Ta đã trở thành Man Ngu Si Đần như thế nào?
Du Đãng

Chia sẻ

Bình luận 12

Đội bóng của ta, đội bóng đi lên từ những công nhân nghèo, vượt qua thảm họa để vươn mình ra biển lớn, đội bóng đã quay lại để nói rằng “Bọn ta đã có hơn 18 chiếc cúp vô địch”. Họ có Cantona kiêu hùng, khinh bạc; có Scholes người đã bình thản: “Nếu muốn có tôi thì hãy mua cả CLB”, có Keane, Vidic, Rio - những người sẵn sàng đứng ra bảo vệ tất cả, có Neville - người hôn lên biểu tượng Quỷ Đỏ sau mỗi bàn thắng...

Con trai!
Ngồi xuống đây, ta sẽ cho con xem chiếc hộp kỷ niệm mà ta trân quý nhất. Cái huy hiệu hình “ngón tay thối” này chính là huy chương dành cho nhà vô địch trong giải đấu đầu tiên của MNSĐ FC, năm 2017. Đội “MNSĐ Có Học” của ta đã chơi rất tuyệt vời, thứ bóng đá đó đã trở thành biểu tượng, ngoại trừ ta ra không có ai chơi đỉnh cả, nhưng bọn ta vui vẻ và đoàn kết vô cùng. 

Với một MNSĐ thì M.U luôn vô đối ngay cả trong bóng tốiVới một MNSĐ thì M.U luôn vô đối ngay cả trong bóng tối

Còn đây là bộ áo đấu năm ấy, khẩu hiệu “We are MNSD, Bitches!”, trong đó chữ Bitches được in ở đít quần. Một thời thanh niên đầy ngông cuồng và ương bướng. Những tấm ảnh kia, người ở góc xa cầm bandroll “Điều đó không làm M.U hết Vô Đối được đâu” chính là mẹ con đấy, phía bên này là chú Duy, feeder chủ lực của đội, đang trong bộ dạng kêu gọi anh em “kìm hãm sự vô đối lại”. 

Ta đã trở thành MNSĐ như thế nào? Ồ, một câu hỏi tốt dành cho người già đấy con trai. Để ta xem… phải quay ngược về thời điểm nào để mọi thứ được ngọn nguồn nhất nhỉ! Có lẽ đó phải là những năm 2010, khi mà mạng xã hội như một bệnh dịch chưa có vắc xin lan khắp thế giới. 

Thất bại có thể hạ vị trí của MU trên BXH chứ không phải trong trái tim và đầu óc hài hước nhất hệ mặt trời của các MNSĐThất bại có thể hạ vị trí của MU trên BXH chứ không phải trong trái tim và đầu óc hài hước nhất hệ mặt trời của các MNSĐ

Có những điều thật lạ lẫm khi thế giới trở nên bằng phẳng, cô gái Mù Căng Chải có thể yêu một chàng trai tận miệt vườn Trà Vinh, sự tương tác giữa người với người được kết nối nhanh hơn bao giờ hết, và các cộng đồng được thành lập. Điều đó thật tốt, việc giao tiếp không giới hạn đã giúp con người tìm thấy những mảnh ghép trong cuộc đời họ, mà nếu không có mạng xã hội có lẽ họ còn không biết “có một người như thế tồn tại”.

Nhưng cũng chính trong lúc ấy, giống như Mark Twain yêu thương những con chó, ta cảm thấy quý trọng khoảng thời gian trên lớp học hơn bao giờ hết. Đó là nơi những đứa hiểu biết mới giơ tay phát biểu và những đứa phát biểu sai lắng nghe điều đúng đắn. 

Mạng xã hội trải ra một không gian số mà ai cũng có quyền nói, nhiều kẻ trong số đó đã nói ra những điều khiến người khác không còn nghi ngờ gì nữa. Sự phân hóa diễn ra, chân chính, phong trào, trẻ trâu, những nhà đạo đức và những người chán ngán. 

Trên Facebook, fan bóng đá là cộng đồng rộng lớn và cuồng nhiệt. Dĩ nhiên, đặc biệt, fan của Manchester United, đội bóng đã có hai thập kỷ rực lửa để chinh phục hàng triệu cổ động viên. Hạ giọng một chút thì thời điểm đó, cứ 10 người thì đến 5 là fan United, số khác là antifan M.U. Đông đảo đồng nghĩa với phức tạp, nhiều thành phần. 

Những bức tường chuẩn mực được dựng lên để nhóm người này ngăn cách với nhóm người khác vì khác biệt cách thể hiện. Những kẻ hiểu biết, thái độ ôn tồn và những kẻ cố tỏ ra hiểu biết, thái độ ôn tồn đứng riêng một bên, họ quay ra chỉ trích phần còn lại, cuồng nhiệt thái quá, ngông nghênh hoặc nửa mùa. Ai cũng nắn mình để bước vào hàng ngũ chân chính, nghe có vẻ trưởng thành và thanh cao. 

MU thống trị Premier League suốt 20 năm, còn MNSĐ thống trị cả dải thiên hà suốt hàng nghìn năm nayMU thống trị Premier League suốt 20 năm, còn MNSĐ thống trị cả dải thiên hà suốt hàng nghìn năm nay

Còn antifan, họ có mặt mọi nơi, lặp lại những bài ca cũ kỹ chống lại United bằng cách làm hao mòn bàn phím. “MU ăn rùa”, “MU thắng nhờ trọng tài”, “MU dùng tiền mua danh hiệu”, “MU đá bạo lực”, “MU có lối đá buồn ngủ”. “MNSĐ chỉ biết đếm cúp”, “MNSĐ chỉ biết đếm tiền”, “MNSĐ trẻ trâu, hung hãn”, “MNSĐ thiếu hiểu biết”. Có thể họ đã cho rằng làm như thế thì đội bóng của họ có thể có được vị thế của United. 

Còn ta, ta chỉ muốn yêu một đội bóng theo cách tự nhiên nhất, cuồng nhiệt và giải trí vui tươi, không khuôn khổ, không những ganh ghét. Nhưng hiện thực, tại sao chỉ là làm người hâm mộ thôi mà có nhiều “rắc rối” đến vậy? Bị kẹt lại ở giữa, ta bối rối và hoang mang, tình yêu nồng cháy của tuổi trẻ không cho phép làm ngơ trước giọng điệu của những kẻ mỉa mai, dĩ nhiên cũng không thể khoác lên mình vỏ bọc để trông như trưởng thành, thanh cao. 

Và, tất nhiên, càng không thể hòa đồng, dung dưỡng sự hời hợt với tình yêu. Từng người trong số bọn ta, đều cảm thấy lạc lõng, vô định, đôi khi chán chường vì tìm một ánh mắt “tôi cũng vậy” trong vô vọng.

Nhưng những cuộc phím chiến vẫn nổ ra đều đặn, bởi sau cùng, ai cũng có nhu cầu thường trực nói về đội bóng của mình và bảo vệ đội bóng. Con sẽ thấy điều đó hơi phù phiếm và giống như một dạng “sống ảo” bị xã hội ghẻ lạnh không khác gì cô Hồng sau giấc ngủ 4 giờ chiều. Nhưng đó là giai đoạn quan trọng con trai à, nhiều sự tranh đấu nội tâm diễn ra để đi tìm cách ứng xử trong tình yêu bóng đá. Và cũng chính là cách yêu, cách sống, cách để trở nên hạnh phúc trong cuộc đời. 

Cũng chẳng có mốc thời gian nào cụ thể cho sự giác ngộ đâu. Chỉ là sau nhiều những chiêm tư, suy tưởng, giải đáp những câu hỏi kiểu như “Tôi yêu đội bóng này vì sao?”, “Tôi học được gì từ đội bóng này?”.

Đội bóng của ta, đội bóng đi lên từ những công nhân nghèo, vượt qua thảm họa để vươn mình ra biển lớn, đội bóng đã quay lại để nói rằng “Bọn tao đã có hơn 18 chiếc cúp vô địch”. Họ có Cantona kiêu hùng, khinh bạc; có Scholes người đã bình thản: “Nếu muốn có tôi thì hãy mua cả CLB”; có Keane, Vidic, Rio - những người sẵn sàng đứng ra bảo vệ tất cả, có Neville - người hôn lên biểu tượng Quỷ Đỏ sau mỗi bàn thắng, và Evra với lời bất hủ “Chúng tôi là những người đàn ông chơi bóng với những đứa trẻ”. Cuối cùng là đám đông cổ động viên, làm náo động mọi nơi với câu hát “F*** all you Scousers 'cause Manchester rule”.

Các anh tài huyền thoại của MU rất hãnh diện khi được hâm mộ bởi MNSĐ - một phong cách hâm mộ VÔ ĐỐICác anh tài huyền thoại của MU rất hãnh diện khi được hâm mộ bởi MNSĐ - một phong cách hâm mộ VÔ ĐỐI

Phải rồi, ngông cuồng, kiêu hãnh, chiến đấu và bảo vệ chính là những gì khiến ta say đắm, yêu như yêu một phần của chính mình. Vì thế, khi ai đó nói: “Tôi ghét MU vì lũ fan đi đâu cũng bô bô MU Vô Đối”, bọn ta đứng lên đáp trả: “Thì sao?”.

Khoảnh khắc đó, con trai! Khoảnh khắc mà con đặt câu hỏi “Thì sao?” với những kẻ ghét con, chỉ trích con, muốn áp đặt những giáo điều giả tạo lên con, chính là khoảnh khắc con được tự do. 

“Vô Đối thì sao?”, “Ngông thì sao?”. Bọn ta không còn chạy trốn hay cố phản biện lại những chỉ trích. Bọn ta dẫm đạp lên nó. Bọn ta không còn do dự trước những rào níu vô hình từ thước đo chân chính. Bọn ta bước ra khỏi đó. Bọn ta không còn đơn thuần là fan MU nữa, “Man Ngu Si Đần thì sao?”, ừ phải, bọn ta là MNSĐ. 

Ở trạng thái đó, bọn ta miễn nhiễm với những khích bác từ antifan. Chúng bảo MU ăn rùa, bọn ta tôn John Terry làm công thần. Chúng nói MU thắng nhờ trọng tài, bọn ta coi Howard Webb là huyền thoại. Chúng troll United dùng tiền mua danh hiệu, bọn ta bảo United mua cả thế giới. Đôi khi chỉ ngắn gọn là “Điều đó không làm MU hết Vô Đối được đâu”.

Và khi những kẻ hóa trang đạo mạo đến và giở giáo trình ra với những “Là fan MU thì phải thế này, phải thế kia, phải giữ gìn thế này, phải không được thế kia…”. Ok, fan MU cứ làm thế, còn chúng tôi là MNSĐ, sẽ chẳng có hàng rào dây thép gai nào ở đây nữa. Làm những gì mình thích và nói những gì mình nghĩ.

Một khi đã là fan MU thì mãi mãi sẽ là như thế, chung 1 tình yêu, chung 1 giấc mơMột khi đã là fan MU thì mãi mãi sẽ là như thế, chung 1 tình yêu, chung 1 giấc mơ

Sau cùng, trong mọi trường hợp, con trai, kẻ cười nhiều hơn chính là kẻ chiến thắng. Bọn ta vượt qua cả buồn vui của thắng thua, để vui niềm vui mỗi tuần được xem MU thì đấu, thắng thì hô vang “Vô Đối”, thua thì chấm điểm 10 cho toàn đội vì đã kìm hãm để không làm hỏng giải đấu. Mọi thứ diễn ra đều có thể trở thành trò vui. 

Thì ra, sự tự do, niềm hạnh phúc trong đời lại có thể có được dễ dàng như thế, không sợ bị người ta ghét, không sống với mặt nạ người ta trao và nhìn tất cả bằng con mắt lạc quan nhất với niềm kiêu hãnh ngút ngàn. Rồi từ những tâm hồn đơn độc, bọn ta tìm đến với nhau, trao nhau tiếng cười, gọi nhau là “anh em”, bọn ta là MNSĐ. Chuyện là thế.

Tấm hình này, con trai, chú Miêu đang mồm chữ O mắt chữ A, khi thấy ta đỡ bóng bằng ngực rồi vỉa bóng vào góc xa, như sách giao khoa đã chép. 

Chia sẻ

Bình luận 12