Carrick, viên kim cương bất hoại của lòng trung thành
Hoàng Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Michael Carrick đã rút lui vào hậu trường một cách hiên ngang và sừng sững. Hiếm có cầu thủ nào trên thế giới được đánh giá cao về cả tài năng lẫn đạo đức như cựu tiền vệ M.U. Trong suốt sự nghiệp gần hai thập kỷ của mình, Carrick nhận được sự tôn trọng của tất cả các HLV, đồng đội và cả đối thủ của mình. Điều đó có được là nhờ lòng trung thành tuyệt đối, thứ đã trở nên quá xa xỉ trong thế giới bóng đá sặc mùi kim tiền hiện tại.

HAI CÁ TÍNH TRÁI NGƯỢC
Có một câu chuyện không nhiều người biết về Carrick. Tháng 11/2016, cha của Joe Cole, người bạn thân của Carrick tại lò đào tạo West Ham, qua đời. Cựu tiền vệ M.U rất muốn có mặt bên cạnh bạn mình trong đám tang, nhưng trận đấu với Arsenal sẽ diễn ra 48h sau đó.

Carrick đề đạt nguyện vọng với Jose Mourinho. Nếu như đó là một cầu thủ khác, “Người đặc biệt” với cá tính của mình chắc chắn sẽ không bao giờ đồng ý. Nhưng đây là Carrick, người chưa khi nào phản bội niềm tin của các ông thầy. 

Carrick tham dự đám tang cha Joe Cole rồi trở lại tập luyện ngay lập tức. Anh ra sân và chơi trọn vẹn 90 phút trong trận hòa 1-1 tại Old Trafford. Uy tín và tình cảm, đó là những đức tính giúp Carrick luôn được những đồng đội đánh giá cao, dù không phải CĐV nào cũng biết đến.

Những bước chân tiến đến trận đấu cuối cùng của Carrick cùng sự hộ tống của 2 conNhững bước chân tiến đến trận đấu cuối cùng của Carrick cùng sự hộ tống của 2 con

Không nhắc đến nhau nhiều trên truyền thông nhưng Michael Carrick và Joe Cole là những người bạn nối khố cực kỳ thân thiết. Họ cùng là thành viên khóa 1999 của lò đào tạo West Ham, những người đã vô địch Cúp FA trẻ sau khi đánh bại Coventry City tới 9-0 qua hai lượt trận.

Carrick và Joe Cole tất nhiên là những cái tên nổi bật nhất, nhưng họ giống như hai mảng màu đối lập hoàn toàn. Tài năng của Joe Cole được phát tiết sớm hơn và thu hút nhiều sự chú ý hơn. Harry Redknapp, vị HLV khi còn tại v không bỏ lỡ một trận đấu nào của West Ham tại Cúp FA trẻ, kể lại: “Tôi nhìn thấy Joe Cole lần đầu năm 11 tuổi trong một trận đấu tập với Norwich. Mặt sân rất lầy lội nhưng thằng bé thi đấu cứ như thể nó đã chơi bóng được 7,8 năm rồi. Chỉ sau 10 phút, tôi hét lên với HLV đội trẻ: Mẹ kiếp! Bố thằng bé kia đâu, tìm ông ấy để tôi nói chuyện ngay!”.

Carrick thì bắt đầu chậm hơn. Anh không có tính cách hướng ngoại như Joe Cole. Những năm tháng đầu tiên ở London tương đối khó khăn với cậu thiếu niên chuyển tới từ Wallsend. Carrick có phần tách rời khỏi những đồng đội, họ đôi khi không hiểu Carrick đang nói thứ ngôn ngữ gì khi gọi điện về nhà ở Newcastle.

Đấy là trận đấu chính thức cuối cùng của Carrick trong màu cờ đỏĐấy là trận đấu chính thức cuối cùng của Carrick trong màu cờ đỏ

Richard Garcia, người Australia, cùng khóa với Joe Cole và Carrick kể lại: “Carrick thực sự là hơi nhàm chán. Cậu ấy chẳng làm gì ngoài khuôn khổ cả. Nếu cả đội rủ nhau đi bar sau trận đấu, cậu ấy thường chỉ ngồi một góc và uống nước. Những người còn lại đều say mèm. Cậu ấy chỉ nghĩ đến bóng đá và cách để gia nhập đội 1 West Ham. Không phải Carrick không uống được, cậu ấy chỉ thể hiện sự chuyên nghiệp và đáng tin cậy. Không HLV nào phải lo lắng về những rắc rối từ cậu ấy!”.

Với tính cách đó, việc kết thân với Joe Cole hóa ra lại là điều nay. Joe Cole nổi tiếng sớm hơn và trong đôi bạn thân cùng được đôn lên đội 1, cựu cầu thủ của Chelsea là người gánh chịu mọi áp lực. Carrick nhớ lại: “Tôi và Joe cùng lên đội 1 nhưng trong vài tháng đầu tiên, mọi người không để ý đến tôi. Joe quá giỏi và mọi người tập trung vào cậu ấy. Cậu ấy đối phó với áp lực rất tốt, nhờ thế tôi đã có khoảng thời gian đầu không phải lo sợ gì cả”.


TRÁI TIM BẤT BIẾN
Không phải ai cũng may mắn như Joe Cole và Carrick. Nhiều cầu thủ tiềm năng trong lứa họ không bao giờ trở thành ngôi sao sân cỏ. “Lớp trưởng” khóa 99, Izzy Iriekpen, có thời gian đáng nhớ nhất là ở Swansea lúc đó còn chơi ở hạng thấp. Thủ môn Stephen Bywater lên xuống hạng liên tục với các đội bóng khác nhau, chủ yếu là ở Derby County. Bộ đôi Australia là Richard Garcia và Michael Ferrante, những người ở cùng phòng với Carrick, cũng chỉ có một sự nghiệp làng nhàng.

Cùng với MU, anh đã thu hái biết bao chiến quảCùng với MU, anh đã thu hái biết bao chiến quả

Từ cầu thủ trẻ tài năng cho đến ngôi sao sân cỏ là một chặng đường dài cực kỳ khắc nghiệt. Chính Michael Carrick cũng đã trải qua một thử thách. Sau một mùa hè, anh cao lên tới gần 30cm và đầu gối không chống đỡ được sự phát triển quá nhanh đó. “Cậu ấy có thể chuyền bóng nhưng không thể chạy nhanh như trước. Vị trí ở trung tâm hàng tiền vệ là tốt nhất với Carrick!” – Redknapp nhớ lại.

Đó dường như là định mệnh với Carrick, vì anh rồi sẽ trở thành một trong những người giỏi nhất nước Anh ở vị trí này. Trong một lần West Ham gặp khủng hoảng chấn thương, Harry Redknapp gọi điện cho Tony Carr, giám đốc học viện để yêu cầu bổ sung nhân sự: “Ném cho tôi một thằng bé nào đá tiền vệ lên đây!”.

Sau trận đấu, Eyal Berkovic, tiền vệ người Israel đang là trụ cột West Ham lúc đó, hỏi Tony Carr: “Cái thằng bé mà ông giới thiệu cho Redknapp tên là gì nhỉ?” – “Michael Carrick, nó ổn không?” – “Nó sẽ thay thế tôi và trở thành tiền vệ tốt nhất của đội bóng!”.

Anh cũng nhận được tất cả sự tôn kính của đồng đội và đối thủAnh cũng nhận được tất cả sự tôn kính của đồng đội và đối thủ

Steve Lomas, cựu hậu vệ của West Ham, kể lại: “Chúng tôi rất vui khi có hai cầu thủ trẻ xuất sắc gia nhập đội 1. Joe Cole thì khỏi phải nói, tôi biết cậu ấy từ năm 15 tuổi. Mọi người gọi Joe là Paul Gascoigne mới, thậm chí so sánh cậu ta với Pele và Maradona. Carrick thì ít nổi bật hơn nhưng chúng tôi đều biết rằng cậu ấy có rất nhiều kỹ năng, chỉ là cậu ấy quá trầm lắng và khiêm tốn. Chúng tôi thường động viên cậu ấy: Thể hiện đi, Michael!”.

Carrick là ngôi sao cuối cùng rời West Ham sau khi đội bóng phải xuống hạng năm 2003. Nhưng đó cũng là một quyết định có phần khiên cưỡng. Anh phát biểu sau khi chuyển tới Tottenham: “Tôi muốn ở lại West Ham nhưng không thể đá thêm một mùa nữa ở Championship”. Đó không phải là phát ngôn mang tính ngoại giao nếu chúng ta biết rằng đó là một phần bất biến trong tính cách của Carrick.

Năm 14 tuổi, khi đang chơi cho Wallsend Boys và tham gia tập luyện mỗi tháng 1 lần với West Ham, Carrick bị bố bắt đi thi vào học viện bóng đá Quốc gia Lillshall, nơi đào tạo ra rất nhiều cầu thủ lớn của bóng đá Anh, trong đó có Michael Owen và cả người bạn thân Joe Cole của Carrick.

Nhưng giờ đã đến lúc phải nói lời tạm biệtNhưng giờ đã đến lúc phải nói lời tạm biệt

Bố mẹ Carrick, ông Vince và bà Lynn, tháp tùng cậu con trai đến cuộc thi. Họ là những người hiểu rõ hơn ai hết về tài năng của cậu con trai mình và muốn cậu có con đường phát triển tốt nhất. Nhưng Carrick đã thi thố không hết sức. Ông Vince kể lại: “Tôi đứng ngoài sân và tự hỏi: Michael, con đang làm cái gì thế? Thằng bé rõ ràng không cố gắng hết sức! Nó giỏi hơn thế rất nhiều”.

Cuộc tuyển chọn lấy 22 người và Carrick xếp thứ 30, dĩ nhiên là trượt. Ông Vince sau đó thắc mắc: “Chuyện gì đã xảy ra hả Michael?”. Câu trả lời của Carrick là: “Bố, con không muốn vào Lillshall. Con muốn chơi bóng cho Wallsend đến năm 16 tuổi và sau đó tính tiếp!”. “Nó yêu Wallsend, muốn chơi bóng với những người bạn thân ở gần nhà. Một vài đứa thể hiện tham vọng từ rất sớm nhưng Michael không như thế. Nó làm tôi tức điên lên, nhưng sau đó tôi lại tự hào vì nó!” – Ông Vince kết luận.

Nếu như học viện của Newcastle không đóng cửa đột ngột, Carrick cũng sẽ không đến London mà chọn “Chích chòe” làm bến đỗ chỉ vì… gần nhà. Đến năm 16 tuổi, West Ham chính thức đưa ra lời đề nghị và mọi thứ diễn ra sau đó thì chúng ta đều đã biết. Cuộc hành trình từ Đông Bắc nước Anh đến Đông London là khởi đầu cho một sự nghiệp huyền thoại, người có lẽ không bao giờ được đánh giá đúng với tài năng vốn có của mình. 

Chia sẻ

Bình luận 0