Chuyện đời đẫm nước mắt của tiền đạo trẻ Đồng Nai Đặng Ngọc Vinh Quang liên tiếp phải chịu nỗi đau mất người thân trong thời gian ngắn (ảnh Internet)
Anh Sơn

Chia sẻ

Bình luận 0

Trong làng bóng đá Việt Nam, Đặng Ngọc Vinh Quang - cầu thủ đang chơi cho Đồng Nai ở giải hạng Nhất - là một cái tên vẫn còn rất nhạt nhoà. Có lẽ vì thế mà tấn bi kịch của đời anh không được nhiều người biết đến và chia sẻ…

Ngày 25/6, trận đầu tiên của lượt về giải hạng Nhất quốc gia, khi Bùi Trần Tuấn Anh ghi bàn cho Đồng Nai trên sân Cà Mau, các cầu thủ đội khách đã chuyền tay nhau chiếc áo đấu số 9 của Đặng Ngọc Vinh Quang, như một cách bày tỏ sự động viên, an ủi đồng đội của mình. Đó là thời điểm Quang vừa mất cả vợ lẫn con.

Suốt một thời gian dài, Quang chìm trong tuyệt vọng, đến mức cuộc sống của anh như ảo giác. Anh em trong đội kể lại, nhiều đêm Quang cứ đập đầu xuống nền nhà, rồi bấm số điện thoại nói chuyện trên trời dưới biển. Trong những câu chuyện mê man ấy, dường như Quang vẫn không thể tin nổi bi kịch ập đến với mình theo cách bàng hoàng như thế.

Các cầu thủ Đồng Nai chuyền chiếc áo số 9 của đồng đội Đặng Ngọc Vinh Quang, để chia sẻ với nỗi đau vừa mất người thân của tiền đạo này (ảnh Internet)Các cầu thủ Đồng Nai chuyền chiếc áo số 9 của đồng đội Đặng Ngọc Vinh Quang, để chia sẻ với nỗi đau vừa mất người thân của tiền đạo này (ảnh Internet)

Khi vợ Quang mất, cô gái quê Đồng Tháp ấy đang có trong mình một bào thai ở tuần thứ 8. “Vợ em lúc đó phát hiện bị hư thai, nhưng tụi em thiếu kinh nghiệm, chỉ khám bác sỹ cho thuốc về ngậm để xử lý, ngờ đâu vợ em mất máu nhiều quá, hôn mê luôn và vĩnh viễn không qua khỏi” – Quang đau đớn kể. 

Mỗi lần nhắc đến chuyện này, sự hối hận, thương tiếc lại ùa về, nó làm cho gương mặt khắc khổ của Quang méo mó, biến dạng hẳn đi. Chàng trai trẻ cứ nghẹn ngào trong cổ họng mà khóc không thành tiếng. Giá như tôi có thể cho Quang một điều ước, chỉ một mà thôi…

Với Quang, vợ là người yêu thương, chiều chuộng anh nhất, cũng là cổ động viên đặc biệt nhất trong sự nghiệp vốn đầy trắc trở. Quang sinh năm 1993, đi tập bóng theo lứa năng khiếu Đồng Nai từ năm 13 tuổi. Người ta bảo lẽ ra Quang đã có thể lên đội 1 từ năm 18, nhưng vì một số nguyên nhân “khó lý giải”, 21 tuổi anh mới thực hiện được giấc mơ cả đời tập trẻ.

Quang tâm sự, anh biết 21 tuổi là quá muộn để khởi đầu, nhưng chính vợ anh là người khuyên anh không được nản chí. “Nản chí là mình tự giết mình” – Quang vẫn nhớ như in lời của vợ, mỗi lần anh trăn trở về bước đường đá bóng lắm gian truân.


Năm 2015, Quang hăm hở tham dự mùa V.League đầu tiên của đời cầu thủ. Ác thay, đó cũng chính là năm Quang dính chấn thương nghỉ dài hạn, và khi gần bình phục thì xảy ra vụ bán độ của 6 đàn anh.

Nhớ lại cái thời đoạn ấy, anh chàng tiền đạo có biệt danh Quang “phở” thừa nhận mình quá hoang mang, không biết phải tính tương lai thế nào. Ngày ngày cứ đến bữa cơm là lúc các cầu thủ nhìn nhau, không hiểu bữa mai sẽ ra sao, ai đi, ai ở, mà sợ nhất là tan đội. Cũng may, Đồng Nai vẫn duy trì đội bóng, và dù phải xuống hạng thì anh em vẫn quyết tâm làm lại.

Hạng Nhất 2016, Đặng Ngọc Vinh Quang phải chờ đến trận thứ 5 mới được trao cơ hội vào đá chính. Ngay ở lần đầu tiên xuất hiện, Quang “phở” đã ghi dấu ấn với 2 bàn góp vào chiến thắng của Đồng Nai trước Cà Mau. 

“Khỏi phải nói, vợ em là người vui nhất” – Quang nhớ lại – “Cô ấy mê đá banh kinh khủng, trừ khi em ra miền Trung hay miền Bắc đá sân khách thì phải chịu, chứ đá ở miền Nam là không bỏ trận nào”. Bản thân anh chàng lận đận này cũng cảm thấy niềm vui được nhân đôi, vì đó là những bàn thắng mà anh dành tặng cho đứa con vừa chớm nhú ra hình hài trong bụng mẹ.

Vinh Quang (phải) luôn nỗ lực vươn lên dù gặp quá nhiều bất hạnhVinh Quang (phải) luôn nỗ lực vươn lên dù gặp quá nhiều bất hạnh

Nhưng cuộc đời quá nghiệt ngã với Quang. Hạnh phúc vừa mở ra, viên mãn, thì ngay lập tức đóng sập lại như thử thách giới hạn chịu đựng của con người. Trong một tích tắc, Quang mất đi cả gia đình nhỏ của mình, và ngay sau đó chưa đầy 1 tháng, anh lại phải chịu thêm một cái tang lớn nữa. Bà nội của vợ, người yêu thương vợ chồng Quang hết mực, cũng lâm bệnh nặng qua đời.

Tôi gặp Quang ngoài Hà Nội, khi đội bóng của anh vừa thắng Viettel và đang chờ thêm một tuần nữa để làm khách ở sân Nam Định. Nhưng Quang phải về Sài Gòn giữa chừng để chịu tang bà. Đó là những ngày nặng nề, khủng khiếp nhất trong đời, nhưng khi bình tâm lại, Quang tự bảo mình phải cố gắng để mọi nỗi đau ở lại sau lưng.

“Em giờ ngoài ba mẹ em và ba mẹ vợ, không còn gì nữa ngoài bóng đá. Em biết vị trí tiền đạo của em là rất khó cạnh tranh, nhưng em sẽ phải nỗ lực để được chơi, để thành công hơn nữa. Làm được như vậy, hẳn là vợ con em ở nơi xa cũng được mỉm cười mà siêu thoát”…

Chia sẻ

Bình luận 0