Bi kịch gia đình từ cái chết của Gary Speed
Song Nhi

Chia sẻ

Bình luận 0

Đôi khi thật khó khăn để đọc những gì được viết ra trong cuốn "Unspoken", cuốn sách được viết bởi người góa phụ xấu số của Gary Speed. Nhưng ít nhất đối với nhiều cầu thủ đang phải đấu tranh với sự trầm cảm và chán nản, những điều như vậy có thể giúp họ cảm thấy tốt hơn.

"Unspoken" cung cấp những câu chuyện gia đình, những khó khăn mà người thân của Gary Speed phải đối mặt khi cố gắng tìm hiểu xem vì sao anh lại tự kết liễu cuộc đời mình một cách đột ngột và đầy khó hiểu vào năm 2011. Câu chuyện được người góa phụ Louise kể lại về một cuộc chiến kéo dài và không thể tưởng tượng nổi kể từ khi cô phát hiện ra chồng mình treo cổ tự tử ngay tại căn nhà của mình. 

Cô nói rằng ai cũng đều hi vọng mọi thứ sẽ dần nguôi ngoai theo thời gian, nhưng trước khi những điều như vậy có thể xảy ra, Louise đã phải trải qua thời gian dài ngập chìm trong khủng hoảng, không thể ăn và tâm trí hoảng loạn cực độ. Đến mức, cô tự mô tả rằng mình lúc ấy trông chẳng khác gì một bộ xương khô. Chỉ đến khi một người bạn có tên Tracey cố gắng thuyết phục cô bình tâm trở lại và đối mặt với thế giới một lần nữa.

Cái chết của Gary Speed khiến vợ anh phải mất thời gian dài mới hồi phục tâm lýCái chết của Gary Speed khiến vợ anh phải mất thời gian dài mới hồi phục tâm lý

Theo thời gian, Louise dành riêng một khoảng trống trên tường bếp nhà mình, nơi bất cứ ai đến thăm nhà đều sẽ phải viết một câu trích dẫn truyền cảm hứng lên đó. Cô gọi nó là bức tường kỳ diệu của mình, dù nó chỉ là một phần nhỏ trong quá trình phục hồi, nhưng những chuyện như vậy đã diễn ra trong 6 tháng trước khi Louise có thể tự đi ra ngoài trở lại.

Một người bạn đã mời Louise đến dự một bữa tiệc và cô coi đó như một thử thách với bản thân mình. “Tôi thực sự không cảm thấy thích mặc váy và đi ra ngoài. Tôi là Louise Speed, vợ của Gary Speed, người đã tự treo cổ. Làm thế nào bạn có thể hành động bình thường?”, Louise kể lại. Đến bữa tiệc, bài hát đầu tiên cô nghe là "Simple Minds" và "Don't You Forget About Me". Đó là bài hát yêu thích của cô và Gary.

"Unspoken" được chắp bút bởi John Richardson, một nhà báo, một người bạn của Gary Speed và toàn bộ số tiền thu về sẽ được dành cho tổ chức từ thiện Heads Together, nơi giải quyết vấn đề về sức khỏe tâm thần. 

Trên thực tế, John và Gary có mối quan hệ khá thân thiết. Hai người thậm chí đã từng dành rất nhiều thời gian trò chuyện, làm việc với nhau để thực hiện một cuốn tự truyện của Gary Speed. Tuy nhiên sau đó Gary bất chợt đổi ý, không muốn chia sẻ những câu chuyện về cuộc sống của mình và mọi thứ dừng lại. Đã có điều gì đó khiến cho Gary thay đổi suy nghĩ và không muốn mọi người đi sâu vào cuộc đời của anh, điều mà giờ đây tất cả đều muốn biết để có thể đi tìm lời giải cho vụ tự tử đầy bí ẩn vào tháng 11 năm 2011.

Gary từng gửi cho Louise một lá thư năm họ 17 tuổi, kể với cô rằng anh cảm thấy vô cùng chán nản, thậm chí còn viết rằng “Anh muốn đi ngủ ngay bây giờ và hi vọng sẽ không bao giờ thức dậy”. Một điều rất đáng suy ngẫm với suy nghĩ của cậu bé ở độ tuổi như vậy, bởi đơn giản đó không phải là điều nên được viết ra ở độ tuổi 17.

Cô đã dũng cảm tham gia vào việc xuất bản cuốn sách "Unspoken" kể về cuộc đời của Gary Speed và cũng là lời cảnh tỉnh với những cầu thủ bị trầm cảmCô đã dũng cảm tham gia vào việc xuất bản cuốn sách "Unspoken" kể về cuộc đời của Gary Speed và cũng là lời cảnh tỉnh với những cầu thủ bị trầm cảm

Một trong những điều buồn nhất là sẽ không bao giờ có bất kỳ câu trả lời chính xác nào dành cho Louise, con trai của họ và những người thân của Gary để biết lý do vì sao anh lại chọn cách ra đi đột ngột như vậy. Nhưng ít nhất với những gì được John Richardson chia sẻ lại về câu chuyện từ lá thư có thể khiến mọi thứ phần nào sáng tỏ hơn. 

Louise cũng nói rằng có lẽ chồng của cô đã không thể hiểu được như thế nào là trầm cảm và dường như ngay cả bản thân Gary cũng không biết chính xác những gì xảy trong đầu mình. Có điều gì đó khiến anh gặp rắc rối trong nhiều năm, nhưng gần như Gary có thể cố gắng để vượt qua. Đôi khi Louise hỏi thấy chồng mình không được ổn, nhưng Gary chỉ nói rằng anh cảm thấy mệt mỏi mà thôi. Điều này khiến cô tự hỏi liệu có phải anh đang che giấu một điều gì khác. Nhưng đáng buồn, đó sẽ mãi mãi chỉ là những câu hỏi không có lời giải đáp.

Steve Harper, một trong những đồng đội cũ của Gary Speed ở Newcastle, cũng đóng góp một phần nội dung trong một cuốn sách, nơi anh chia sẻ về những cuộc đấu tranh của mình với sự trầm cảm. Rõ ràng đây là vấn đề cần được lưu tâm nhiều hơn bởi nó xảy ra với không ít các cầu thủ chuyên nghiệp.

Stan Collymore từng phải trải qua những năm tháng đen tối tại Aston Villa, nơi có hẳn một biểu ngữ được treo lên để miệt thị anh. Điều này khiến cho tiền đạo da màu người Anh này phải nhờ đến sự giúp đỡ các bác sĩ vì chứng trầm cảm anh gặp phải từ hành động trên. Ngay cả những đồng đội cũng không tỏ ra thông cảm khi từng hỏi Collymore rằng “đã biến đi chỗ quái nào vậy” trong thời gian anh nghỉ tập luyện và thi đấu để điều trị tâm lý. Sự vô tâm đôi khi âm thầm giết chết những tâm hồn nhạy cảm một cách từ từ.

Ít nhất đền bây giờ những câu chuyện như vậy đã dần dịu đi và ít xuất hiện hơn. Thể thao nói chung và bóng đá nói riêng bây giờ cũng dành sự quan tâm nhiều hơn đến khía cạnh về tâm lý của các VĐV. Bị kịch từ vụ tự tử của Gary Speed trở thành hồi chuông cảnh báo cho tất cả về những khó khăn mà các cầu thủ, những người tưởng như có một cuộc sống đủ đầy với mức thu nhập cao ngất ngưởng, phải đối mặt và tự tìm cách vượt qua mỗi ngày.

Cựu danh thủ Stan Collymore cũng đang nỗ lực đấu tranh để cải thiện đời sống tâm lý cho các cầu thủCựu danh thủ Stan Collymore cũng đang nỗ lực đấu tranh để cải thiện đời sống tâm lý cho các cầu thủ

Stan Collymore, cầu thủ cùng thời kì với Gary Speed, giờ đây không ngần ngại lên tiếng về vấn nạn phân biệt chủng tộc mà các cầu thủ da màu phải chịu đựng. Với gần 900.000 người theo dõi trên Twitter, tiếng nói của cựu cầu thủ này thực sự mang đến những động thái tích cực. 

Hay từ một góc nhìn khác, khi thế giới bóng đá dành sự quan tâm cho Aaron Lennon; khi HLV Gareth Southgate chia sẻ sự động viên cho Danny Rose, những điều như vậy có thể không còn đem lại ý nghĩa gì cho Gary Speed, nhưng ít nhất nó cũng là một sự khởi đầu cho những thay đổi tích cực hơn trong thế giới của môn thể thao vua.

Chia sẻ

Bình luận 0