Barca yếu đuối vì không còn đội trưởng can trường Puyol
Hoàng Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Hôm qua là thứ 6 ngày 13, ngày mà những người mê tín vẫn thường coi là đen đủi. Nói về đen đủi thì có lẽ không ai bằng các CĐV Barcelona, những người trong tuần vừa qua đã phải trải qua cú sốc lớn khi đội bóng của họ bị lội ngược dòng tại Olimpico và bị loại khỏi Champions League. Trong tình cảnh đó, họ chắc chắn sẽ rất nhớ người cựu đội trưởng, người luôn là điểm tựa tinh thần của đội bóng trong những lúc khó khăn. Đúng, anh là Carles Puyol, người đã bước sang tuổi 40 vào ngày hôm qua (13/4/1978)

HƠN CẢ MỘT ĐỘI TRƯỞNG
Nếu câu slogan của Barcelona là “Hơn cả một đội bóng!” thì với Puyol, câu slogan thích hợp nhất sẽ là “Hơn cả một đội trưởng!”. Tấm băng thủ quân mà anh đã mang trên tay cho đến khi giải nghệ không thể khái quát hết được tầm quan trọng và những ảnh hưởng to lớn về mặt tinh thần của hậu vệ đầu xù với đội bóng xứ Catalan.

Mỗi đội bóng trên thế giới đều cần một thủ quân giống như một nhà lãnh đạo, một người được tất cả tôn trọng và là tấm gương cho những cầu thủ khác nhìn vào. Những đặc điểm của một người đội trưởng tốt đôi khi được nhìn nhận một cách không chính xác. Các CĐV luôn thích hình mẫu của một thủ lĩnh gai góc, quyết liệt, máu lửa và thích hò hét. Nhưng những yếu tố đó chỉ là một phần rất nhỏ trong nhiệm vụ của một thủ quân.

Với Barca, Puyol còn hơn cả 1 đội trưởng bởi anh gắn liền với giai đoạn hoàng kim của đội bóngVới Barca, Puyol còn hơn cả 1 đội trưởng bởi anh gắn liền với giai đoạn hoàng kim của đội bóng

Gánh vác vai trò thủ quân là một nhiệm vụ toàn diện bao gồm nhiều lĩnh vực của trò chơi, cả trong và ngoài sân. Vai trò của một nhà lãnh đạo không chỉ giới hạn ở sân. Nó vượt xa điều đó. Cách tốt nhất để giải thích điều này nhìn lại sự nghiệp của Carles Puyol, người được xem là thủ quân tốt nhất trong lịch sử bóng đá.

Không chỉ là một trong những hậu vệ giỏi nhất trong thế hệ của mình, Puyol luôn được nhớ đến như một thủ lĩnh mẫu mực. Kể từ khi nhận tấm băng đội trưởng từ Luis Enrique tháng 8/2004, Puyol có hơn 10 năm là đội trưởng của Barcelona, người đại diện cho tinh thần của “Gã khổng lồ xứ Catalan” trong giai đoạn hoàng kim của CLB.

LÃNH ĐẠO PHÒNG THAY ĐỒ
Có nhiều giai thoại về Carles Puyol sẽ là lời mô tả chính xác nhất cho khả năng lãnh đạo của cầu thủ này. 

Bóng đá là một môn thể thao mà các cầu thủ đến từ các nền văn hoá và quốc tịch khác nhau chia sẻ chung phòng thay đồ. Giữ mối quan hệ tốt đẹp giữa các đồng đội là điều quan trọng để xây dựng một tập thể mạnh.

Do sự khác biệt giữa các cầu thủ, có thể có một số vấn đề giữa họ. Puyol biết điều này và luôn cố gắng giải quyết những vấn đề tồn tại giữa các đồng đội. Năm 2007, có một sự hiểu lầm giữa Eto’o, Rijkaard và Ronaldinho. Eto’o tức giận sau khi Rijkaard nói rằng tiền đạo Cameroon đã từ chối vào sân từ ghế dự bị trong trận đấu với Racing Santander. Ronaldinho cũng có một vài phát biểu trích dẫn ý Rijkaard nhưng không nhắm vào cụ thể một ai. Eto’o hiểu sai ý của Ronaldinho và tức giận. Puyol đã quyết định sắp xếp những vấn đề này bằng cách nói chuyện với cả Eto’o và Ronaldinho, mọi chuyện sau đó được giải quyết rất ổn thỏa.

Là đội trưởng của 1 tập thể nhiều ngôi sao, Puyol có bản lĩnh lớn mới có thể ổn định được phòng thay đồ BarcaLà đội trưởng của 1 tập thể nhiều ngôi sao, Puyol có bản lĩnh lớn mới có thể ổn định được phòng thay đồ Barca

Puyol kể lại: " Eto’o là cầu thủ đầu tiên trong phòng thay đồ lúc 8 giờ 45 phút sáng và chúng tôi (Puyol và Xavi) đã nói chuyện với anh ấy, rồi sau đó là Ronaldinho bởi vì đó là một vấn đề quan trọng đủ để ngồi lại và nói chuyện với nhau".

Đó là chuyện bên ngoài sân cỏ còn bên trong sân, Puyol luôn yêu cầu sự tập trung tối đa từ các đồng đội. Gerard Pique, người đá cặp lâu năm với Puyol ở trung tâm hàng phòng ngự Barca kể lại 2 kỷ niệm. Một là trong trận El Clasico ở Bernabeu khi các CĐV Real Madrid ném một chiếc bật lửa xuống sân, Pique nhặt lấy và ra khiếu nại với trọng tài. Puyol ngăn người đồng đội của mình lại, yêu cầu anh tập trung vào trận đấu.

Một lần khác, Puyol vừa trở lại sau chấn thương dài hạn. Trong lúc thi đấu, Pique nói với đội trưởng của mình: “Chào mừng anh trở lại, mọi người rất nhớ anh đấy!”. Bạn có biết Puyol nói gì không? – “Câm mồm đi, để ý quả bóng vào!”. Vào cuối trận, Pique lại bị mắng một lần nữa: “Tập trung vào! Puyol hét lên làm tôi giật nảy mình. Đó là lúc chúng tôi đã dẫn 4-0 và chỉ còn 3 phút bù giờ. Tôi cười sặc sụa, nhưng tất nhiên không để anh ấy nhìn thấy!”.

NGƯỜI CAN TRƯỜNG CUỐI CÙNG
Puyol đã từng nói, "Tôi không có kỹ thuật của Romário, tốc độ của Overmars hay sức mạnh của Patrick Kluivert. Nhưng tôi làm việc chăm chỉ hơn những người khác. Tôi giống như một học sinh không thông minh, nhưng phải làm đi làm lại những bài kiểm tra của mình cũng không sao”.

Chăm chỉ là một phần quan trọng để tạo nên thành công, với Puyol điều đó càng rõ ràng hơn. Huyền thoại Franco Baresi từng nhận xét về Puyol: “Đó là hậu vệ dám đưa đầu mình vào những chỗ mà các hậu vệ khác còn không dám đưa chân!”. Sự can trường của Puyol là điều mà không ai có thể phủ nhận. Anh có lẽ là người duy nhất trên hành tinh này dám đưa đầu ra cản phá một cú sút của Roberto Carlos!

Khi phải giải nghệ vì những chấn thương dai dẳng, Puyol hiểu rằng anh sẽ trải qua một giai đoạn chuyển tiếp vô cùng khó khăn. Anh kể lại: “Tôi đã quen với những trận đấu, sự náo nhiệt và đôi khi hơi điên rồ. Thật sự khó khăn để làm quen với cuộc sống mới. Bác sĩ của ĐT Tây Ban Nha, Raul Martinez từng cảnh báo tôi: Khi cậu giải nghệ, những người xung quanh cậu sẽ phải chịu đựng vài tháng như địa ngục, vì lúc ấy cậu sẽ rất khó chịu!. Ông ấy nói đúng, tôi trở nên cáu bẳn và dễ bực bội những ngày đầu sau khi rời xa sân cỏ.”

Với phong cách thi đấu máu lửa, Puyol như ngọn lửa kích thích tinh thần các đồng độiVới phong cách thi đấu máu lửa, Puyol như ngọn lửa kích thích tinh thần các đồng đội

Puyol tìm lại sự cân bằng nhờ gia đình và thể thao. Anh biết ơn người vợ Vanessa Lorenzo, người đã luôn kiên nhẫn trước những cơn nóng giận không kiểm soát của Puyol. Cùng với đó, cựu hậu vệ Barcelona bắt đầu chạy bộ như một cách để tĩnh tâm.

“Những vết đau từ thời còn thi đấu luôn khiến tôi khó chịu. Bạn biết đấy, chẳng cầu thủ nào muốn phẫu thuật cả, nhưng để duy trì sự nghiệp thì vẫn phải làm. Tôi chỉ dừng lại khi mọi thứ đã đến giới hạn.” – Puyol khẳng định sau khi khoe bây giờ anh có thể chạy xuyên rừng một mạch 8 km và leo dốc với đôi chân đầy sẹo. Trước đó, vào thời điểm mới giải nghệ, anh chỉ có thể đạp xe bằng máy trong nhà.

Chạy bộ cũng giúp cho Puyol có cơ hội tiếp cận với cuộc sống ngoài bóng đá, thứ mà anh dường như đã bỏ quên trong lịch thi đấu dày đặc hồi còn chơi bóng. Một lần khi đang chạy, anh gặp một cậu thiếu niên là CĐV Barca. Cậu nhóc đứng sững lại rồi òa khóc nức nở: “Mẹ kiếp, Puyol, anh là đội trưởng của chúng tôi, người mà chúng tôi tôn kính. Tại sao anh lại bỏ Barca?”. Puyol phải an ủi cậu thiếu niên đó và họ chụp chung với nhau một tấm hình.

Đó là một hình ảnh khác của Puyol, người luôn máu lửa quên mình trên sân cỏ. Ít ai biết rằng anh là một người cực kỳ tâm lý và fairplay. 

Không những thế anh còn rất fairplay khi từng ngăn các đồng đội ăn mừng khiêu khích đối thủKhông những thế anh còn rất fairplay khi từng ngăn các đồng đội ăn mừng khiêu khích đối thủ

Trong một trận đấu ở La Liga trước đối thủ Levante, Puyol bị hậu vệ Ballesteros của đội khách tát vào mặt. Ronaldinho lập tức nhảy vào nhưng người kéo siêu sao Brazil ra chính là Puyol. Một lần khác, ở mùa 2011/12, sau khi Barca hạ Rayo Vallecano tới 6-0, Thiago và Daniel Alves đã có màn ăn mừng hơi quá lố. Họ lập tức bị Puyol chỉnh đốn và kéo vào phòng thay đồ.

Puyol biết cách quan tâm những đồng đội và làm họ cảm thấy đặc biệt. Để duy trì sự đoàn kết trong phòng thay đồ, điều đó là cần thiết để làm cho các cầu thủ cảm thấy họ quan trọng và được tôn trọng . 

Tại Cúp Gamper 2010, Ronaldinho quay trở lại Camp Nou trong màu áo AC Milan. Puyol đã không để cho người đồng đội cũ có một trận đấu dễ thở. Nhưng khi kết thúc, anh gọi Ronaldinho đến chụp một bức ảnh với cả đội. Barcelona giành được danh hiệu nhưng Puyol đã tặng nó cho Ronaldinho như một món quà lưu niệm. “Rô vẩu” rất xúc động khi nhận nó.

Nhiều cầu thủ mơ ước trở thành đội trưởng của một đội bóng và nâng danh hiệu cho CLB của họ, có thể là danh hiệu Champions League hay một giải đấu trong nước. Chắc chắn Puyol cũng thế. Nhưng ở trận chung kết Champions League 2011, sau khi chiến thắng Puyol cởi băng đội trưởng và đưa nó cho Abidal để hậu vệ người Pháp nâng chiếc cúp. 

Abidal đã đánh bại ung thư để chơi trận chung kết ở Wembley năm 2011. Nên nhớ rằng ở trận chung kết năm 2009 (cũng thắng M.U), Puyol bị treo giò và anh chắc chắn rất muốn nâng cúp, nhưng anh đã nhường khoảnh khắc đẹp nhất trong sự nghiệp của anh cho Abidal! 2 năm sau, Puyol đã mời cả Abidal và Tito Vilanova, sau khi họ chiến đấu chống lại căn bệnh ung thư, nâng cúp Liga 2012/13.

Puyol cũng sằn sàng tôn vinh các đồng đội chứ không hề chỉ chăm chăm lo cho bản thân, như khi anh nhường tôn vinh Eric AbidalPuyol cũng sằn sàng tôn vinh các đồng đội chứ không hề chỉ chăm chăm lo cho bản thân, như khi anh nhường tôn vinh Eric Abidal

Không chỉ rất quan tâm đến đồng đội, Puyol còn là người rất hảo tâm. Năm 2010, anh trai một người bạn thân của Puyol làm lính cứu hỏa bị thương nặng trong trận hỏa hoạn ở Horta de Sant Joan, nơi 5 lính cứu hỏa hy sinh. Puyol không chỉ hỗ trợ chi phí chữa trị mà còn thuê hẳn một căn nhà tại Barcelona cho gia đình người bạn đó. 

Ít ai nói rằng Puyol là một quý ông. Nhưng quả thật anh là một sự pha trộn rất khó hiểu giữa một quý ông và một chiến binh. Sự đặc biệt đó đã để lại một khoảng trống không thể lấp đầy tại Barcelona, những cầu thủ ở đó vẫn đang mỏi mắt chờ đợi một người đội trường, một thủ lĩnh tinh thần có thể làm chỗ dựa cho họ trong những thời điểm ngặt nghèo nhất.

Chia sẻ

Bình luận 0