Alexis Sanchez: Nụ cười chua chát & Bi kịch của ngôi sao lạc điệu Nụ cười Sanchez. Bi kịch Sanchez.
Dương Vân Các bài viết

Chia sẻ

Bình luận 0

Không ai biết tại sao Wenger lại để Sanchez ngồi ghế dự bị trong 1 trận cầu quan trọng như gặp Liverpool tại Anfield, nhất là khi 1 ngôi sao lớn khác của “Pháo thủ” – Mesut Oezil cũng vắng mặt. Nhưng có 1 sự thật thì ai cũng biết. Sanchez dù vẫn chiến đấu vối tinh thần không-nói-chết nhưng anh đã không còn tìm thấy niềm vui, sự hứng khởi trong màu áo Arsenal nữa rồi...

Anfield. Tối thứ Bảy. Liverpool đại chiến Arsenal. Phút thứ 9, Firmino làm tung lưới Cech sau đường kiến tạo của Mane. Liverpool vượt lên dẫn 1-0. Đấu trường Anfield bùng nổ cùng màn ăn mừng sôi động thường thấy của các thành viên Liverpool. Và máy quay lia tới khu kỹ thuật của Arsenal, bắt cận gương mặt của 1 “Pháo thủ”.

Alexis Sanchez. Anh ngồi đó, trên ghế dự bị Arsenal. Cùng nụ cười chua chát. Người ta có thể khóc, có thể la hét, chửi rủa khi đối diện với nghịch cảnh, phẫn nộ hay bế tắc. Nhưng Sanchez chỉ cười. Một nụ cười vừa ngạo, lại vừa buồn.

Bên ngoài cười nụ, bên trong khóc thầmBên ngoài cười nụ, bên trong khóc thầm

Và nó thêm 1 lần nữa đặc tả bi kịch của riêng anh, bi kịch của 1 người đã chiến đấu hết mình, đã làm tất cả, đã vùng vẫy như chim trời, đã chơi mùa giải chói sáng nhất trong sự nghiệp nhưng không thể đưa Arsenal tiến lên, không thế nào giúp mình thoát khỏi vũng lầy hiện tại.

Anfied đêm ấy, Sanchez rốt cuộc cũng được tung vào sân. Ngay đầu hiệp hai. Và nhờ anh, với phẩm chất kỹ thuật thượng hạng, với tinh thần chiến đấu ngút ngàn, với sức sáng tạo tưởng chừng vô hạn, thế công của Arsenal đã đổi khác. Welbeck ghi bàn gỡ 1-2 cho Arsenal chỉ hơn chục phút sau khi Sanchez hiện diện trên sân, từ đường chọc khe xuất sắc của chính cầu thủ người Chile.

Nhưng nỗ lực của Sanchez, trong 1 tập thể ngày càng sa sút về tinh thần như Arsenal, là không đủ. Một cánh én chẳng thể làm nên mùa Xuân. Và một Sanchez hay nhất không thể đem đến một Arsenal hay nhất. “Pháo thủ” kết trận với phần thua 1-3. Sanchez lê những bước chân nặng nhọc tại Anfield. Với đôi găng tay bỏ lại. Trên thảm cỏ xanh.

Khát khao và phong độ chói sáng của Sanchez như lạc điệu trong tập thể cũ kỹ của WengerKhát khao và phong độ chói sáng của Sanchez như lạc điệu trong tập thể cũ kỹ của Wenger

Không ai biết tại sao Wenger lại để Sanchez ngồi ghế dự bị trong 1 trận cầu quan trọng như gặp Liverpool tại Anfield, nhất là khi 1 ngôi sao lớn khác của “Pháo thủ” – Mesut Oezil cũng vắng mặt. Lý do thể lực? Lý do kỹ-chiến thuật (như “giáo sư” nói trong cuộc họp báo sau trận)? Hay Wenger muốn để dành Sanchez cho “nhiệm vụ bất khả thi” trước Bayern.

Nhưng có 1 sự thật thì ai cũng biết. Sanchez dù vẫn chiến đấu vối tinh thần không-nói-chết nhưng anh đã không còn tìm thấy niềm vui, sự hứng khởi trong màu áo Arsenal nữa rồi.

Một số nguồn tin từ London cho biết, BLĐ Arsenal không hài lòng với cách hành xử của Sanchez trong thời gian gần đây, bao gồm việc chỉ trích các đồng đội trong trận thua Bayern 1-5 ở Allianz Arena cho đến việc tự ý bỏ tập giữa chừng hôm thứ Sáu tuần trước.

Những đòi hỏi về lương (hoàn toàn xứng đáng) của Sanchez không nhận được sự cầu thị từ phía BLĐ Arsenal. Bản hợp đồng mới giữa anh và CLB vẫn ở đó, trên bàn làm việc của Wenger, suốt nhiều tháng qua mà thiếu những chữ ký quan trọng nhất.

Ngày sanchez rời Arsenal đã ở rất gần rồiNgày sanchez rời Arsenal đã ở rất gần rồi

Nhưng giờ có lẽ không còn là lúc để nói về việc Sanchez sẽ gắn bó với Arsenal theo một bản HĐ mới nữa. Bởi anh thực sự muốn đi. Những nguyện vọng cá nhân không được đáp ứng chỉ là 1 phần. Nguyên nhân lớn hơn có lẽ là việc Arsenal đã không dành cho Sanchez một sự trân trọng đủ lớn và đội bóng cũng không hề nỗ lực như anh đã và đang nỗ lực.

Bi kịch của Sanchez, tại Arsenal, là bi kịch của 1 ngôi sao lạc điệu. Anh càng chiến đấu, Arsenal càng suy sụp. Anh càng xuất sắc, Arsenal càng nhạt nhòa. Anh khao khát lớn bao nhiều, Arsenal lại càng sớm…. tự hài lòng bấy nhiêu.

Juventus và PSG đã chờ trước cổng Emirates. Và ngày Sanchez rời Arsenal đã không còn xa nữa. Phía sau lưng Sanchez, khi đó, còn lại gì? Một Arsenal chẳng bao giờ thể hiện hết tiềm năng của chính mình. Một Wenger không biết bao giờ mới rời bỏ cương vị. Và rất có thể, một vị trí ngoài Top 4 - lần đầu tiên trong hơn 2 thập niên qua.

Chia sẻ

Bình luận 0