Câu chuyện thần thoại đưa Messi tới vũ đài sân cỏ
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

30 tuổi, Messi đã có những gì mà cánh đàn ông phấn đấu một đời người cũng chưa chắc làm nổi. Nhà cửa đề huề, vợ đẹp con xinh và một sự nghiệp đầy ắp vinh quang. Không còn gì tuyệt vời hơn lúc này, là thưởng thức ly café và chiêm nghiệm quãng đường La Pulga đã trải qua. 30 năm trước, Messi vẫn chỉ là một đứa trẻ tới từ khu dân trí thấp. 

QUẢ TRỨNG THỐI
Trong căn nhà chật chội với chỉ 2 phòng sinh hoạt, mỗi chiều chủ nhật, đại gia đình Messi lại tụ tập, nơi tất cả ngóng chờ tài nấu ăn của bà nội Celia với món mỳ ý pasta. 
Với những đứa trẻ, còn một thứ đầy mê hoặc khác khiến chúng vội vàng rửa tay, giải quyết món pasta trong nháy mắt, miệng ngậm sẵn viên Dulce de Leche (loại kẹo sữa phổ biến ở Argentina) và nhanh chóng ra sân chơi trước cửa nhà.

Trên nền bê tông đầy sỏi đá lởm chởm, 5 đứa trẻ nhà Messi cùng vài cậu bạn bắt đầu chơi trò Rondos. Đây là trò chơi du nhập từ các nước Tây Âu với tên gốc Piggy in the Middle (một dạng bóng chuyền) nhưng về đến Argentina, nó biến thể thành môn bóng đá đường phố. Hai hòn đá được xếp làm cột dọc phân định cầu môn, mỗi đội 3 người, bên nào ghi 6 bàn trước (hoặc ghi nhiều bàn hơn sau 4 giờ đồng hồ) giành phần thắng chung cuộc. 

Ông Jorge, cha của Messi, ngồi trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, phóng tầm mắt ra xa quan sát những đứa con của mình chơi bóng và hô to: “Maxi (anh họ của Messi), cháu đá hay lắm”. 

Messi ngày bé khá ương bướng và hay khóc nhèMessi ngày bé khá ương bướng và hay khóc nhè

Messi bé tuổi nhất. Trong trận chiến của những đứa trẻ ngây thơ ngày đó, cậu ấy bao giờ cũng chịu thiệt. Claudio - chú của Messi- kể lại trông cậu lọt thỏm, đuổi theo và tìm cách lấy bóng từ chân Emanuel - em ruột của Maxi - một cách vô vọng. 

Nhưng Messi không bỏ cuộc. Cậu cắm đầu cắm cổ chạy như những chú gà bị lùa về chuồng, mặt đỏ gắt như trái cà chua chín, từng mạch máu hiện rõ mồn một trên đôi chân gầy guộc. Bruno hét lên “Này Leo, chuyền nhanh lên”. Và Messi vẫn chạy tiếp. Messi sẵn sàng làm mọi thứ để giành chiến thắng: khóc lóc, dỗi dằn và cả gây gổ với đối phương. Vì sao ư? Vì kẻ thua cuộc phải ăn quả trứng thối như một sự trừng phạt. 

Sự nghiệp huy hoàng của Messi sau này bắt đầu từ đấy.

RODRIGO HAY NHẤT, NHƯNG MESSI MAY MẮN NHẤT 
Rodrigo, sinh năm 1980, cậu cả nhà Messi mới là người sớm bộc lộ tài năng bóng đá. Vị trí ưa thích của Rodrigo là trung phong cắm. Năm 11 tuổi, Rodrigo đã được chọn vào đội trẻ của Newell’s Old Boys. Trong mắt Messi, anh trai của mình hội tụ mọi yếu tố cần thiết mà một tiền đạo đẳng cấp cần có: Nhanh, mạnh, khéo và tinh quái. 

Lẽ ra, Rodrigo đã có một sự nghiệp huy hoàng như người em của mình nếu không gặp phải tai nạn ô tô, khiến xương ống của anh gãy làm đôi và buộc phải giải nghệ. Sau này, Rodrigo trở thành đầu bếp có tiếng ở Rosario nhờ tình yêu với ẩm thực. 

Những người còn lại: Matias, Maxi hay Emanuel đều theo nghiệp bóng đá nhưng kết cục của họ không khác gì Rodrigo: Hoặc sớm từ bỏ niềm đa mê thưở nhỏ, hoặc mãi mãi là những cái tên vô danh. 

Số phận dường như đã lựa chọn Messi. Thập niên 80 chứng kiến cuộc khủng hoảng toàn diện ở Argentina. Tranh chấp quần đảo Falklands với Vương quốc Anh vào năm 1982 kéo theo nền kinh tế trì trệ, lạm phát không ngừng gia tăng, quân đội bị vô hiệu hóa và cuộc đảo chính năm 1983. 

Anh trai Rodrigo (trái) là người có tư chất hơn nhưng không may mắn bằng LeoAnh trai Rodrigo (trái) là người có tư chất hơn nhưng không may mắn bằng Leo

4 năm sau, Argentina đứng trước nguy cơ bùng nổ nội chiến khi nhóm lực lượng vũ trang Carapintadas nổi dậy và tuyên chiến với chính phủ. 15 quả bom mini được ném xuống làng Constitucion, cách xưởng làm việc của ông Jorge không xa. Suốt nhiều tháng liền, bầu không khí ảm đạm, sặc sụa mồ hôi của đoàn biểu tình và mùi thuốc súng bao trùm khắp nơi ở của nhà Messi. 

Ngày 24/6/1987, Lionel Messi chào đời trong sự hoang mang từ mọi phía. Súng vẫn nổ bên ngoài còn mẹ Messi phải đẻ mổ dưới trang thiết bị y tế thô sơ do bác sỹ nhận ra triệu chứng “sức ép thai nhi”. Mặt Messi đỏ hơn những đứa trẻ khác, một bên tai bị bẻ cong và được chuẩn đoán mắc chứng xương mềm (dễ gãy, khó hấp thụ canxi).

Nhưng thật thần kỳ: 9 tháng tuổi, Messi bắt đầu biết đi. Ngày đầu tiên tự đứng bằng hai chân, Messi tiến ra phía cửa nhà và vờn lấy trái bóng. Năm 13 tuổi, Messi đến Barca và mở ra trang mới trong cuộc đời.

KHÔNG AI NHỚ MESSI, CÒN MESSI NHỚ TẤT CẢ
Rosario là thành phố kỳ quái. Cách thủ đô Buenos Aires tráng lệ 300km, những gì hiện lên thật ảm đạm, bụi bặm với những mảnh đời cơ cực. Nhưng Rosario là thành phố “đẹp nhất” tại Argentina, từ kỳ quan thiên nhiên như sông Parana đến đàn ông, phụ nữ và bóng đá. 

Nơi đây ghi nhận trận derby hấp dẫn nhất và bạo lực nhất bóng đá Argentina giữa Newell’s Old Boys và Rosario Central. Hơn một nửa dân số Argentina theo dõi trận bóng này hàng năm. 

Bóng đá đã trở thành máu thịt ở đây. Ai ai cũng mang trong mình sự hào hứng và nỗi ám ảnh về bóng đá. Mỗi năm, có 6 giải đấu bán chuyên được tổ chức. Các cầu thủ đá xong giải A, thay đồ rồi phóng xe máy để đá tiếp giải B. 

Messi luôn để Rosario trong timMessi luôn để Rosario trong tim

Không khó để bạn cảm nhận được mùi hương của bóng đá trong không khí ở Rosario. Song tuyệt nhiên, chẳng ai nói gì về Messi. Không một áp phích, không một bức ảnh của Messi. Có thể vì Messi rời Argentina quá sớm, cũng có thể người ta đã mặc định số phận Messi gắn liền với gia cảnh nghèo khó của anh. 

Nhưng với Messi, Rosario là tất cả. Tổ tiên người Italia của Messi lập nghiệp ở đây. 5 thập kỷ qua, gia đình cậu ở đây. Trong bài trả lời phỏng vấn tờ Corriere della Sera, Messi nói rằng những ký ức đẹp nhất của mình nằm lại trên mảnh đất quê hương. Antonella Roccuzzo, bạn gái của Messi và là mẹ của 2 con trai anh từ ngày 5 tuổi cũng đến từ Rosario. 

Trong tâm trí Messi, anh và Rosario sinh ra là để dành cho nhau. Bởi nếu ông bà Jorge không hoãn ý định di cư sang Australia vào năm 1981 dưới sự bảo trợ của nhà Cuccittini Olivera (họ hàng xa gốc Italia) thì biết đâu đấy, giờ này Messi lại đang tỏa sáng trên sân khấu ca nhạc. 

ĐỨA TRẺ NGHIỆN… BÓNG 
Ở Argentina, hơn 30% trẻ thành niên dính vào tệ nạn xã hội, rất nhiều trong số đó sớm làm quen với các loại ma túy tổng hợp từ khi mới lên 10. Messi cũng nghiện, nhưng thứ “ma túy” cậu sử dụng hàng ngày lúc nhỏ là… trái bóng.

Hàng đêm, Messi chỉ ngủ nếu quả bóng yêu thích được đặt cuối giường, ở khoảng cách đủ để ngón chân cậu chạm vào được. Khi vào siêu thị mua đồ với mẹ, Messi luôn để quả bóng dưới chân, tay phải đeo túi đựng đồ liên quan tới bóng đá như quần áo, băng quấn và tất thi đấu. 

Với Messi, trái bóng là người bạn duy nhấtVới Messi, trái bóng là người bạn duy nhất

Trong đoạn video được phát trước lễ trao giải Quả bóng vàng thế giới 2012, anh trai Rodrigo của Messi có nói “Những gì tôi nhớ về nó lúc bé là quả bóng. Ôm quả bóng thôi đã là niềm hạnh phúc lớn lao của Messi”. 

Một thành viên trong gia đình Quiroga - hàng xóm nhà Messi kể lại trong khi những đứa bé khác đã bỏ về thì Messi vẫn hì hụi một mình trên sân. Đối thủ của cậu ấy là những bức tường. Nhiều hôm, Messi cứ đá bóng liên tục vào tường suốt 6 tiếng liền. Những bà nội trợ quanh đó dù có la mắng, hay thậm chí là đạp Messi ngã sóng soài thì cũng vô ích. Cậu ấy đứng dậy, và lặp lại những hành động quen thuộc. 

Trái bóng đã trở thành vật bất ly thân với Messi từ thời điểm Messi biết nhận thức. Nếu có ai đó đụng vào món đồ quý giá của mình, Messi sẽ hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm rồi tặng người đó một cú đấm.

CÔ BẠN “BẢO MẪU” 
Thưở nhỏ, Messi là đứa trẻ ít nói và sống khép kín. Bạn bè cậu vì thế cũng không nhiều. Trong số ít những người Messi thực sự gắn bó tại Rosario, Cintia Arellano là cái tên đặc biệt, người sau này đã trở thành một giáo viên và bác sỹ tâm lý nổi tiếng ở Argentina. 

Cintia sinh cùng năm với Messi và lớn hơn cậu 1 tháng 15 ngày tuổi. Hai người ở cách một căn nhà và học cùng nhau năm đầu tiên của đời học sinh. Trong suy nghĩ của Messi, Cintia còn hơn một người bạn. 

Messi từng có 1 cô bạn thân rất hiểu và giúp đỡ anh những khi khốn khó, đó là Cintia ArellanoMessi từng có 1 cô bạn thân rất hiểu và giúp đỡ anh những khi khốn khó, đó là Cintia Arellano

Cintia là người mỗi sáng lên tận phòng ngủ và thuyết phục Messi đến trường. Cintia là người luôn cố gắng giải thích với đám bạn Messi muốn nói gì. Cintia là người chuẩn bị từng món dụng cụ học tập để Messi đi học. Cintia là người viết đáp án bài kiểm tra ra mẩu giấy nhỏ rồi ném sang cho Messi. Cintia là người hàng chiều mua gói snack (tên gọi khác của bim bim) cho Messi. 

Cintia là người dạy Messi cách nói xin lỗi khi làm sai việc gì, và cũng là người luôn lắng nghe Messi rồi nói “Ừ, tớ hiểu cho cậu, đừng làm thế nữa nhé”. Và Cintia, là người nói dối cô giáo rằng cô là chị họ của Messi và tìm ra một lý do nào đấy giải thích cho việc Messi trốn học. 

Cuối năm lớp 1, Messi phải tiêm hoóc-môn liên tục trong một thời gian dài để kích thích sự phát triển của xương. Cintia là người đầu tiên (ngoài gia đình Messi) phát hiện ra điều này. Trong kỳ nghỉ cuối năm của Messi với nhà Cintia, cô bạn “bảo mẫu” theo cách gọi của Messi trong bài trả lời phỏng vấn tờ El Mundo Deportivo chỉ đi ngủ sau khi tận mắt chứng kiến Messi làm theo chỉ dẫn của bệnh viện. 

BÀ CELIA VÀ MÀN ĂN MỪNG KINH ĐIỂN
Tài năng của Messi được bộc lộ khi anh trai Rodrigo chứng kiến cậu điều khiển thuần thục 5 trái bóng một lúc. Tuy nhiên, chẳng mấy ai lúc đó cho phép Messi đến với bóng đá chuyên nghiệp bởi với họ, sống bình thường như bao đứa trẻ khác với Messi đã là nhiệm vụ quá sức. 

Riêng bà Celia nghĩ khác. Mẹ Messi nhớ rằng trong mắt bà Celia, Messi là một đứa trẻ thông minh, khôn ngoan và đầy khát vọng vươn lên. Mỗi ngày ra phố chơi bắn bi, Messi luôn mang về một rổ cả trăm viên. Khi chơi bài, Messi làm đủ trò gian lận để giành phần thắng. Có lần, vì sợ thua nên Messi xé bài của em họ Bruno. Ông Jorge đuổi cậu ấy ra khỏi nhà và khóa trái. Ngay lập tức, Messi dùng chân đá thật lực vào cánh cổng sắt, lấy đá ném vỡ cửa kính. Có đôi chút bạo lực, nhưng nó cho thấy nội lực của Messi lớn đến nhường nào. 

Sau buổi nói chuyện giữa bà Celia với Ricardo Aparicio - HLV trưởng của Grandoli, một CLB bóng đá phong trào sân 7 ở phố Laferrere, Messi được nhận vào đội. Đấy là nơi đầu tiên Messi thực sự chơi bóng, tức có một mặt sân tử tế, đồng phục thi đấu và những người đồng đội. Tất nhiên, để bảo đảm cậu cháu trai của mình được thỏa ước nguyện, bà Celia phải hứa với HLV Aparicio bất kỳ lúc nào Messi khóc hoặc tỏ ra sợ hãi, ông có quyền loại Messi khỏi đội. 

Bà ngoại Celia là người có ảnh hưởng rất lớn đến sự nghiệp của MessiBà ngoại Celia là người có ảnh hưởng rất lớn đến sự nghiệp của Messi

10 tuổi, Messi bắt đầu nghiệp “quần đùi áo số” trên những nẻo đường ở Rosario với bà Celia. Một tuần ba buổi (Thứ 2,4,6), sau mỗi giờ học văn hóa, bà Celia đợi sẵn Messi ở cổng, trên tay là chai nước cam Messi yêu thích. Hai bà cháu rảo bước qua 15 tòa nhà để đến sân tập. Chiều thứ bảy, bà Celia đến sân theo dõi Messi thi đấu. Bên ngoài đường pitch, mỗi khi thấy cháu mình đi bóng qua đối phương hoặc ghi bàn,  bà Celia nhoẻn miệng cười khoan khoái. 

Tháng 5/1998, bà Celia qua đời vì bệnh Alzheimer (chứng mất trí) ngay trước khi Messi đón sinh nhật lần thứ 11. Với Messi, đó là mất mát lớn nhất trong cuộc đời. Năm 2009, Messi chia sẻ với tờ Sport anh không rõ bà Celia hiểu bóng đá đến đâu, nhưng anh biết chắc rằng bà Celia là fan hâm mộ đầu tiên của anh. Không bao giờ xem bóng đá trên truyền hình hay đến những chảo lửa ở Argentina mỗi dịp cuối tuần nhưng khi còn sống, bà Celia chưa bỏ sót dù chỉ một trận đấu của Messi.

Sự ra đi của bà Celia để lại khoảng trống to lớn trong lòng Messi. Sau này, mỗi khi ăn mừng bàn thắng, Messi luôn nhìn lên bầu trời và chỉ tay lên thiên đàng như sự tưởng nhớ, lòng biết ơn công dưỡng dục của bà Celia.

Chia sẻ

Bình luận 0