Arsene Wenger, tại sao ông không run lên vì giận dữ?
Hoàng Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Arsenal – Wenger, Wenger – Arsenal, đã hơn 20 năm qua 2 khái niệm ấy gần như chỉ là 1. Nhưng có lẽ đã đến thời điểm mà “Pháo thủ” cần làm một cuộc cách mạng triệt để, toàn diện để đưa “Giáo sư” vào dĩ vãng. Sẽ cần sự tàn nhẫn và phũ phàng, bởi Wenger dường như không thể tự nhận ra rằng chính ông chứ không phải yếu tố nào khác đang là chướng ngại vật lớn nhất cho sự phát triển của Arsenal. Tình yêu giữ được vẻ đẹp nguyên vẹn nhất, có khi bắt đầu từ lời chia tay đúng lúc. 

ĐỔI TAY RUN RẨY CỦA SIR ALEX & BÀI HỌC CHO WENGER
Trong cuốn tự truyện của mình xuất bản sau khi giải nghệ, Sir Alex dành nhiều dòng cho Wenger, đối thủ lâu năm nhất của ông. Ở một vài đoạn đầy tính ẩn dụ, sự thất vọng là điều khó giấu diếm. Phải, trong 12 lần đối đầu Arsenal cuối cùng, M.U của Sir Alex thắng đến 9 trận. Với chiến lược gia Scotland, Arsenal càng về sau càng trở thành một đối thủ dễ chơi, và đương nhiên trách nhiệm thuộc về Wenger.

Dù tình bạn của hai người cho đến khi Sir Alex giải nghệ đã tốt hơn nhiều so với thời điểm “Quỷ đỏ” và “Pháo thủ” là hai đối thủ cạnh tranh hàng đầu cho chức vô địch Premier League, nhà cầm quân huyền thoại của đội chủ sân Old Trafford không ngần ngại khẳng định: “Wenger càng ngày càng dễ đoán!”.

Sir Alex - HLV Wenger là địch thủ và đồng nghiệp lâu năm của nhau, họ quá hiểu đối phương và đều có triết lý huấn luyện riêng của mìnhSir Alex - HLV Wenger là địch thủ và đồng nghiệp lâu năm của nhau, họ quá hiểu đối phương và đều có triết lý huấn luyện riêng của mình

Sir Alex và Wenger có nhiều điểm giống nhau, nhất là tình yêu cùng đam mê bất tận với đội bóng mà họ gắn bó phần lớn sự nghiệp. Nhưng cách thể hiện tình yêu, đam mê ấy lại hoàn toàn khác biệt. Sir Alex bước vào trận chung kết Champions League mùa 2010/11 với Barcelona tại Wembley với suy nghĩ rằng nếu M.U thắng trận, ông sẽ giải nghệ.

Nếu mọi thứ diễn ra đúng kịch bản, đó chắc chắn là một cuộc chia tay viên mãn khi HLV người Scotland trở thành chiến lược gia thứ hai của Vương quốc Anh giành 3 chức vô địch châu Âu sau Bob Paisley. Đó sẽ là chiến thắng cuối cùng, sự chứng thực cuối cùng và cách khẳng định mạnh mẽ nhất rằng Sir Alex là chiến lược gia vĩ đại nhất mọi thời đại.

Như chúng ta đã biết, M.U không thể đánh bại Barcelona khi đó ở một trình độ quá cao. Tỷ số là 3-1 nghiêng về đội bóng xứ Catalunya và trên băng ghế huấn luyện, đôi tay của Sir Alex run lên vì bất lực. Ông thừa nhận sau trận rằng đó là một trong những thất bại đáng quên nhất đời cầm quân của mình. Kế hoạch nghỉ hưu vì thế được tạm gác lại.

Mùa giải sau đó, M.U chịu thêm một thất bại cay đắng nữa tại Premier League. Họ để chức vô địch rơi vào tay Man City dù đã có lúc dẫn trước đội bóng cùng thành phố tới 8 điểm. Sir Alex vẫn chưa thể nghỉ hưu. Mùa hè 2012, HLV người Scotland có một quyết định quan trọng khi phá lệ không mua cầu thủ trên 26 tuổi duy trì suốt 4 năm trước đó.

Tuy nhiên, Sir Alex là người nhanh nhay hơn, biết thích nghi với tình thế mới để tìm kiếm thành công, trong khi ông giáo làng Wenger vẫn loay hoay với cái áo con sâuTuy nhiên, Sir Alex là người nhanh nhay hơn, biết thích nghi với tình thế mới để tìm kiếm thành công, trong khi ông giáo làng Wenger vẫn loay hoay với cái áo con sâu

Ông chiêu mộ Robin Van Persie lúc đó 29 tuổi từ Arsenal, một cầu thủ đẳng cấp có thể đem về chức vô địch Premier League lần thứ 20 cho M.U. Với Robin Van Persie là khẩu trọng pháo chính, M.U băng băng về đích ở Premier League mùa 2012/13. Đội bóng bổ sung thêm một chiếc cúp vào phòng truyền thống, Sir Alex có thêm một danh hiệu góp vào bộ sưu tập.

Nhưng điều quan trọng hơn cả, ông đã có thể nghỉ hưu, một sự ra đi trên đỉnh vinh quang xứng đáng với niềm kiêu hãnh bản thân. Đôi tay run rẩy tại Wembley và đôi tay mạnh mẽ nâng cúp vô địch Ngoại hạng Anh 2012/13 không có gì khác nhau, nhưng giữa hai thời khắc, chủ nhân của đôi tay ấy đã có những quyết định chính xác, thậm chí ngược lại phong cách thường thấy để đạt được điều mình mong muốn. Câu hỏi đặt ra: Wenger học được gì từ Sir Alex?

ARSENAL KHÔNG THỂ CHỜ WENGER
Ngần ấy năm dẫn dắt “Pháo thủ”, Wenger hẳn cũng muốn có được một cái kết viên mãn như Sir Alex ở M.U. Song giữa mong muốn và hiện thực luôn tồn tại một khoảng cách mà ở trường hợp của Wenger, ông không muốn mà cũng không thể lấp đầy. Kể từ mùa giải bất bại 2003/04, tham vọng và chiến lược của Wenger là xây dựng thành công với nòng cốt là các cầu thủ trẻ.

Sự thích nghi của Wenger là quá chậm, khiến những thương vụ bom tấn như Mesut Oezil hay Alexis Sanchez chỉ như thứ nước hàng làm màu cho nồi thịt kho chất lượng kémSự thích nghi của Wenger là quá chậm, khiến những thương vụ bom tấn như Mesut Oezil hay Alexis Sanchez chỉ như thứ nước hàng làm màu cho nồi thịt kho chất lượng kém

Kết quả thì ai cũng nhìn thấy. Những thất bại nối tiếp thất bại, bẽ bàng nối tiếp bẽ bàng khiến chính các cầu thủ trong đội hình Arsenal cũng không còn tin tưởng vào đội bóng. Tệ hơn, nhiều người trong số họ coi sân Emirates là nơi giới thiệu bản thân để tìm đến những bến đỗ hứa hẹn hơn về khả năng giành được danh diệu lớn. Đó không phải và không thể là tư thế của một đội bóng lớn.

Arsenal có nền tảng tài chính tốt và tăng trưởng đều đặn qua từng mùa giải, nhưng như thế là không đủ. Họ là một CLB bóng đá chứ không phải là một tập đoàn kinh doanh, và những gì diễn ra trên sân cỏ mới là điều quan trọng nhất. Trong một vài mùa giải gần đây, Wenger có vẻ đã đỡ bảo thủ đi một chút khi chấp nhận chiêu mộ những cầu thủ ở đẳng cấp hàng đầu như Mesut Oezil và Alexis Sanchez.

Họ đem đến cho “Pháo thủ” chất lượng trong từng pha chạm bóng, tuy nhiên họ chỉ là những ngôi sao nổi lên trong một hệ thống trì trệ - những viên kim cương đính trên chiếc nhẫn nhựa! Nói cách khác, Oezil hay Sanchez không thể nâng tầm Arsenal lên với những đồng đội mà họ đang chơi cùng. Những người kêu gào sự thay đổi từ Wenger có lẽ cũng đã… mệt.

Sự bảo thủ, cứng nhắc của “Giáo sư” không thể lay chuyển. Thay vì thừa nhận sai lầm và chấp nhận thay đổi, ông cho rằng… cả thế giới bóng đá đang đi chệch hướng và không sớm thì muộn, những triết lý mà Arsenal theo đuổi sẽ chứng minh tính đúng đắn. Ừ thì cứ cho rằng Wenger đúng đi, vấn đề là cái thời điểm mà ông nói bao giờ sẽ xảy ra, bao giờ Arsenal trở lại vị thế của một đại gia được kính nể ở những giải đấu lớn?

Cũng bởi vì Wenger biết kiềm chế cảm xúc, vẫn nhẫn nhục khi vui, khi buồn và cả khi trắng tay ngót 10 nămCũng bởi vì Wenger biết kiềm chế cảm xúc, vẫn nhẫn nhục khi vui, khi buồn và cả khi trắng tay ngót 10 năm

Tại sao Wenger không tìm cách thích nghi với môi trường bóng đá hiện tại, thay vì cương quyết giữ những quan điểm cứng nhắc của mình? Chỉ có chính Wenger mới trả lời được những câu hỏi đó. Bi kịch nằm ở chỗ Wenger vẫn muốn có một cái kết viên mãn ở Arsenal nhưng lại không chấp nhận thay đổi những gì đang làm.

Sự dùng dằng ấy đã kéo dài suốt gần một thập kỷ, kéo tụt “Pháo thủ” xuống vị trí “cao không tới, thấp không thông” như hiện tại. Lòng kiên nhẫn nào cũng có giới hạn của nó. Với những cống hiến của mình, Wenger xứng đáng có được chỗ đứng riêng biệt đáng trân trọng trong lịch sử Arsenal. Càng kéo dài thêm thời gian ở Emirates, sự trân trọng ấy càng có thể bị xói mòn. Wenger có lẽ nên quên đi một cái kết viên mãn.

Lời chia tay nói đúng lúc cũng là một cách giữ tình yêu trọn vẹn. Arsenal không thể chờ đợi nữa, bởi nếu cứ níu kéo mãi, tương lai của đội bóng sẽ thực sự nguy cấp!

Chia sẻ

Bình luận 0