Caniggia vàp danh sách những huyền thoại của bóng đá Argentina, bởi không phải cầu thủ nào của xứ sở Tango cũng có vinh dự ghi bàn loại kình địch “không đội trời chung” trong một kỳ World Cup. 

Ngay ở kỳ World Cup đầu tiên được tham dự vào năm 1990, Caniggia đã hợp cùng Diego Maradona thành bộ đôi tấn công đáng sợ giúp Argentina vào chung kếtNgay ở kỳ World Cup đầu tiên được tham dự vào năm 1990, Caniggia đã hợp cùng Diego Maradona thành bộ đôi tấn công đáng sợ giúp Argentina vào chung kết

“Đứa con của thần gió” chưa dừng lại, Cani tiếp tục tỏa sáng ở trận bán kết với chủ nhà Italia. Azzurri cho đến trước trận bán kết chưa để thủng lưới bàn nào. Họ dẫn trước Argentina 1-0 sau 45 phút đầu nhờ bàn thắng của Toto Schillacci. 12 phút sau giờ nghỉ, Caniggia đánh đầu tung lưới Italia gỡ hòa cho La Albiceleste đồng thời chấm dứt kỷ lục 517 phút liền giữ sạch lưới của Walter Zenga, thủ thành xuất sắc nhất thế giới lúc đó. 

Nhưng trận đấu với Italia cũng đem đến kỷ niệm buồn cho Caniggia, ông phải nhận một thẻ vàng ở phút 82. Theo cách cộng thẻ ở thời điểm đó, Cani đã có một thẻ vàng ở trận gặp Liên Xô ở vòng bảng và điều đó đồng nghĩa với việc ông phải nghỉ ở trận cuối cùng. Argentina vượt qua Italia sau loạt luân lưu để bước vào trận chung kết với Tây Đức, đối thủ từng bị họ đánh bại ở chung kết World Cup 1986.

Nhưng lần này, người Đức đã trả được món nợ với thắng lợi sát nút 1-0. Trong những giọt nước mắt tiếc nuối, Maradona hùng hồn khẳng định: “Có Caniggia thì chúng tôi đã không thua. Với tôi và Cani, 4 năm sau Argentina sẽ vô địch thế giới lần thứ 3!”.

GIẢI ĐẤU ĐÁNG QUÊN
Sau World Cup 1990, Caniggia trở thành trụ cột của ĐT Argentina. Ông đóng vai trò quan trọng trong thành phần La Albiceleste đăng quang Copa America 1991 và sau đó là Confederation Cup 1992. Đó là hai giải đấu mà Diego Maradona không tham dự để nhường sân khấu cho “cậu em trai” của mình.

Rất khó lý giải vì sao một thiên tài như Maradona lại dành tình cảm đặc biệt như thế cho Caniggia. “Cậu bé vàng” từng thổ lộ: “Cani đối với tôi còn hơn là tri kỷ, tôi yêu mến cậu ấy như một người em ruột của mình”.

Cặp đôi này khăng khít đến mức từng ăn mừng bàn thắng bằng cách… hôn môi nhau. Sự thân thiết giữa Diego và Cani đến mức vợ của Caniggia, người mẫu Mariana Nannis còn phát ghen: “Đôi khi tôi nghĩ Maradona yêu chồng tôi. Diego thích mái tóc dài và cơ bắp của Cani!”.

Sự thân thiết của Caniggia và Maradona rất khó giải thích, nhất là khi họ từng ăn mừng bàn thắng bằng cách… hôn môi nhauSự thân thiết của Caniggia và Maradona rất khó giải thích, nhất là khi họ từng ăn mừng bàn thắng bằng cách… hôn môi nhau

Có một cách giải thích… bớt thị phi hơn về mối quan hệ giữa Maradona và Caniggia, họ hợp nhau đơn giản chỉ bởi sự hoang dã và bản năng trong tính cách. Trước khi Maradona dính đến ma túy, Caniggia đã bị treo giò 13 tháng khi không vượt qua cuộc kiểm tra doping tại AS Roma tháng 4/1993 (ông chuyển từ Atalanta sang AS Roma năm 1992). Dù là người nghiện thuốc lá nặng, việc Caniggia sử dụng cocain vẫn làm nhiều người bất ngờ.

Án treo giò chỉ mãn hạn ngay trước thời điểm World Cup 1994 khởi tranh, nhưng dưới áp lực từ Maradona, Caniggia vẫn được HLV Alfio Basile triệu tập. Trong chuyến tập huấn tại Mỹ trước giải, Caniggia còn tranh thủ trốn đi làm… tay trống khách mời trong show lưu diễn của ban nhạc rock Poison.

Nhưng cặp đôi này không thể giúp gì cho Argentina ở World Cup 1994 khi Maradona bị cấm thi đấu vì doping còn Caniggia chấn thươngNhưng cặp đôi này không thể giúp gì cho Argentina ở World Cup 1994 khi Maradona bị cấm thi đấu vì doping còn Caniggia chấn thương

Với Caniggia và Maradona trong đội hình, Argentina khởi đầu World Cup 1994 ấn tượng với hai thắng lợi trước Hy Lạp và Nigeria. Maradona có 1 bàn thắng trận gặp Hy Lạp (Gabriel Batitsuta ghi hat-trick trận này) còn Caniggia có một cú đúp vào lưới Nigeria. La Albicelste được đánh giá là ứng cử viên nặng ký của chức vô địch.

Nhưng mọi thứ xoay chuyển chỉ trong khoảnh khắc. Maradona không vượt qua cuộc kiểm tra doping và lập tức bị loại khỏi giải đấu, còn Caniggia dính chấn thương nặng ở trận cuối cùng vòng bảng thua Bulgaria. Một Argentina không cả Diego lẫn Cani để thua Romania của Hagi với tỷ số 2-3 ở vòng 1/8. Giấc mơ World Cup của Caniggia tưởng chừng đã kết thúc ở đây.

HÀNH HƯƠNG THOÁT KHỎI NỖI ĐAU
Sau World Cup 1994, AS Roma không đón chào sự trở lại của Caniggia và đẩy ông sang Benfica theo bản hợp đồng cho mượn. Caniggia chơi ở Bồ Đào Nha 1 mùa trước khi trở lại Argentina để khoác áo Boca Juniors theo lời mời của… Maradona. Ông trùm truyền thông Eduardo Eurnekian, người giàu thứ 2 Argentina, đã đầu tư tiền để đưa bộ đôi ngôi sao Diego – Cani về Boca nhằm tăng giá trị cho các kênh truyền hình mình sở hữu.

Nhưng những ngày tháng bình yên cũng không kéo dài. Tháng 9/1996, mẹ của Caniggia tự tử bằng cách nhảy từ tầng 5 căn hộ của mình. Sự việc đó làm chấn động tâm lý của Cani. Ông không ra sân một lần nào mùa 1996/97 và chỉ đá vài trận mùa 1997/98. Cùng với đó, việc phản kháng lại quy định bắt buộc các cầu thủ tóc dài phải “xuống tóc” trước World Cup 1998 của Daniel Passarella khiến Caniggia không được góp mặt trong thành phần đội tuyển Argentina đến Pháp (cùng với Caniggia còn có tiền vệ Fernando Redondo của Real Madrid từ chối cắt tóc và không được dự World Cup).

Tưởng chừng không còn cơ hội tham dự thêm 1 kỳ World Cup nào nữa, Caniggia bất ngờ được triệu tập năm 2002 sau khi giúp Rangers vô địch Cúp quốc gia và Cúp liên đoàn mùa 2001/02Tưởng chừng không còn cơ hội tham dự thêm 1 kỳ World Cup nào nữa, Caniggia bất ngờ được triệu tập năm 2002 sau khi giúp Rangers vô địch Cúp quốc gia và Cúp liên đoàn mùa 2001/02

Maradona giải nghệ năm 1997 và Caniggia không còn lý do gì để tiếp tục ở lại Boca. Ông trở lại Italia để khoác áo Atalanta một mùa trước khi chuyển tới Scotland chơi bóng cho Dundee rồi Rangers. Tưởng chừng đây sẽ là điểm kết cho sự nghiệp của Cani nhưng phong độ cao tại Rangers (giúp đội bóng vô địch Cúp quốc gia và Cúp liên đoàn mùa 2001/02) giúp “Đứa con của thần gió” bất ngờ được Marcelo Bielsa triệu tập vào ĐTQG dự World Cup 2002.

Ở tuổi 35, Caniggia đến châu Á dự kỳ World Cup cuối cùng của mình. Ông không được ra sân một phút nào và phải chứng kiến Argentina bị loại ngay sau vòng bảng nhưng vẫn biết cách để lại dấu ấn riêng của mình. Trong trận đấu cuối cùng với Thụy Điển, Caniggia nhận thẻ đỏ khi đang ngồi trên ghế dự bị. “Chiến tích này” giúp ông đi vào lịch sử World Cup với tư cách cầu thủ đầu tiên bị truất quyền thi đấu khi không có mặt trên sân!

Nhưng ấn tượng ông để lại chỉ là đi vào lịch sử World Cup với tư cách cầu thủ đầu tiên bị truất quyền thi đấu khi không có mặt trên sân trong trận Argentina - Thụy ĐiểnNhưng ấn tượng ông để lại chỉ là đi vào lịch sử World Cup với tư cách cầu thủ đầu tiên bị truất quyền thi đấu khi không có mặt trên sân trong trận Argentina - Thụy Điển

Sau World Cup 2002, Caniggia giúp Rangers vô địch giải ngoại hạng Scotland mùa 2002/03 rồi sang Qatar chơi thêm một mùa trước khi chính thức giải nghệ ở tuổi 37.

“Đứa con của thần gió” sẽ được nhớ đến như một cầu thủ tài năng bậc nhất trong lịch sử bóng đá Argentina với hình ảnh mái tóc dài màu vàng bay phần phật sau những bước chạy thần tốc, nhưng cùng với đó là rất nhiều nuối tiếc bởi sự hoang dã bản năng và những bi kịch số phận đã khiến Caniggia không thể có một sự nghiệp, tên tuổi xứng đáng với khả năng của ông.

Chia sẻ

Bình luận 0