Anderson trượt dài từ cậu bé vàng thành kẻ thất nghiệp
SƠN HẢI (Theo Telegraph)

Chia sẻ

Bình luận 0

 
"Cậu bé vàng" một thời Anderson Luís de Abreu Oliveira hôm nay chính thức bước sang tuổi 30. Ở độ tuổi đó, hầu hết các cầu thủ vẫn còn sung sức và thi đấu ở môi trường đỉnh cao, nhưng Anderson đã rời Manchester United từ lâu và giờ phải chịu cảnh thất nghiệp. Câu chuyện sau 7 năm anh khoác áo United thực sự khiến ta không khỏi tiếc nuối về một cầu thủ được đánh giá có tiềm năng lớn lao, nhưng lao dốc quá sớm.

Khi Anderson trèo xuống từ băng ghế dự bị sân Wembley hồi năm 2013 ở trận tranh Community Shield, những kẻ hay soi xét sẽ nhận thấy tiền vệ của Manchester United đã tăng cân đến mức chiếc áo đấu anh khoác lên người chật cứng. Dường như không phải trận tranh Community Shield, mà chính Anderson mới là người đang quảng cáo cho "tác dụng" của đồ ăn nhanh McDonald's.

Chế độ ăn uống vô tội vạ của Anderson từ lâu đã trở thành đề tài gây tranh cãi của truyền hình Anh. Patrice Evra thậm chí còn quay một đoạn phim nói đùa với Rio Ferdinand "tôi mang cho cậu ta một chiếc bánh mì kẹp thịt lúc 1 giờ sáng". Nếu đó là Anderson thì không lạ lắm. Sau 2 năm kể từ khi rời United, Anderson đang sống trong cảnh thất nghiệp, không đội bóng nào ngó ngàng tời.

Nhắc tới Anderson, ta chỉ biết tiếc nuối về một cầu thủ tài năng từng lên tuyển Brazil từ năm 19 tuổi, nhưng lại không thể tiến xa hơn từ đó. Năm 2015, Anderson rời United sau 8 năm khoác áo, giành 4 danh hiệu Premier League, 2 League Cup và 1 Champions League, nhưng ấn tượng trên sân cỏ anh để lại quá mờ nhạt, nhất là khi so sánh với những rắc rối anh gây ra.

Khi mới gia nhập MU, Anderson nhanh chóng chiếm được cảm tình của NHM Quỷ Đỏ vì lối chơi máu lửa và nhiệt huyếtKhi mới gia nhập MU, Anderson nhanh chóng chiếm được cảm tình của NHM Quỷ Đỏ vì lối chơi máu lửa và nhiệt huyết

Trên thực tế, Anderson gây ấn tượng nhất ở mùa giải 2007/08, năm đầu tiên anh khoác áo United. Hòa mình vào trận đấu, phong cách chơi bóng quyết liệt nhưng cũng đầy chất nghệ sĩ, cùng nụ cười vui vẻ mỗi khi ăn mừng cùng đồng đội, Anderson là hiện thân của bóng đá đẹp khi anh đạt phong độ tốt nhất. Chỉ tiếc sau đó anh lại trượt dài và khiến người hâm mộ thất vọng.

Anderson thất bại một phần cũng tại United. Vị trí sở trường của anh là tiền vệ tấn công, nhưng Sir Alex lại xếp anh thi đấu ở trung tâm, thiên về phòng ngự. Những chấn thương anh gặp phải cũng khiến Anderson không thể đóng góp nhiều hơn cho United. Dù vậy, 179 lần ra sân sau 8 năm là một thành tích không tồi với một cầu thủ. Chỉ tiếc là anh không thể tiến xa hơn dưới sức ép của danh hiệu "Cậu bé vàng".

Khi còn là một cầu thủ tuổi teen chơi bóng tại Porto, Anderson đã được các tuyển trạch viên của United để mắt tới. Một trong số đó là Martin Ferguson, em trai của Sir Alex. Ngay khi chứng kiến Anderson thi đấu, Martin đã bốc máy gọi cho anh trai và khen ngợi: "Alex à, thằng nhóc đó còn giỏi hơn cả Wayne Rooney nữa". Ngày nay, câu nói đó có thể bị châm chọc hết lời, nhưng ở thời điểm năm 2007, rõ ràng đây là một minh chứng rõ rệt cho tài năng của Anderson.

Anderson chơi cho đội một Gremio từ năm 16 tuổi. 2 năm sau, anh sang Porto và nhanh chóng gây chú ý. Về phần Ferguson, ông vẫn đang đau đầu tìm kiếm một cầu thủ kế thừa vị trí của Paul Schole, cũng như một tiền vệ đầy sức mạnh ở tuyến giữa để khỏa lấp vị trí Roy Keane để lại. Không ít cầu thủ tên tuổi đã làm ông thất vọng: Eric Djemba-Djemba, Emerson, thậm chí là Juan Veron. Michael Carrick khi đó vẫn chưa thể hiện được nhiều ở mùa giải đầu tiên.

Đó là lý do khiến Sir Alex nghe theo lời khuyên của em trai. 17 triệu bảng được duyệt chi để chiêu mộ tiền vệ người Brazil có chân trái ma thuật mang tên Anderson. Những ngày đầu, anh cho thấy mình hoàn toàn xứng đáng với số tiền đội bóng bỏ ra. Ngày 3/11/2007, Anderson khiến người hâm mộ United ở sân Emirates mãn nhãn khi khiến bộ đôi Fabregas - Flamini đứt hơi. Một tháng sau tại Anfield, anh làm Gerrard câm lặng ở tuyến giữa.

Cũng có lúc anh thể hiện được phẩm chất của mình và được coi là cậu bé vàngCũng có lúc anh thể hiện được phẩm chất của mình và được coi là cậu bé vàng

Trận gặp Liverpool hôm đó, cảm giác Anderson có mặt ở mọi vị trí trên sân. Anh khóa chặt tuyến giữa Liverpool, lấy bóng từ Harry Kewell, bị Gerrard phạm lỗi, nhưng vẫn mạnh mẽ đi bóng tới 60 mét. Anh chỉ dừng lại khi bị Gerrard xoạc bóng ngăn cản. Anderson ngã xuống rồi đứng dậy, không ngần ngại đòi ăn thua đủ với Gerrard.

Trọng tài rút thẻ vàng cảnh cáo cả hai, nhưng Anderson là người chiến thắng. Người hâm mộ United yêu tính cách lì lợm, không sợ hãi của Anderson khi anh đứng dậy thách thức Gerrard và The Kop. Khi được thay ra ở phút cuối cùng của trận đấu, Anderson thong dong bước đi cảm nhận từng giây cuối cùng trận đấu. United thắng 1-0 hôm đó. Bản thân Sir Alex phải hết lời ca ngợi: "Anderson cực kỳ xuất sắc, cậu ấy không hề e sợ Gerrard".

Anderson ngày càng chiếm vị trí quan trọng trong đội hình United vào cuối mùa giải năm đó. Sir Alex hoàn toàn tin tưởng, trao cho anh cơ hội vào sân ở chung kết Champions League năm 2008. Mới 20 tuổi, Anderson là một trong những người được chọn đá phạt đền trước Chelsea. Anh không làm Sir Alex thất vọng khi thực hiện tốt lượt đá của mình. Một năm sau, anh tiếp tục làm được điều đó ở trận chung kết Carling Cup gặp Tottenham.

Nhưng rồi, dưới áp lực của kỳ vọng, tài năng của anh dần thui chộtNhưng rồi, dưới áp lực của kỳ vọng, tài năng của anh dần thui chột

Vài tuần sau trận đấu đó, Anderson tiếp tục làm khổ Arsenal trên sân nhà ở trận bán kết lượt về Champions League. Anh rất có duyên khi đối đầu với các đội bóng thành London như Chelsea, Arsenal hay Tottenham. Gary Neville, người từng chơi bóng cùng Anderson ở những năm cuối sự nghiệp chia sẻ: "Cậu ấy là cầu thủ ở những trận đấu lớn, với tâm lý thi đấu vững vàng, chơi rất kỹ thuật".

Tuy nhiên, Neville cũng chỉ ra điểm yếu chí tử của người đồng đội: "Cậu ấy chẳng bao giờ sung sức để có thể duy trì phong độ lâu dài từ tuần này qua tuần khác ở Premier League. Thực sự đáng xấu hổ. Có những cầu thủ đến cuối sự nghiệp nhìn lại và phải tự hỏi liệu họ có thể tiến xa hơn không? Anderson có tài năng nhưng thiếu những yếu tố cần thiết khác. Rồi cậu ấy sẽ phải nhìn lại sự nghiệp ở United với cảm giác thất vọng".

Câu chuyện của Lê Công Vinh, người từng có thời gian sống bên cạnh Anderson khi anh sang Bồ Đào Nha thi đấu cho thấy phần nào của "những yếu tố khác" như thế. Công Vinh nói: "Anderson rất thích tiệc tùng, có rất nhiều bạn gái. Anh ấy nói 1 tuần ở United anh ấy nhận được 140 ngàn euro, chẳng thiếu tiền. HLV Calisto nhiều lúc còn mắng Anderson điên quá. Anh ấy còn bao tiền cho bạn sang United chỉ để chơi game chung, khi về còn cho thêm 30 ngàn euro dằn túi nữa".

Tuy nhiên, không chỉ có mình Anderson phải chịu trách nhiệm cho sự sa sút của anh. Neville là một "Quỷ đỏ" suốt sự nghiệp, do đó nhận xét của anh dành cho Anderson có phần nghiêm khắc hơn những người khác. Bản thân Sir Alex cũng chịu một phần lỗi, ngoài những chấn thương và lối sống buông thả của Anderson. Ông hiếm khi nào để Anderson đá ở vị trí số 10 yêu thích, thay vào đó lại xếp anh chơi như một tiền vệ thiên về phòng ngự.

Và điều gì phải đến cũng đến: Anderson sa sút, bị rũ bỏ và lâm cảnh thất nghVà điều gì phải đến cũng đến: Anderson sa sút, bị rũ bỏ và lâm cảnh thất ngh

Ngay sau khi Sir Alex giải nghệ, cơ hội để Anderson còn tiếp tục được chơi bóng cho United chỉ còn đếm ngược từng ngày. David Moyes thẳng thừng nói lên lo ngại về điều kiện thể lực của Anderson ngay trong tập luyện. Louis van Gaal nói muốn thử nghiệm Anderson ở vị trí số 10 nhưng ông đã có Rooney và Mata. Anderson bị tước áo số 8, phải mặc áo số 28 lạ lẫm. Trong giai đoạn bị đẩy sang cho Fiorentina mượn, anh cũng không thể hiện được nhiều.

Van Persie và Mata là một trong những người đầu tiên biết tin Anderson rời đội. Mata chúc anh may mắn khi trở về quê nhà thi đấu. Nhưng rõ ràng Anderson không may mắn được như thế. Anh dần thui chột và thất nghiệp như hiện tại.

Khởi đầu không tồi, nhưng những gì Anderson để lại ở United khiến anh bị chê bai là một trong những bản hợp đồng tệ nhất lịch sử đội bóng. Anh tiêu tốn của CLB quá nhiều tiền so với những gì anh đóng góp được. Ký ức về Anderson như trận chung kết Champions League dưới mưa Moscow 2008, giai đoạn đầu mùa giải 2011-2012 lúc đá cặp cùng Tom Cleverley, hay lúc anh rực sáng ở giữa mùa giải 2012/13 chỉ là những ký ức nhạt nhòa khiến ta càng tiếc nuối khi nhớ lại.

Chia sẻ

Bình luận 0