Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 0

Khi Ronaldo cởi phăng chiếc áo và khoe thân mình trước toàn thế giới, hình ảnh đó đã tóm tắt toàn bộ về anh, gồm sức mạnh, sự quyến rũ, tinh thần không sợ hãi, sẵn sàng đương đầu và luôn là người chiến thắng.
RONALDO ĐÃ KHẮC TÊN VÀO LỊCH SỬ
Đó phải là Ronaldo. Để kết thúc khép lại những rủi ro và vén lên khung cảnh tráng lệ dành cho những người chiến thắng.

Giống như năm 2014, một lần nữa Ronaldo lại ghi dấu ấn cuối cùng. Anh bước lên, lạnh lùng dứt điểm và sau đó, như thường lệ, là một màn ăn mừng dữ dội. Không chỉ riêng CR7, mà cả đội bóng và kéo theo là hàng vạn người hâm mộ.

Dưới ánh sáng của thánh đường San Siro, những giọt mồ hôi ánh lên trên những đường gân và lăn theo khối cơ bắp hùng vĩ. Ronaldo đứng đó sừng sững như một tượng đài. Phải, không cần bất cứ hình ảnh màu mè nào khác, anh đã đi vào lịch sử.

Trước khi trận đấu diễn ra, người ta lại nói về Messi. Họ cho rằng Ronaldo cần một hình ảnh biểu tượng để trở nên thực sự vĩ đại, một khoảnh khắc có thể tóm tắt toàn bộ sự nghiệp sáng chói, để giải thích sự thiên tài.

Ví dụ, pha ghi bàn của Ferenc Puskas trong chiến thắng 5-3 trước tuyển Anh năm 1953, Pele ở chung kết World Cup 1958, Maradona với màn solo siêu hạng ở World Cup 1986. Gần đây hơn là cú volley trong trận chung kết Champions League 2002 của Zidane.

Riêng Lionel Messi, thật khó để chọn ra trong vô số những pha lập công tuyệt đỉnh, dựa trên các kỹ năng siêu phàm. Có thể đó là bàn thắng vào lưới Real Madrid năm 2011, Bayern Munich năm ngoái hoặc trong 2 trận chung kết trước MU năm 2009 và 2011.

Còn Ronaldo, anh chưa có. Cú đánh đầu tung lưới Chelsea năm 2008 đã trở nên vô nghĩa bởi sau đó là màn đấu súng trên chấm phạt đền. Ở đó, anh thất bại và chi tiết để nhớ về là những giọt nước mắt.

Ronaldo xứng đáng trở thành biểu tượng của Real trong những thành công gần đậy ở châu Âu

NẾU CẦN MỘT BIỂU TƯỢNG, THÌ ĐÂY
 “Đá phạt đền giống như sổ xố, bạn không biết chuyện gì sẽ xảy ra”, Ronaldo nói trong lúc chờ đợi bước lên bục vinh danh và nhận chiếc Cúp Champions League thứ ba trong sự nghiệp.
Chúng ta đã chứng kiến rất nhiều những nhân vật huyền thoại chôn vùi danh tiếng trên chấm phạt đền. Như Zico 1986, Roberto Baggio 1994, David Beckham 2004, John Terry 2008 hay Robben 2012. Mới đây nhất, dĩ nhiên là Griezmann và Juanfran. Họ bị biến thành tội đồ, sẽ không bao giờ được tha thứ và thôi tự dằn vặt trong nhiều năm.

Vậy thì tại sao một người dứt điểm thành công, ở thời điểm cuối cùng với áp lực lên đến đỉnh điểm, sau đó với lấy chiếc Cúp và đặt nó vào tay các đồng đội lại không xứng đáng được vinh danh, được nhớ đến?

Ronaldo đã không có một trận đấu tốt nhất. Anh dứt điểm 6 lần nhưng không một lần thành công, tạo ra 1 cơ hội nhưng đó không trở thành pha kiến tạo, chạm bóng 62 lần ở khắp mọi nơi trên sân nhưng không đem đến nhiều rắc rối cho Atletico. Đó có vẻ nhưng không là một đêm của CR7.

Tuy nhiên, Ronaldo đã nắm lấy cơ hội để tạo nên điều gì đó đặc biệt. Anh thuyết phục Zidane để trao cho mình cú sút cuối cùng. Đó là sự dũng cảm. Ngôi sao người Bồ đã dứt ra khỏi ám ảnh năm 2008 và thoải mái bước lên, cầm lấy khẩu súng và bắn phạt đạn cuối cùng kết liễu giấc mơ Atletico và khắc tên Real lên chiếc Cúp danh giá.

Tại sao phải cần những pha ghi bàn phức tạp khi nó cũng chỉ là một bàn thắng? Có thể nhiều năm nữa người ta không còn nhắc đến số lượng khổng lồ các pha lập công nhưng chắc chắn không ai có thể quên hình ảnh Ronaldo cởi phăng chiếc áo và tự tin khoe cơ thể.

Nếu cần một biểu tượng để khái quát về CR7, thì chính là đây. Sức mạnh, quyến rũ, không sợ hãi, sẵn sàng đương đầu và luôn là người chiến thắng.

Chia sẻ

Bình luận 0