Adriano: Bi kịch của ngôi sao bay cao quá sớm
Sơn Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Thần thoại Hy Lạp có ghi lại câu chuyện về cái chết thảm của hai cha con Icarus và Daedalus. Họ chế tạo ra đôi cánh bằng sáp để bay lên trời, nhưng khi càng bay lên cao, sức nóng của mặt trời đã nung chảy đôi cánh, khiến họ rơi xuống đất. Adriano là cầu thủ mang bi kịch tương tự khi phát triển và nổi danh quá sớm. Giờ đây, khi chưa đầy 40 tuổi, anh đang phải sống trong cảnh lang thang bần hàn, đầu đường xó chợ, thậm chí tìm đến cái chết.

Vào giữa những năm 2000, Adriano là tiền đạo trẻ đang lên sáng giá hàng đầu châu Âu. Sinh năm 1982, "Hoàng đế" sở hữu thể chất vượt trội của một tiền đạo cắm. Những ai từng chơi PES 6 hẳn còn nhớ Adriano là cầu thủ duy nhất sở hữu cả hai chỉ số sút mạnh và tì đè 99. Anh là nhân vật yêu thích của giám đốc Konami - Shingo Takatsuka - nhưng không thể phủ nhận Adriano chính là cầu thủ mạnh mẽ nhất thế giới thời điểm đó.

Tuổi thơ Adriano lớn lên ở khu ổ chuột Vila Cruzeiro thuộc bang Rio de Janeiro. Nơi này vốn quanh năm chìm trong đói nghèo và tội phạm. Quan chức chính phủ mất quyền kiểm soát, thay vào đó là những băng nhóm buôn ma túy được trang bị vũ khí đến tận răng. Phần lớn cầu thủ sống cùng thời Adriano lớn lên trong hoàn cảnh như vậy.

Adriano từng là tài năng trẻ hàng đầu thế giới khi bùng nổ trong màu áo Inter ở tuổi 19Adriano từng là tài năng trẻ hàng đầu thế giới khi bùng nổ trong màu áo Inter ở tuổi 19

Năm 2002, thời điểm Brazil lên ngôi vô địch World Cup, báo chí nước này rúng động trước tin nhà báo điều tra Brazil, ông Tim Lopes bị bắt cóc, sát hại dã man. Lopes bị chém bằng một thanh kiếm Nhật, sau đó thiêu sống dưới huyệt. Cái chết của Lopes như một lời cảnh báo của những băng nhóm tội phạm tại Rio: Đừng bao giờ chọc tức chúng, nếu không muốn nhận kết cục thê thảm như Lopes.

Với Adriano và bao cậu bé Brazil khác, bóng đá là thứ duy nhất giúp thoát khỏi khu ổ chuột kia. Chỉ đá bóng giỏi mới có thể kiếm được hợp đồng tốt, sống cuộc sống giàu sang của triệu phú. Adriano sớm đạt được mục đích đó. Năm 16 tuổi, anh đầu quân cho Flamengo, rồi được vào đội một sau đó 1 năm.

Ngay từ khi ở lứa tuổi teen, Adriano đã được ví như Ronaldo mới. Người hâm mộ bóng đá Brazil mang trong mình kỳ vọng anh có thể đạt được những điều vĩ đại như Người ngoài hành tinh đã và đang làm được. Adriano lập tức chọn đi theo con đường đúng như Ronaldo: Năm 19 tuổi, anh đầu quân cho Inter Milan để sát cánh cùng "Ro béo", lúc đó đang vật lộn cùng chấn thương. Cái giá Inter trả cho anh không rẻ chút nào ở thời điểm đó: 13,2 triệu euro.

Chấn thương của Ronaldo khi đó vô tình tạo điều kiện cho Adriano tỏa sáng. "Hoàng đế" trẻ tuổi được tung vào sân từ ghế dự bị ở trận giao hữu gặp Real Madrid. Anh lập tức ghi dấu ấn bằng một bàn thắng - một pha sút phạt căng như kẻ chỉ. Dù vậy, việc Ro béo trở lại sau đó khiến cơ hội ra sân của Adriano bị hạn chế. Mùa 2001/02, anh chỉ chơi 8 trận tại Serie A, ghi 1 bàn.

Bên cạnh đó, Adriano cũng gặp khó khăn trong việc thích ứng với môi trường mới. Dường như anh đã quen sống trong nghèo khổ quá lâu, vậy nên khi có đầy đủ mọi thứ, anh không chịu đựng nổi. Phong độ không tốt khiến Adriano bị đẩy sang cho Fiorentina mượn, rồi bán đứt cho Parma với giá trị tổng cộng tương đương 14,5 triệu euro (đã gồm nửa quyền sở hữu Matteo Ferrari). Inter Milan lập tức cảm thấy hối hận vì điều đó.

Ở thời đỉnh cao phong độ anh là tiền đạo toàn diện bậc nhất thế giới, được kỳ vọng sẽ thành công như "Người ngoài hành tinh" RonaldoỞ thời đỉnh cao phong độ anh là tiền đạo toàn diện bậc nhất thế giới, được kỳ vọng sẽ thành công như "Người ngoài hành tinh" Ronaldo

Tại Parma, Adriano cùng Adrian Mutu tạo thành bộ đôi ghi bàn đáng sợ bậc nhất Serie A. Trong 1 mùa rưỡi khoác áo Parma, Adriano đá 37 trận ở Serie A, ghi 23 bàn. Inter Milan vì thế lại một lần nữa đưa anh về vào mùa Đông năm 2004, với giá 23,4 triệu euro. Tại đây, Adriano dần chứng tỏ mình là chân sút đáng sợ nhất nhì châu Âu. Nửa mùa giải còn lại anh đá 18 trận ghi 12 bàn trên tất cả các đấu trường. Mùa giải tiếp theo, Adriano ghi tổng cộng 28 bàn thắng ở mọi giải đấu anh góp mặt.

Tài năng được kiểm chứng tại Parma và Inter biến Adriano trở thành chân sút trẻ đáng chú ý nhất thế giới. Trận chung kết Copa America năm 2004, khi trận đấu chỉ còn vài giây nữa, Brazil vẫn đang bị Argentina dẫn 1-2. Đúng thời điểm đó, Adriano kịp nổ súng gỡ hòa. Trận đấu đi đến loạt đá phạt đền, chính anh là người bước lên sút quả đầu tiên, đưa đội nhà giành chiến thắng chung cuộc.

Adriano ở thời điểm đó là hình mẫu hoàn hảo của một tiền đạo cắm hiện đại. Anh to lớn, chiều cao lý tưởng, tốc độ và kỹ thuật tốt, di chuyển thông minh. Anh có thể đá rộng, cũng như bó vào trong vòng cấm. Không một tiền đạo nào đạt được trạng thái 'hoàn hảo' đó như Adriano từng đạt được. Adriano cho Inter thấy CLB đã không phí một xu nào khi đưa anh trở về đội.

Mọi thứ lẽ ra cứ trôi qua tốt đẹp như vậy, nếu như bi kịch không ập tới. Vài phút trước trận đấu loại Champions League 2004/05 giữa Inter và Basel, Adriano nhận được một cuộc điện thoại chứa đầy tin dữ. Cha của anh, ông Almir qua đời vì bệnh khi mới 44 tuổi. Biết tin đó, Adriano như một chiếc xe đua bỗng phút chốc bị rút cạn xăng. Khoảnh khắc đau đớn tột cùng hôm đó được cựu đội trưởng Javier Zanetti kể lại:

"Adriano vốn rất gần gũi với cha mình. Nhưng trước khi mùa giải bắt đầu, bi kịch ập tới. Cuộc gọi từ gia đình 'Adi à, bố mất rồi...' khiến cậu ấy hoàn toàn suy sụp. Tôi nhìn cậu ấy trong phòng, thấy cậu ấy ném điện thoại đi rồi bắt đầu gào thét. Tiếng thét đó không một ai có thể tưởng tượng nổi, đến giờ tôi vẫn cảm thấy ám ảnh. Từ ngày đó, tôi và chủ tịch Moratti phải luôn trông chừng Adriano, cậu ấy luôn là cậu em trai bé bóng của chúng tôi".

Nhưng sau khi cha anh qua đời ở tuổi 44, Adriano đã suy sụp nghiêm trọngNhưng sau khi cha anh qua đời ở tuổi 44, Adriano đã suy sụp nghiêm trọng

Cái chết của người cha khiến Adriano dần xuống phong độ. Anh vẫn ra sân, vẫn ghi bàn nhưng ngày một ít dần. Không còn người ở bên cạnh khuyên anh đừng bay quá cao nữa. Adriano lạc trôi giữa cuộc đời của một cầu thủ chuyên nghiệp, bơ vơ không biết thuộc về nơi nào. Từ đó, anh sa sút không phanh, cả trên sân lẫn lối sống ngoài xã hội. Mọi thói hư tật xấu Adriano từng gặp ở khu ổ chuột bỗng ập về.

Từ một cầu thủ sống lành mạnh, Adriano dính chặt vào ma túy và bia rượu. Hậu quả là năm 2007, khi mới 25 tuổi, anh khiến ban lãnh đạo Inter phải phát ngán vì thói vô kỷ luật, trốn tập luyện sau những cuộc vui thâu đêm suốt sáng. Inter đẩy anh về Sao Paulo dưới dạng cho mượn mà không cần phí. Ngay cả khi trở lại Inter, ghi bàn trong trận derby Milan tháng 2/2009, Adriano cũng không còn đất dụng võ nữa.

Ở Inter, Mourinho muốn một cầu thủ chuyên nghiệp chứ không phải kẻ phá phách. Tháng 4 cùng năm, Adriano trở lại CLB trễ sau khi lên tuyển, và hợp đồng của anh lập tức chấm dứt. Trở về Brazil, Adriano chơi ấn tượng trong 1 năm khoác áo Flamengo, giúp anh tìm đường trở lại châu Âu. Nhưng ở Roma, Adriano lại chứng nào tật nấy. Bản hợp đồng 3 năm bị thanh lý chỉ sau 1 mùa vì anh chỉ đá được 8 trận, không ghi nổi bàn nào.

Adriano lại tìm đường trở về Brazil cứu vãn sự nghiệp khi chưa đầy 30 tuổi. Nhưng lần này, anh không thể gượng dậy được nữa. Trong giai đoạn 2011-2014, Adriano chỉ chơi được 7 trận khi trở lại Brazil, và lâm vào cảnh thất nghiệp. Đến năm 2016, khi đến Mỹ chơi bóng cho Miami United, Adriano chơi đúng... 1 trận trước khi hoàn toàn biến mất trên bản đồ bóng đá thế giới.

Adriano dần suy giảm phong độ rồi chìm vào thác loạn thậm chí bị tạm giữ vì nghi án buôn ma túyAdriano dần suy giảm phong độ rồi chìm vào thác loạn thậm chí bị tạm giữ vì nghi án buôn ma túy

Sự nghiệp sa sút cũng đồng nghĩa với cuộc sống sa đọa bên ngoài sân cỏ. Năm 2014, Adriano bị cảnh sát Rio tạm giữ vì nghi án buôn ma túy. Anh sau đó được thả ra, nhưng chuỗi ngày đen tối chưa chấm dứt. Mùa Hè 2016, một loạt ảnh được phát đi rộng rãi trên toàn thế giới cho thấy Adriano đang sống cùng đám tội phạm tại khu ổ chuột Rio, cầm súng ra oai như một "đàn anh". Một năm sau, anh tự tử nhưng được cứu kịp thời. Giờ đây, không ai rõ "Hoàng đế" sống sót ra sao.

"Chúng tôi không thể kéo cậu ấy ra khỏi vũng bùn tuyệt vọng. Đó là thất bại lớn nhất của tôi, khiến tôi cảm thấy mình thật vô dụng", Javier Zanetti đã thốt lên đầy ai oán như thế khi chứng kiến Adriano phải quay về sống ở khu ổ chuột. Nhưng chẳng ai có thể đổ lỗi cho việc đó, ngoại trừ bản thân Adriano. Anh đang, và sẽ còn phải dằn vặt trong nhiều năm nữa vì đã tự đánh mất bản thân mình khi tài năng chỉ vừa chực nở.

Chia sẻ

Bình luận 0